Trách nhiệm của ai? (Thư tòa soạn)

         Tổ Quốc 211
Phát hành : 15/09/2015

Thảm kịch tỵ nạn và di dân đang làm rúng động lương tâm thế giới. 53 triệu người tỵ nạn, thêm 12 triệu người từ đầu năm 2014. Những người có phương tiện nhất tìm cách di chuyển sang Tây Âu, bằng cả đường bộ lẫn đường biển. Các báo đài mỗi ngày đưa tin hàng trăm người chết đuối trên biển Địa Trung Hải cùng với hình ảnh bi đát của những người tỵ nạn trên đường chạy trốn chiến tranh và bạo lực. Trách nhiệm tại ai? Tại các cuộc nội chiến, tại những chính quyển bạo ngược và lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo? Đúng, nhưng người có trách nhiệm lớn nhất là Barack Obama.

Cách Mạng Tháng 8: vì sao đất nước gục ngã? (Nguyễn Gia Kiểng)

Chúng ta đang ở giữa mùa kỷ niệm Cách Mạng Tháng 8, giai đoạn hai tuần lễ sôi động từ ngày 19/08 đến ngày 02/09/1945 cách đây 70 năm. Đây là lúc để nhìn rõ mất mát đau đớn nhất của đất nước vào thời điểm này: sự tàn sát những người yêu nước chân chính. Đất nước đã ngã gục cùng với họ.
Nội chiến cộng sản
Cách Mạng Tháng 8 đã là khởi điểm của một cuộc nội chiến kéo dài 30 năm từ 1945 đến 1975 chia ra làm hai giai đoạn, giai đoạn 1945-1954 mà Đảng Cộng Sản Việt Nam gọi là giai đoạn chống Pháp và giai đoạn 1954-1975 mà họ gọi là giai đoạn chống Mỹ. Phải nói thẳng: cả hai giai đoạn này đều chỉ là hai phần của một cuộc nội chiến thảm khốc và không cần thiết, hơn thế nữa còn là tội ác.

Kỷ niệm Cách mạng tháng 8 và 2/9: Hãy chôn "chiếc bẫy" xuống địa ngục (Võ Thị Hảo)

Bà nguyễn Thị Năm và các con

"Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: "Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này ?..."
(Theo hồi ký "Đèn cù" của Trần Đĩnh)
Những oan hồn tạo ra từ 70 năm nay trên con đường cách mạng ấy đã và đang rộn ràng hòa vào những đôi mắt sống của người dân. Những mắt ấy mở chong đêm ngày theo dõi và tính sổ những cuộc bội phản nhân dân, đợi ngày kết thúc cái chính thể phi tự nhiên ấy , tới một cuộc Đại Giải Oan cho nước Việt.

Hai bản tuyên ngôn độc lập cho Việt Nam (GS Phạm Cao Dương)

Hoàng đế Bảo Đại
Trong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Chúng ta còn tiếp tục sống như thế này đến bao giờ ? (Nguyễn Thị Từ Huy)


 …Cái chế độ phi nhân ấy chỉ có thể bị thay thế khi chính những con người trong hệ thống ấy, lãnh đạo cũng như người dân, ý thức được sự nhục nhã của đời sống vô đạo đức và quyết định tự tìm lại phẩm giá cho mình.
Tựa đề bài viết này của tôi lấy cảm hứng từ một câu châm ngôn của các trí thức Nga: "Chúng ta không thể tiếp tục sống như thế này thêm nữa", trong một phân tích rất đáng đọc "Mọi điều bạn tưởng bạn biết về sự sụp đổ của Liên Xô đều sai" (*), của Leon Aron, do Trần Ngọc Cư dịch, đăng trên tạp chí Nghiên cứu quốc tế (07/02/2015).

Trí thức Việt Nam có thể làm được gì cho đất nước? (Việt Hoàng)

“…Ngày hôm nay họ đã có một thái độ giận dữ và bức xúc thật sự. Họ không còn ngọt nhạt, rào trước đón sau như mọi khi. Họ đã nói thẳng, nói thật và chỉ đích danh thủ phạm của sự tụt hậu mà Việt Nam đang gánh chịu ngày hôm nay chính là đảng cộng sản…”
Chính quyền Việt Nam đang tưng bừng kỷ niệm 70 năm ngày quốc khánh 2/9 và Cách mạng Tháng 8 với những hoạt động vô cùng tốn kém và nhiều lời lẽ khuếch trương, tâng bốc đảng cộng sản lên tận mây xanh. Người yếu bóng vía nghe xong có thể cảm động khóc rưng rức vì tin rằng nếu không có đảng cộng sản quang vinh và bác Hồ vĩ đại thì sẽ không có họ ngày hôm nay…

Một cuộc cách mạng bất bạo động cho Việt Nam (Cù Huy Hà Vũ)

Cách mạng bất bạo động năm 1989 tại Liên Xô
Trả lời phỏng vấn của BBC ngày 26/8 vừa qua, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng viện nghiên cứu phản biện độc lập (IDS, đã tự giải thể) ở Việt Nam, thừa nhận 70 năm sau khi Việt Nam giành được độc lập “những mục tiêu dân giàu nước mạnh, những mục tiêu về độc lập dân tộc, kể cả những mục tiêu về dân chủ chưa đạt”. Mặc dầu vậy, trước câu hỏi thế thì Việt Nam có cần một cuộc cách mạng toàn diện mới hay không, ông nói: "Tôi rất ghét cách mạng, tôi chỉ thích tiến hoá mà thôi. Bởi vì các cuộc cách mạng, nhìn suốt lịch sử thế giới, đều là các cuộc cách mạng vô cùng tàn bạo. Cái giá nó mang lại cho nhân loại hoặc cho từng dân tộc đều rất đắt, cho nên là dẹp cách mạng đi."

Hãy bớt nhỏ nhen, xảo trá đi! (Nguyễn Thanh Giang)

Sinh viên Phạm Lê Vương Các được lãnh đạo trường đề nghị cho nghỉ học
  Lướt web hôm nay thấy có ba chuyện buồn …cười:
      1) Ngày 1 tháng 9 vừa qua người ta đến gắn huy hiệu 75 tuổi Đảng cho cụ Nguyến Trọng Vĩnh. Cụ đáp từ: “Tôi gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1939. Những đảng viên cộng sản như tôi hồi đó là đối tượng khủng bố, ruồng bắt của Nhà nước thực dân Pháp. Tuổi Đảng của tôi năm nay là 76 chứ không phải là 75. Việc trao tặng này lẽ ra phải thực hiện từ năm ngoái chứ không phải để sang năm nay ...”.

Món nợ Pháp Luân Công đến hồi phải trả (Bùi Tín)

 Giang Trạch Dân phải chịu trách nhiệm về các tội ác đã gây ra cho Pháp Luân Công
Ông Giang Trạch Dân đang đứng trước một tình hình không dễ chịu chút nào.
Ông Giang là lãnh tụ số 1 của Đảng Cộng sản Trung Quốc khi từ thế kỷ XX loài người bước vào thế kỷ XXI. Ông là nhân vật kế thừa ông Đặng Tiểu Bình, thực hiện giấc mơ Trung Hoa với chính sách lớn Bốn hiện đại, hòng vươn lên làm chủ toàn thế giới.
Trong lịch sử hiện đại, tên tuổi Đặng Tiểu Bình và Giang Trạch Dân gắn liền với Sự kiện Thiên An Môn (ngày Lục Tứ - 4/6/1989 ) khi ra lệnh cho binh đoàn xe tăng nghiền nát hàng ngàn nam nữ sinh viên dũng cảm đòi tự do cho toàn dân ; cũng như gắn liền với sự kiện tiến hành cuộc chiến tranh biên giới với Việt Nam. Đặng Tiểu Bình đã nhẫn tâm ra lệnh cho quân Trung Quốc tàn phá tan hoang các tỉnh biên giới của Việt Nam trước khi rút về nước, để dạy cho "tiểu Bá" phương Nam một bài học nhớ đời.

Nỗi buồn tháng 8 (Nguyễn Thượng Long)


Sau 70 năm, ai đã phụ thuộc vào ngoại ban hơn ai?
“Có thể nói, trong lịch sử Việt Nam cận đại, năm 1945 là năm hội tụ những bước ngoặt, những biến cố trọng đại nhất liên quan đến số phận của cả dân tộc. Từ thời điểm đó… đất nước đi vào chính đạo văn minh hay là tự lạc vào mê lộ của thứ chính trị chỉ đem đến những đọa đầy  xa lạ với phẩm chất và truyền thống giống nòi? Câu hỏi đó đến nay đã quá đủ dữ liệu để trả lời.”
Tháng 8/1945: bản Tuyên ngôn Độc lập đầu tiên và sự ra đời của đế quốc Việt Nam
Có quá nhiều người Việt Nam hôm nay không hề biết rằng 5 tháng trước ngày ông Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn độc lập khai sinh ra nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa tại quảng trường Ba Đình 2 – 9 - 1945, thì đất nước đau khổ của chúng ta đã có bản Tuyên Ngôn độc lập đầu tiên với thế giới. Đó là bản Tuyên Ngôn của Hoàng Đế Bảo Đại sau khi nhà vua tuyên hủy Hiệp Ước Patenotre, Bảo Đại đã chuẩn y để các Thượng Thư lục bộ đồng loạt xin từ chức…là các ông: