Một cột mốc quan trọng trong lịch sử thế giới (Thư tòa soạn)


        Tổ Quốc 196
Phát hành : 15/1/2015

Những chiết xe tang chở 17 nạn nhân người Pháp thiệt mạng bởi những kể khủng bố sát nhân, đang di chuyển qua trung tâm Quảng trường Bastille. Photo: Huỳnh Tâm.
Ngày 11 tháng 1 vừa qua bốn triệu người Pháp đã đồng loạt xuống đường biểu tình tại mọi thành phố lớn, trong đó gần hai triệu người tại Paris. Dầu vậy đã không xảy ra bất cứ một sự cố nào. Cùng một lúc tại khắp các thủ đô Châu Âu hàng trăm nghìn người cũng xuống đường bầy tỏ sự liên đới với những người đang biểu tình tại Pháp.

Chúng ta đều là Charlie Hebdo (Ngô Nhân Dụng)


“Tất cả chúng tôi đều là Charlie” quyết tâm bảo vệ quyền tự do ngôn luận và tín ngưỡng
"Je suis Charlie," "Tôi cũng là Charlie!" Câu đó được viết trên nhiều biểu ngữ trong các cuộc biểu tình trên đường phố Paris, nước Pháp, cũng như tại Trafalgar Square, London, thủ đô Anh quốc. Charlie Hebdo là tên tờ báo Pháp mới khủng bố bị tấn công, 17 người thiệt mạng. Năm 2001, sau vụ tấn công khủng bố giết hơn 3,000 người Mỹ ở New York, dân chúng Paris đã biểu tình với khẩu hiệu: “Chúng ta đều là người Mỹ!” Năm nay, khẩu hiệu “Je suis Charlie” có ý nghĩa mạnh hơn. Những người biểu tình không những muốn tỏ lòng tiếc thương các nạn nhân, mà còn muốn thách thức những kẻ khủng bố. “Je suis Charlie” nghĩa là tôi cũng sẽ hành động chư tạp chí Charlie Hebdo! Tôi sẵn sàng chia sẻ số phận của những người chết vì thực hành quyền tự do ngôn luận của mình, bất chấp mọi đe dọa.

Việt Nam sẽ là Quốc gia tự trị hay là một tỉnh của Trung Quốc? (Phạm Quế Dương)


Lãnh đạo CSVN tham gia Hội nghị Thành Đô 1990 có trách nhiệm giải trình bí mật hội nghị cho người dân tỏ tường
Thiếu tướng Hà Thành Châu, Chính ủy Tổng cục công nghiệp Quốc phòng Việt Nam, tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ từ ngày 08-4-2013. Ở đây, ông đã nhờ một viên chức cao cấp Hoa Kỳ trao cho chủ bút Tạp chí Foreign Policy Magazine một tập tài liệu tối mật liên quan đến quan hệ Việt Nam – Trung Quốc.

Nhìn lại 2014 - Dự phóng 2015: Việt Nam lún sâu vào lệ thuộc (Nguyễn Văn Huy)

TT Nguyễn Tấn Dũng và Lý Khắc Cường duyệt hàng binh danh dự tại phủ chủ tịch nước
Năm 2014, Việt Nam đã chứng kiến nhiều diễn biến chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa và nhân quyền quan trọng. Những nhà bình luận thời cuộc đã bình chọn một số dữ kiện điển hình để bình luận và để cùng nhau... ngậm ngùi, vì không có giải pháp cho bài toán bế tắc của đất nước. Càng ít ai tiên đoán hay phác họa những gì sẽ xảy ra trong năm 2015.
Tuơng lai của Việt Nam vẫn là một dấu hỏi lớn. Nhưng nếu được hướng dẫn đúng đắn, người đọc sẽ thấy những gì đã xảy ra trong năm 2014 sẽ xảy ra cho năm 2015 và sẽ còn tiếp tục trong những năm kế tiếp, ít nhất tới năm 2017, đúng theo một lộ trình đã được hoạch định trước.

Thấy gì sau Hội nghị trung ương 10? (Việt Hoàng)


“…Một vấn đề nổi cộm trong hội nghị 10 này là đảng cộng sản thiếu hụt trầm trọng nhân sự cho thời gian tới. Điều này cũng đúng thôi. Những người giỏi và có tài đều bị cơ chế sàng lọc vô lý của đảng loại bỏ từ lâu. Hiện chỉ có những kẻ cơ hội, ba phải và luồn cúi mới ngoi lên được. Đảng tha hóa là đương nhiên…
Hôm 12/1/2015 Hội nghị lần thứ 10 Ban chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam đã bế mạc sau tám ngày làm việc …

Then chốt là có thay Cương lĩnh hay không? (Bùi Tín)


Cuộc họp Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 10 khóa XI của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã bế mạc. Cuộc họp thảo luận về các văn kiện sẽ trình trước Đại hội XII, trong đó quan trọng nhất là dự thảo Báo cáo chính trị của Ban Chấp hành Trung ương, dự thảo Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2016-2020, tham gia tổng kết 30 năm đổi mới 1986-2016, góp ý kiến về tinh giản biên chế, cơ cấu lại đội ngũ cán bộ viên chức. Về nhân sự, quan trọng nhất là việc lấy phiếu tín nhiệm các ủy viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư, sau đó là lập quy hoạch cán bộ cấp cao, và bầu bổ sung Ban Kiểm tra Trung ương đảng CS.

Mừng đón Trần Anh Kim ra tù (Nguyễn Thanh Giang)


Vào những ngày đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cầm đầu một đoàn 13 tướng lĩnh sang tận Trung Quốc tiếp tục tung hô “4 tốt”, “16 chữ vàng” và xin được “giữ nguyên hiện trạng”, cái hiện trạng mà Trung Quốc gói gọn hầu hết Biển Đông của ta vào một đơn vị hành chinh đặt tên là Thành phố Tam Sa và ngang nhiên tổ chức tuyến du lịch Hải Nam – Hoàng Sa, cái hiện trạng mà Trung Quốc đã thiết lập xong sân bay trên đảo Hoàng Sa và đang tiến tới hoàn thiện sân bay trên đảo Đá Chữ Thập, tạo cơ sở khoanh định độc chiếm vùng trời Trường Sa của ta, cái hiện trạng họ tự tung tự tác săn đuổi tàu cá của ta, đánh đập, bắt bớ ngư phủ ta trong hải phận của ta … ; tôi bỗng nhớ những lời sau đây của Trần Anh Kim:

Chân dung Quyền lực (Nguyễn Hưng Quốc)

Một trong những nhân vật được CDQL chiếu cố mạnh là phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc
Trong mấy tuần vừa qua, sự kiện thu hút sự chú ý của các cư dân mạng và những người quan tâm đến sinh hoạt chính trị Việt Nam nói chung nhiều nhất có lẽ là sự xuất hiện của trang blog mang tên “Chân Dung Quyền Lực”. Trên mạng lưới internet, từ facebook đến blog, ở đâu người ta cũng xôn xao bàn tán về Chân Dung Quyền Lực (CDQL). Ảnh hưởng của CDQL lớn đến độ nhà cầm quyền Việt Nam, hết người này đến người khác, phải lên tiếng cảnh cáo mọi người không được nói xấu giới lãnh đạo, gây chia rẽ trong nội bộ đảng và làm suy yếu chế độ.

Nào ở đâu xa, những kẻ tung tin “không có lợi” cho Đảng- Nhà Nước, nói xấu cán bộ cao cấp (Tô Hải)


“…Mình cũng ngạc nhiên về một trang mạng “đánh thẳng vào nội bộ của cung đình” cụ thể đến thế mà tại sao các cơ quan điều tra “giỏi nhất thế giới” như các CAM Việt (+) lại bó tay? Không thể không có một thế lực nào đó “chống lưng”!...”
Mình có thể khẳng định: Suốt gần 70 năm “lỡ rồi phải” đi theo, sống và làm việc (cũng như chẳng làm gì suốt 19 năm nay) cho cái “Đảng lãnh đạo toàn diện”, lúc thì mang danh Lao Động, lúc thì Cộng Sản, lúc …chẳng hiểu mang danh…gì này (vì thấy ông nào mà cộng sản bự đều lên xe, xuống ngựa, nhà cửa, lâu đài, ruộng vườn được gom về tay con cái, họ hàng nội ngoại có giá đến cả ngàn ngàn tỉ đồng!)… “theo chính sách chiếu cố (ngầm) đối với cán bộ cao cấp”!

Từ Plato, Aristotle đến Từ Huy, Thu Dung (Nguyễn Gia Kiểng)


Trong một thời gian dài tôi không hiểu tại sao tôi rất chán môn đạo đức học (ethics), dù đó là một phần quan trọng của triết và gắn bó chặt chẽ với một môn mà tôi thích: chính trị. Biết thế nhưng đã bao nhiêu lần tôi muốn đọc đạo đức mà không được. Cứ đọc được vài giờ là chán tới cổ. Có thể là vì tôi không có cốt đạo nhưng cũng vì một lý do khác mà về sau tôi mới hiểu. Đó là vì các tác giả viết về đạo đức đều sai phương pháp. Họ loay hoay giảng giải điều không thể giảng giải được, nghĩa là những giá trị đạo đức. Những giá trị này – thí dụ như không được hung bạo, ăn cắp, nói dối, phản bội, nuốt lời hứa; phải thực thà, lương thiện, thủy chung, thương yêu v.v. - không thể giải thích được. Chúng có sẵn trong thiên nhiên và trong DNA của mỗi người và là nền tảng để lý luận và giải thích những điều khác. Không có thì thôi chứ không thể thảo luận gì cả.