Obama bỏ chính sách đối ngoại thực tiễn (Thư tòa soạn)


       Tổ Quốc 188
Phát hành : 15/09/2014
Một đặc tính của nước Mỹ là các tổng thống thường hiểu biết rất ít về thế giới. George W.Bush vừa quá tự tin vừa vụng về và đã tạo ra trong hai nhiệm kỳ của ông hình ảnh một nước Mỹ cao ngạo bất chấp thế giới. Obama, ngược lại đã từ nhiệm và đã khiến thế giới phải trả giá đắt cho sự từ nhiệm đó, tại Trung Đông và châu Phi cũng như tại Ukraine và châu Á.
Khi Obama đắc cử tổng thống cuối năm 2008 cuộc chiến tại Iraq tuy đã khiến Hoa Kỳ phải hy sinh hơn 3000 quân và tốn kém hàng ngàn tỷ USD

Giới thiệu "ÐÈN CÙ, Số Phận Việt Nam Dưới Chế Ðộ Cộng Sản" của TRẦN ÐĨNH (Ngô Nhân Dụng)

Tác giả Trần Đĩnh hình do trần Độ chụp năm 1998 
Quý vị phải lắng yên nghe bài Đèn Cù. Tự mình hát lên, hát cho thấm thía vào lòng, cho những câu dân ca văng vẳng trong đầu trong khi đọc Đèn Cù của Trần Đĩnh. Khen ai khéo vẽ (ối a) đèn cù. Voi giấy (ối a) ngựa giấy, tít mù nó chạy vòng quanh… Voi giấy (ối a) ngựa giấy, vòng quanh nó chạy tít mù. Đèn Cù, cũng gọi là đèn kéo quân, là một trong số đèn Trung Thu, đồ chơi cho trẻ em và cho cả người lớn. Quý vị sẽ dần dần nhìn thấy hoạt cảnh xã hội Việt Nam những hình nhân voi giấy, ngựa giấy tít mù nó chạy vòng quanh trên màn ảnh đèn cù trong hơn nửa thế kỷ. Trong đó có Trần Đĩnh. Một nhân chứng, một người tham dự trong đám Voi giấy (ối a) ngựa giấy lần lần hồi tưởng lại những cảnh cùng nhau chạy vòng quanh (ối a) tít mù.

Đèn Cù: Giải thiêng cách mạng cộng sản Việt Nam (Kính Hòa, phóng viên RFA)


Điều mong mỏi nhất của người đọc khi cầm lên quyển sách tư liệu dày 600 trang của Trần Đĩnh có lẽ sẽ là những tiết lộ về những toan tính, những âm mưu chính trị bên trong đảng cộng sản Việt nam trong gần 70 năm qua từ khi đảng này bước lên thống lĩnh đời sống chính trị Việt nam. Mong mỏi đó ở người đọc không phải là điều gây ngạc nhiên vì chính nhân thân của tác giả, người làm việc nhiều năm tại cơ quan tuyên truyền của đảng là báo Nhân dân, và hơn thế nữa ông là người có cơ hội tiếp cận những nhân vật lớn của đảng như Hồ Chí Minh, Trường Chinh,…
600 trang sách dẫn độc giả đi từ những âm mưu nhỏ giành giật quyền lực ở cơ quan cho đến âm mưu mang tính toàn cầu, mà trong đó tác giả cũng phải mất nhiều thời gian để nhận ra. Và điều đáng buồn hơn hết chính là những âm mưu đó đã đưa đến cuộc chiến Việt nam tương tàn hơn hai mươi năm mà hệ lụy cho đến ngày nay dường như chưa chấm dứt.

Chúng ta lựa chọn gì cho Tổ quốc? (Nguyễn Trung)


Lời nói đầu  “Nước Việt Nam là của người Việt Nam!”
Đấy là khẩu hiệu quyết định nhất làm nên Cách mạng Tháng Tám 1945.
Người viết bài này mong khái nhiệm “chúng ta” ở đây được hiểu với nghĩa như vậy.
Đất nước 40 năm độc lập thống nhất rồi, tôi thấy rất đau lòng hôm nay vẫn phải mở đầu bài viết của mình với đôi lời định nghĩa như vậy về khái niệm “chúng ta”. Đơn giản vì đã 69 năm trôi qua, thế nhưng hôm nay vẫn còn không ít những rạn nứt chia rẽ cộng đồng dân tộc Việt Nam ta, đang làm mờ đi hay làm thiếu vắng khái niệm “chúng ta” khi bàn đến đại sự của đất nước. 
Sự thể là qua các bài viết của mình, tôi vấp phải không ít phản ứng gay gắt từ phía người đọc: “Chúng ta” là ai trong toàn thể cộng đồng dân tộc đất nước này?  Là người cai trị hay người bị cai trị? Là người nắm quyền hay là dân đen? Là ông chủ hay người đi làm thuê? Là đảng viên (ĐCSVN) hay không phải đảng viên? Là người chiến thắng hay kẻ lưu vong?

Từ thoát Trung, thoát…, đến thoát “hệ lụy”? (Hạ Đình Nguyên)

Có ba vấn nạn cho Việt Nam hôm nay:
– Trung Quốc Cộng sản đang là một đe dọa nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam.
– Thể chế nhà nước Việt Nam đang là một thể chế bất hợp lý, độc tài và tham nhũng.
– Ý thức hệ mà Đảng Cộng sản Việt Nam đang theo đuổi, chính xác là một ảo tưởng.
Vận nước cũng giống quy trình của một đời người: “Một thời để yêu, một thời để chết” (tên một tác phẩm của Maria Remarque). Nói theo phong cách triết học hiện đại thế kỷ 20: Một thời dấn thân (s’engager), một thời tháo gỡ (desengager).
Việt Nam đang tuột vào con dốc ứng với vế hai của quy trình, một thời để chết, hoặc một thời tháo gỡ. Do đó, các từ ngữ thoát Trung, thoát Cộng, hay thoát Ảo… xuất hiện, và có chỗ đứng chính đáng của mình, nó biểu hiện nổi trăn trở của một giai đoạn có nhiều nguy cơ biến động, mà Việt Nam đang đối diện.

Dân chủ - Mộng và Thực (Nguyễn Thanh Giang)


Bài “Nói chút về “mộng mị dân chủ”” của Liên Sơn đăng trên Việt Nam Thời báo ngày 30 tháng 8 năm 2014 đã dấy lên một diễn đàn phát khởi cùng lúc với những lời qua tiếng lại chưa biết sẽ kết thúc thế nào về một vài vấn đề trong nội bộ Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.
Trong những ý kiến phát biều về bài “Mộng mị dân chủ”, tôi lưu ý đến ý kiến của nhà báo Hoàng Văn Hùng:
“Tôi là người mới vào Hội, chưa tham dự buổi sinh hoạt chung nào, chưa hiểu biết nhiều về các vấn đề của Hội, song cũng góp một số ý kiến, coi như ý kiến của một người dân.
1, Về bài “Mộng mị Dân chủ”: tôi không cần biết xuất xứ của nó, không cần quan tâm tác giả của nó là ai, kể cả đó là của Phạm Chí Dũng, tôi cũng thấy bình thường. Đó chẳng qua là một góc nhìn khác về phong trào dân chủ. Có những lập luận trong bài đúng thực tiễn, nhưng có hơi hướng kiềm chế "máu nóng dân chủ". Thiển nghĩ, đã là tự do ngôn luận, chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt. Chúng ta chỉ nên vạch mặt những kẻ chụp mũ thóa mạ vô căn cứ, hoặc tung tin đồn sai sự thật để mưu lợi riêng.

Triển lãm Cải cách ruộng đất: Làm sao bây giờ? (Nguyễn Tường Thụy )

Phàm những gì họ làm đều có mục đích cả, chứ không phải
 bày ra để chơi.
Chẳng hiểu ai xui khiến thế nào mà Bảo tàng lịch sử quốc gia tự nhiên đi tổ chức phòng trưng bày về cuộc Cải cách ruộng đất “long trời lở đất” cách đây sáu chục năm, mở cửa vào ngày 8/9/2014.
Vâng, mục đích là đây: theo Ông Nguyễn Văn Cường, Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quốc gia thì “Bảo tàng muốn hướng tới là những thành tựu của cuộc cải cách ruộng đất đã mang lại cho nhà nước mới được thành lập, cho người dân Việt Nam nghèo khổ đang từ phận nô lệ mất nước được hưởng thành quả cách mạng đó”.
Tuy nhiên, mới qua mấy ngày đầu, mục đích của Bảo tàng có vẻ như không đạt được. Dấu ấn kinh hoàng của Cải cách ruộng đất ở miền Bắc đã ghi quá sâu vào ký ức những người dân Việt Nam. Hẳn là không nhiều người tìm đến phòng trưng bày để xem nông dân Việt Nam được hưởng thành quả của Cải cách ra sao. Có vẻ như người ta không hào hứng về việc này khi chuyện chia ruộng thì ai cũng biết và ai cũng biết sau đó, ruộng đất lại được gom vào HTX. Khi mô hình HTX thất bại, ruộng đất được chia lại để rồi lại tập trung vào quan chức nhà nước và những người giàu có. Người ta đến triển lãm còn vì tò mò, muốn biết xem thái độ của nhà

Một vụ án nhỏ với bộc lộ lớn (Thư tòa soạn)

         Tổ Quốc 183
Phát hành : 15/06/2014

Ngày 26/8/2014, tòa án nhân dân tỉnh Đồng Tháp đã xét xử ba người phản kháng.  Bùi Thị Minh Hằng bị xử 3 năm tù, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh 2 năm; Nguyễn Văn Minh 2 năm rưỡi về tội "gây rối trật tự công cộng" theo điều 245 Bộ Luật Hình Sự.
Vụ án này gây phẫn nộ lớn vì sự thô bạo của nó. Các bị cáo là ba trong số 21 người, phần lớn là tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, đã bị bắt ngày 11/02/2014

Tường thuật trực trực tiếp (JB Nguyễn Hữu Vinh)


Bùi thị Minh Hằng tại toà án Cao Lãnh
Phiên tòa sơ thẩm tại Cao Lãnh, Đồng Tháp xử Bùi Thị Minh Hằng và hai người yêu nước
Thưa các bạn
Nhà cầm quyền CSVN đưa Bùi Thị Minh Hằng, một phụ nữ đã nhiều lần dẫn đầu các cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược ra để biểu diễn cái gọi là “Xét xử”. Hành động này được tiếp nối sau nhiều hành động khác mà nhà cầm quyền CSVN đã thực hiện đối với Bùi Thị Minh Hằng mấy năm qua như việc bắt vào Trại Lộc – một “trại phục hồi nhân phẩm” phụ nữ, chuyên chứa các gái mại dâm và tệ nạn xã hội – hoặc tự tiện ra quyết định bắt bỏ vào Trại Giáo dục học tập cải tạo Thanh Hà cũng như nhiều hành động khủng bố cá nhân tại tư gia và nhiều nơi khác.

Bùi Thị Minh Hằng và “những thằng điên”! (Việt Hoàng)


Bùi thị Minh Hằng trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng Việt Nam
 “…Người Việt sẽ nhớ về Bùi Hằng như là một tấm gương bất khuất và can đảm trước cường quyền. Và với bấy nhiêu thôi Bùi Hằng đã ghi được tên mình vào lịch sử. Một triết gia đã từng nói “Thay vì ngồi yên và nguyền rủa bóng tôi thì hãy đốt lên một que diêm”, Bùi Hằng không chỉ đốt lên một que diêm mà là đốt lên một bó đuốc…”
Phiên tòa xét xử Bùi Thị Minh Hằng (Bùi Hằng) và hai đồng sự tại Đồng Tháp đã nhanh chóng kết thúc trong ngày 26/8/2014 với bản án tối đa dành cho tội danh “Gây cản trở giao thông”: 3 năm tù giam cho Bùi Hằng; 2,5 năm cho Nguyễn Văn Minh và 2 năm cho Nguyễn Thúy Quỳnh.

Tất cả chỉ là phương tiện (Bùi Tín)

Dư luận trong ngoài nước đang xôn xao bàn tán về lá Thư ngỏ của 61 đảng viên CS, phần lớn là trí thức cấp cao từng đảm nhận những chức vụ quan trọng như giáo sư, viện sỹ, chuyên gia, cố vấn trong bộ máy đảng và nhà nước. Thật ra từ năm 2010, trước Đại hội đảng thứ XI, theo yêu cầu của Bộ Chính trị mời toàn đảng và toàn dân góp ý vào các văn kiện dự thảo, nhiều trí thức đã mạnh dạn và chân thành góp ý, nhưng lãnh đạo đã có thái độ cực kỳ ngạo mạn, gần như không hề tiếp nhận một ý kiến phản biện nào, dù cho đó là ý kiến sáng suốt, tỉnh táo, có cơ sở lý luận vững chắc, thực tiễn rõ ràng, lập luận chặt chẽ.

Hiểm họa đen? (Nguyễn Trung)


(Bài 2, viết gửi Đại hội XII sắp tới của ĐCSVN [1])

Trước thềm đại hội toàn quốc X của Đảng Cộng Sản Việt Nam (04-2006), tôi viết loạt bài “Thời cơ vàng – hiểm họa đen”. Nội dung đặt vấn đề thể chế chính trị hiện hành không kham nổi đòi hỏi phát triển của đất nước, đảng cần phải ra sức khắc phục lỗi hệ thống, thực hiện tự do - dân chủ để nắm lấy cơ hội vàng đang đến, đưa đất nước vào một thời kỳ phát triển mới. Loạt bài viết này cảnh báo: Đảng phải vượt lên cái bóng của mình, nếu cứ chịu sự nô dịch của tư duy, không chịu hướng về phía mặt trời mà đi, hiểm họa đen sẽ đến.

Chín muồi tới mức độ nào? (Nguyễn Gia Kiểng)


 “…Quần chúng Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc chuyển động về dân chủ nhưng trí thức thì không. Chúng ta giống như một đoàn tàu mà các toa tầu đều đã sẵn sàng nhưng động cơ chưa chạy…”
Tháng 01-2013. Bạn tôi vừa về thăm nhà trong một tháng. Anh ta về Việt Nam rất thường xuyên. Việt kiều tốt, nhiều lần được tuyên dương, hộ chiếu năm năm. Lần này gặp tôi anh nói một cách sôi nổi: "Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc thay đổi chế độ rồi". Kế tiếp là một tường thuật chi tiết và chính xác về tình hình chính trị, kinh tế, xã hội. Anh là một chuyên gia cao cấp và cũng có kiến thức cao về chính trị. Anh rất quả quyết, một trong những lý do là:

Có 2 nên đặt vấn đề Thoát Trung? (Nguyễn Thanh Giang)


Tôi không muốn nghe hai chữ “thoát Trung” vì nó đau lòng quá khi bị gợi lên cảm giác tủi buồn, yếm thế của sự trốn chạy.
Thật vậy. Thoát là gì? Từ điển Tiếng Việt giải nghĩa; Thóat là “ra khỏi nơi kìm hãm, nguy hiểm thoát chết trong gang tấc”. Thoát, muốn dịch ra tiếng Pháp phải dùng chữ sortir hoặc échapper. Muốn dịch ra tiếng Anh phải dùng một trong các chữ: to escape, to exit, to quit.
Thực tế, đã bao giờ chúng ta nhập vào đâu mà phải hò nhau thóat ra, đã bao giờ entrer đâu mà phải xin sortir. Và, việc gì mà phải “escape”.
Ông Hoàng Cao Khải chắc chắn không đúng khi nói: “Dân tộc Nam ta là Hán tộc không còn nghi ngờ gì nữa”.