Sau Cuba sẽ là gì? (Thư tòa soạn)


        Tổ Quốc 202
Phát hành : 15/04/2015

Cái bắt tay của tổng thống Mỹ Obama và chủ tịch Cuba Raul Castro ngày 10-4 và cuộc hội kiến giữa hai ông sau đó đã được đánh giá là có tầm quan trọng lịch sử. Nó không phải chỉ báo hiệu sự bình thường hóa quan hệ giữa hai nước sau hơn một nửa thế kỷ thù địch.
Dân chúng hai nước đã không nhìn "biến cố lịch sử" này như nhau. Trong khi tại La Havana dân chúng xuống đường reo mừng một thời đại mới sắp bắt đầu và ca tụng sự sáng suốt của Raul Castro thì tại Mỹ dân chúng dửng dưng, trong chính giới Obama bị đả kích nhiều hơn là được tán thành. Những người đả kích tổng thống Obama không thiếu lý do. Họ nhắc lại rằng Raul Castro là người bảo thủ và giáo điều hắc ám nhất trong số các lãnh tụ lịch sử của Đảng Cộng Sản Cuba và một tội phạm theo tiêu chuẩn quốc tế, đặc biệt là đã tổ chức và chỉ huy những cuộc hành quyết sơ sài những người bất đồng chính kiến. Đối với họ Raul Castro chỉ đã sáp lại với Mỹ trong tình trạng tuyệt vọng và nếu có bản lĩnh Obama có thể đòi được những nhượng bộ quan trọng hơn nhiều về nhân quyền. Nếu Obama hy vọng phục hồi phần nào uy tín đã xuống rất thấp của ông vì đã tranh thủ được Cuba thì ông đã thất bại.

Thư ngỏ gửi ông Nguyễn Phú Trọng (Đặng Xương Hùng)

Cựu Lãnh sự CSVN xin tỵ nạn chính trị tại Thụy sĩ Đặng Xương Hùng
 “…Muốn trở thành đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động thì không nên đàn áp họ mà hãy tổ chức nhiều diễn đàn để họ được quyền nói lên nguyện vọng của họ…”
Tôi tên là Đặng Xương Hùng, tôi không còn là đảng viên cộng sản, nhưng tôi vẫn là công dân Việt Nam. Tôi muốn qua mạng xã hội gửi đến ông bức thư ngỏ này, bày tỏ một vài ý kiến của một công dân gửi tới người lãnh đạo cao nhất của đất nước.

Ông Trọng đã khá hơn (Nguyễn Thanh Giang)

Nguyễn Phú Trọng đã ký thêm một số thỏa thuận lệ thuộc Bắc Kinh
Cái khá thứ nhất: Lần này ông Nguyễn Phú Trọng đã không khoe: “Trong các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, tôi là người đi thăm Trung Quốc chính thức nhiều nhất”.
Hồi mới lên chủ tịch Quốc hội, ông vội vàng sang yết kiến thiên triều ngay và tâng công: “Lên làm chủ tịch Quốc hội, Trung Quốc là nước đầu tiên tôi đi thăm”. (Hồi ấy ông Nguyễn Tấn Dũng thì chọn Nhật Bản, ông Nguyễn Minh Triết thì chọn Lào là các nước đầu tiên để đi thăm. Phải chăng ông Trọng mách rằng hai ông kia thất lễ!), Không biết có phải nhờ câu nịnh khéo ấy mà Nguyễn Phú Trọng đã vượt qua đầu Nguyễn Minh Triêt và Nguyễn Tấn Dũng để được lên làm Tổng Bí thư?

Công du Trung Quốc, chuyến đi lịch sử của TBT Nguyễn Phú Trọng (Đào Như)

TBT Tập C Bình đón tiếp Nguyễn P Trọng
Nhìn vào danh sách phái đoàn của TBT Nguyễn Phú Trọng đến Bắc Kinh gồm có 4 Ủy viên Bộ Chính Trị: Phùng Quan Thanh, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Thị Kim Ngân, Trần Đại Quang. Ngoài ra còn có Ngoại trưởng Phạm Bình Minh, Trưởng ban đối ngoại Hoàng Bình Quân, Bộ trưởng Kinh Tế đầu tư Bùi Quang Vinh, Bộ trương Công Thương Vũ Huy Hoàng, Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Văn Thơ…Đây là một phái đoàn khá hùng hậu, chứng tỏ rằng Hà Nội cũng đã chủ động chuẩn bị trước cho chuyến đi thăm Bắc Kinh của TBT Nguyễn Phú Trọng.

Tượng đài khoét sâu ly tán hay tượng đài hòa hợp dân tộc (Phạm Đình Trọng)

Những ngày này tất cả điện thoại di động mạng Vinaphone đều nhận được tin nhắn từ tổng đài Vinaphone: Soạn tin GM gửi 1407 để ủng hộ 14 000d cho chương trình “Góp viên gạch xây dựng khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma do Tổng LDLDVN, Qũy Tấm Lòng Vàng báo Lao Động phát động từ ngày 12/3/2015 đến 11/5/2015.

TIN VẮN: ÔNG NGUYỄN VĂN TÍNH BỊ BẮT


Trung tá Trần Anh Kim từ Thái Bình vừa gọi điện thông báo khẩn: 8 giờ sáng nay, ông Nguyễn Văn Tính từ Hải Phòng đến thăm ông. Hai người chỉ hàn huyên thăm hỏi sức khỏe và chuyện nhà. Ông Trần Anh Kim đang sửa soạn mời cơm khách thì 9h50, hơn hai chục công an xộc vào lôi ông Tính đi. Hiện ông Tính bị giam ở đâu và tình trạng thế nào không ai biết.
Ông Tính là người đã từng đứng lên thành lập Đảng đối lập với ĐCSVN tù thập kỷ 1960 và đã bị tù nhiều năm từ đấy.
Ông cùng tham gia với Nguyễn Xuân Nghĩa căng biểu ngũ đòi dân chủ nhân quyền, chống tham nhũng và lại bị tù, vừa được trả tự do cách đây mấy năm. Hiện sức khỏe của ông rất yếu nên chúng tôi rất quan ngại
Hà Nội 12 tháng 4 năm 2015

Nguyễn Thanh Giang

Một bằng chứng về sự tiêu vong chắc chắn của Đảng cộng sản VN (Nguyễn Văn Huy)


...những giá trị đạo đức là những giá trị tiên khởi không thể định nghĩa bằng ngôn ngữ thông thường và, do đó, không thể học tập để có, chúng chỉ có chuyển giao bằng cách làm gương. Nhưng còn có cấp lãnh đạo nào có thể làm gương?
Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương

Cuộc chiến ‘biệt vô tăm tích’ (Bùi Tín)


...Bộ đội miền Bắc chết và bị bắt trong một trận chiến ở miền Nam
 “…Có thể nói chính sách «biệt vô tăm tích» là quốc sách rất thâm và cực kỳ độc ác, phi nhân có tính toán của đảng CS trong thời chiến. Nó được thực hiện cùng với chính sách cắt đứt triệt để quan hệ Bắc - Nam trong suốt gần 30 năm chiến tranh, nhằm triệt hạ mọi tình cảm ruột thịt, gia đình, bạn bè ở 2 miền…”

Nguyễn Tấn Dũng không thể học Machiavelli (Ngô Nhân Dụng)

Các lãnh tụ Cộng Sản rất giỏi trong nghề nói dối, và họ đã thành công trong việc đánh lừa dân nhiều lần. Chẳng hạn, năm 1945 Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán Đảng Cộng Sản Đông Dương; mục đích là đánh lừa các tướng Tàu, đánh lừa các đảng phái quốc gia, và đánh lừa dân chúng cả nước Việt Nam. Bề ngoài, Đảng Cộng Sản không còn nữa, đến năm 1950 mới tái sinh dưới tên mới là Đảng Lao Động.

Nhận thức và những giải pháp cụ thể cho vấn đề ‘Hòa hợp Dân tộc” ở Việt Nam (Nguyễn Trọng Bình)

Trước hết phải nói rằng, thực hiện bài viết này bản thân tôi luôn ý thức đây là vấn đề rất khó khăn và phức tạp vì đã được nhiều nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước bàn bạc, thảo luận suốt 40 năm qua nhưng nhìn chung vẫn là một sự bế tắc. Vì lẽ đó, hoàn toàn không có ý “múa rìu qua mắt tiều phu”, tuy nhiên, nếu vì thế mà bản thân không dám nói ra những điều mình nghĩ thì chẳng khác gì đang lừa dối chính mình? Thật khó chịu và bức rức vô cùng nếu cứ phải sống trong tâm trạng như vậy!

Sự thật đằng sau lý luận: "không liên minh để chống lại nước thứ ba" và "kiên trì hòa bình, ổn định để phát triển đất nước" (Nguyễn Trung Chính)

Chúng ta đòi những người tại chức, đang có lời nói tiến bộ hãy làm đi, hãy để lời nói đi đôi với việc làm.
Nhưng những đòi hỏi đó cũng lại là những đòi hỏi cho chính chúng ta:
Không thể đòi quần chúng, hoặc những thành phần chống cộng trong nước hay ngoài nước, tin tưởng rằng "trong đảng có người tốt người xấu, không nên vơ đũa cả nắm", vì rằng những việc làm của những đảng viên tiến bộ còn trong đảng hay đã ra khỏi, của những trí thức, cho đến nay chưa được bao nhiêu về cường độ cũng như về số lượng.

Đình công, biểu tình và những lỗ hổng đáng lo ngại (Viết từ Sàigòn)


Đừng bao giờ ngưng đình công vì mấy lời hứa để rồi khi vào làm việc, bạn sẽ là đối tượng được nhắm đến với tội danh "phá rối trật tự công cộng"… Phải đạt cho bằng được những kết quả thương thuyết có lợi cho người lao động bằng văn bản cụ thể...
Công nhân VN biểu tình đòi quyền lợi an sinh tại  Công ty Pouyuen (Sàigòn)

Luận về đấu tranh dân sinh, dân chủ Công nhân biểu tình tại công ty TNHH Pouyuen, Sàigòn (Thiện Tùng)

Việc công nhân đình công… gây sức ép với giới chủ đòi tăng lương, bớt giờ làm… thường xảy ra không nơi nầy cũng nơi khác, không nhiều thì ít, dưới chế độ nào cũng có.
Phải thừa nhận rằng, dưới thể chế “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” từ 1976 đến nay, đã 40 năm, đây là cuộc đình công, biểu tình thị uy của công nhân gây chấn động nhứt, nó chẳng những rộng về diện mà còn lớn về qui mô, xuất phát điểm từ khu công nghiệp Tân Tạo rồi lan dần ra các tỉnh xung quanh, với số lượng lớn người tham gia, suốt cả tuần lễ, vào những ngày cuối tháng 3 đầu tháng 4/2015.

Hòa giải, giấc mơ 40 năm của dân tộc (Đặng Đình Mạnh)

Biểu tình chống giặc ngoại xâm phương Bắc nhé? Vâng, nhưng dưới lá cờ nào nhỉ? Cờ đỏ hay cờ vàng? Cờ đỏ, hẳn là lá cờ rực sắc máu với ngôi sao vàng năm cánh hay cờ vàng ánh màu da vàng Á Đông với ba dải đỏ tượng trưng Bắc, Trung, Nam?
Cũng lạ, như một định mệnh trớ trêu, trong lá cờ đỏ lại có ánh vàng, trong lá cờ vàng lại có sắc đỏ, trong mình có ta, trong ta có mình, ta với mình đều là người Việt, mình với ta đều là đồng bào, ta với mình đều chống giặc ngoại xâm phương Bắc, nhưng mình với ta không đứng chung với nhau trong cuộc biểu tình! Và nếu buộc phải chiến đấu, liệu ta với mình có đứng chung trong một chiến hào không?