Việt Nam lựa chọn gì trong thế giới hôm nay? (Nguyễn Trung)


(Tiếp theo số 225 và hết)
IV.  Lời kết: Lựa chọn gì?
        CẢ NĂM LẦN lựa chọn sai của nước ta như đã nêu trong phần mở đầu của bài này đều có chung nguyên nhân là hiểu sai sự vận động của thời cuộc thế giới và không tạo ra cho đất nước khả năng vươn lên thực hiện sự lựa chọn đúng mà đất nước lẽ ra phải lựa chọn. Hội nhập quốc tế và cạnh tranh kinh tế đã bước vào cách mạng công nghiệp lần thứ 4 và trong tình hình kinh tế tri thức đạt mức độ cao mới.
Trong khi đó đất nước ta đứng trước đòi hỏi vừa phải đi vào một thời kỳ phát triển mới sau 30 năm đổi mới (kết thúc thời kỳ phát triển theo chiều rộng để chuyển sang thời kỳ phát triển theo chiều sâu), vừa phải thay đổi triệt để nhằm đối phó và thích nghi được với những thách thức và đòi hỏi mới toàn cầu, đồng thời phải làm sao vận dụng được cơ hội mới chưa từng có. Thực tế khách quan này đối với nước ta đang nóng bỏng hơn bao giờ hết. Nhận diện đúng thực tế khách quan đối nội và đối ngoại của đất nước là điều kiện tiên quyết phải có để có thể lựa chọn đúng. Xin trình bầy lần lượt dưới đây.
        Những thành tựu thực chất đất nước đã giành được 30 năm qua cho dù to lớn hay vỹ đại đến như thế nào đi nữa, thực tế khách quan nước ta hôm nay phải đối mặt vô cùng quyết liệt. Đấy là:
1- những thách thức từ bên ngoài – do sự de dọa đến từ chiến lược Trung Quốc lấn chiếm Biển Đông hiện nay đi xa tới mức đẩy nước ta đến bên miệng hố chiến tranh, tiếp tục xâm phạm chủ quyền biển đảo của ta, uy hiếp nghiêm trọng an ninh biển của đất nước nói riêng và tiền đồ phát triển của đất nước nói chung (chưa nói đến vấn đề nước đầu nguồn sông Mekong); do cạnh tranh kinh tế chưa từng có trong giai đoạn hội nhập mới hiện nay (các FTAs, AEC, TTP…); do những đòi hỏi mới đặt ra cho Việt Nam phải tự vươn lên với tính cách là đối tác chiến lược, đối tác toàn diện đối với các đối tác ta đã cam kết, vân vân..;
2-những thách thức bên trong: những bất cập và tha hóa đang tồn tại trong chế độ chính trị, những hệ lụy trầm trọng của một quá trình phát triển 30 năm có nhiều sai lầm và yếu kém – đặc biệt là trong lĩnh vực giáo dục và phát triển con người..; kết cấu hạ tầng có quá nhiều bất cập và ách tắc, môi trường tự nhiên bị tàn phá đến mức báo động; thiên tai hạn hán, lụt, nhiễm mặn, thiếu nước ngọt ngày càng khốc liệt – trong đó còn có nguyên nhân 30 năm qua phát triển theo lối bóc ngắn cắn dài, hôm qua ăn ốc nhưng hôm nay và ngày mai phải đổ vỏ!..; kinh tế  đất nước hiện nay đang có nhiều vấn đề nhạy cảm như nợ, tệ nạn tham nhũng và lãng phí, bất công và phân biệt giầu nghèo quá lớn; đạo đức xã hội tha hóa trầm trọng, lòng người phân tán..; tư tưởng nhiệm kỳ và tính cát cứ trong làm ăn kinh tế của chế độ đã để lại nhiều hậu quả rối rắm, tình trạng lạc hậu và tụt hậu, đồng thời không chuẩn bị cho đất nước được bao nhiêu những điều kiện phát triển mới mà thế giới hôm nay đòi hỏi,.. v… v..,
3-những mối nguy từ phía cầm quyền: chú trọng bảo tồn quyền lực cai trị (lo sợ mất chế độ) - đến mức hầu như chịu bó tay trước mọi thách thức và cơ hội, chạy theo số lượng và thổi phồng “thành tựu” hoặc cố tình chỉ so ta hôm nay với ta hôm qua – nhưng lại coi nhẹ chất lượng của phát triển – để tự mê hoặc và ngu dân; cố mài quá khứ ra mà sống để biện minh cho cái gọi là kiên trì định hướng xã hội chủ nghĩa. Trong khi đó không biết bao nhiêu tiềm năng phát triển của đất nước bị kìm hãm hoặc thui chột. Hệ quả chung ai cũng thấy: 30 năm vừa qua Việt Nam đã phát triển dưới khả năng và những thời cơ của mình cho phép, người ta gọi Việt Nam là nước không chịu phát triển…
4-Trên tất cả là sự toàn trị của chế độ chính trị đã bóp chết tinh thần quật khởi dân tộc cần phải có cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Đây có lẽ là hậu quả trầm trọng nhất của con đường 30 năm kiên trì định hướng xã hội chủ nghĩa! - vào giữa lúc đất nước ta hôm nay đang cần hơn bao giờ hết tinh thần quốc gia khởi nghiệp cho thời kỳ phát triển mới của đất nước trong một thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Đất nước hiện nay lâm vào tình trạng vừa thiếu trí tuệ vừa thiếu ý chí thực hiện hòa giải và đoàn kết dân tộc để dấy lên sức mạnh đổi đời đất nước. Giới lãnh đạo và đội ngũ trí tuệ hiện nay của hệ thống chính trị không đủ ý chí, phẩm chất và năng lực vạch ra cho đất nước một con đường như vậy. Về nhiều mặt đất nước đang biến thành đất nước đi làm thuê và đất nước cho thuê. Nhân dân ngày càng mất lòng tin vào Đảng và chế độ, thậm chí xuất hiện tâm trạng mất phương hướng… Chưa bao giờ tinh thần yêu nước và lòng tự trọng của chúng ta bị nghèo, hèn và tha hóa xúc phạm như hiện nay!
Cần nhấn mạnh những yếu kém chủ quan của ta là kẻ thù số một của đất nước ta, có nguy cơ đẩy đất nước vào sụp đổ hỗn loạn, biến tổ quốc Việt Nam của chúng ta thành con mồi lý tưởng cho giấc mộng Trung Hoa.
Sống trong thế giới hôm nay, việc đầu tiên nước ta cần lựa chọn ngay là phải can đảm nhìn thẳng vào những yếu kém của chính mình, quyết thoát khỏi trạng thái đang mê ngủ hiện nay! Xin gọi đây là sự lựa chọn đầu tiên. (Xin lưu ý Đảng nói nhiều về tự phê bình và phê bình, nhưng chưa một lần tự phê bình và phê bình với ý thức như vậy về những yếu kém chủ quan này).
Một đặc điểm nổi bật trong cục diện thế giới hiện nay là: Những rối loạn của tranh chấp quyền lực đang diễn ra và những đòi hỏi của phát triển kinh tế thế giới tạo ra tình huống là: hòa bình, ổn định và phát triển ở khu vực Đông Nam Á đang rất cần một Việt Nam phát triển, đứng vững chắc trên đôi chân của mình, góp phần xứng đáng vào việc hình thành một ASEAN vững mạnh! Một Việt Nam như thế là đóng góp không thể thiếu cho cuộc sống toàn vùng và ngoài khu vực. Chính vì lẽ này, chứ không phải ngẫu nhiên lần đầu tiên trong lịch sử của mình Việt Nam có được hầu hết các quốc gia quan trọng trên thế giới cam kết trở thành đối tác chiến lược, đối tác toàn diện.
Thực tế khách quan đang nói tới này (thực tế khách quan thứ 2) đặt ra đòi hỏi thứ 2 vô cùng bức thiết. Đó là: Việt Nam phải vươn lên có sức mạnh toàn diện để tự thân trở thành đối tác chiến lược hay đối tác toàn diện có thực chất. Đơn giản vì không thể vỗ tay bằng một bàn tay. Một Việt Nam yếu kém sẽ chỉ tạo ra quan hệ đối tác một chiều; mà như thế dù có tên gọi mỹ miều như thế nào đi nữa, một đối tác chiến lược Việt Nam yếu kém chỉ có thể là một kẻ ăn xin – như chúng ta đang xin được công nhận là kinh tế thị trường, xin có thêm ODA, xin các ưu đãi khác!.. Thực tế khách quan thứ 2 này (có nhiều đối tác chiến lược hầu như khắp thế giới) là cơ hội ngàn năm có một, để nước ta thoát khỏi lời nguyền địa lý đã hơn 2 thế kỷ nay hành hạ dân tộc ta - kể từ khi có nước Việt Nam hoàn chỉnh như hôm nay, bắt đầu từ thời Gia Long.
Người Việt Nam chúng ta hôm nay ai không biết con đường lận đận đất nước đã đi trong hơn hai thế kỷ vừa qua, những gì đã trải qua thời thuộc địa, bao phen bên ngoài đã biến đất nước ta thành trận địa để chia cắt tranh giành nhau, đã gây ra trên nước ta cảnh dân tộc ta tay trái chém tay phải, vết thương dân tộc đến hôm nay vẫn chưa lành.., bao nhiêu cơ hội phát triển của đất nước bị cướp mất, ta tự đánh mất!?.. Sự lạc hậu, tụt hậu và ngu dốt hôm nay đất nước đang phải chịu đựng cứ chồng chất lên mãi. Cái thòng lọng của tham vọng bá quyền giấc mộng Trung Hoa trên Biển Đông kề kề bên cổ... Người Việt Nam chúng ta hôm nay ai không hiểu chặng đường lịch sử đau khổ hơn hai thế kỷ này của đất nước?! Ai không nhìn ra hay không muốn nhìn ra đất nước hôm nay đang đứng trước cơ hội ngàn năm có một?!.
Trong thế giới hôm nay, sự lựa chọn thứ 2 đang đặt ra cho nước ta không phải là vấn đề theo ai? chống ai?, mà là cả nước nhất quyết phải đứng lên lựa chọn con đường giải thoát tổ quốc chúng ta ra khỏi lời nguyền địa lý, không cam chịu thân phận nước bên thứ ba cho thiên hạ giằng xé, không chấp nhận một lần nữa làm chư hầu hay nô lệ! Đây là con đường duy nhất để nước ta có thế và lực để được chấp nhận là láng giềng bình đẳng, được tôn trọng, xây dựng được quan hệ hữu nghị đời đời với Trung Quốc. Tương lai cũng đòi hỏi nước ta phải đời đời giữ được vị thế này trong quan hệ Việt - Trung! Xin được đặt tên cho sự lựa chọn thứ 2 này: Quyết thoát khỏi lời nguyền địa lý.
 Để thực hiện được 2 lựa chọn nói trên, phải thực hiện đòi hỏi thứ 3: Đất nước phải học lại tất cả vì đã học quá nhiều cái không đúng; bây giờ phải học những cái chưa được học, để từ đó đổi đời chính mình và thay đổi đất nước.
Có thể nói đến mức, nếu phải tìm ra cái gì là nguyên nhân đầu tiên, nguyên nhân của mọi nguyên nhân làm cho đất nước bị tụt hậu, bị kìm hãm như hôm nay, câu trả lời xin đưa ra trong bài viết này là: Sự thất học!
- Dám nói Việt Nam hôm nay thất học? Việt Nam với nghĩa ở bình diện quốc gia, Việt Nam là cả nước? Dám nói câu trả lời này là chung cho mọi người Việt Nam trong cả nước!?
- Vâng. Đúng như thế! Là cả nước, không loại trừ một ai! Thất học trước hết với nghĩa không được học cái phải học. Mặc dù 40 năm qua nước ta đã mất rất nhiều công của và thời gian cho việc học, nhưng vẫn thất học. Bởi vì đến nay chỉ được học quá nhiều cái sai, học cái lạc hậu thế giới đã vứt bỏ, trong khi đó có nhiều cái khác lẽ ra phải học thì lại bị coi là diễn biến hòa bình, là của các thế lực thù địch… Thất học bởi vì người trong cả nước có chứng chỉ các loại, có học vị và bằng cấp cao… vô cùng nhiều, có lẽ nhiều nhất thế giới tính theo tỷ lệ dân số, nhưng đất nước vẫn nghèo và lạc hậu tiếp… Thất học với nghĩa học cái phải học nhưng học không thủng, nhất là không học được để thấu hiểu nỗi nhục của đất nước: bên trong phải chịu đựng quá nhiều yếu kém, bất công, dối trá và tha hóa, bên ngoài thì độc lập và bờ cõi quốc gia bị xâm phạm... Thất học với nghĩa không được học hoặc không học đủ để có bản lĩnh và kiến thức nhận ra sai trái, cách khắc phục các sai trái… - của chính mình và trong cả nước, để dám nói thật, được nói thật… Thất học vì không biết hay không dám thực hiện quyền của mình bảo vệ cái đúng, quyền chống cái sai… Thất học với nghĩa không được học, hoặc là học không được, hoặc là học không vào để giải quyết được vấn đề Trung Quốc của Việt Nam – một trong ba thất bại chiến lược của nước ta trong 40 năm qua! Thất học với nghĩa không được học những điều nhất thiết phải học, phải biết mà sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc trong bối cảnh thế giới hôm nay đòi hỏi… Trên hết cả là thất học với nghĩa chúng ta không được học, học không vào, hoặc là học chưa đủ, để dám đứng lên làm người tự do!.. Mà để sống, chúng ta nhất thiết phải làm người như thế. Để rồi với tính cách là người tự do như thế, chúng ta còn phải học dân chủ, hòa giải, đoàn kết với nhau, “Mỗi người vì mọi người! Mọi người vì mỗi người!”, sống với nhau lấy chữ tín và thượng tôn pháp luật làm trọng, tất cả dám vượt lên cái bóng của người đi trước theo tinh thần “con hơn cha là nhà có phúc!”, cùng nhau xả thân phấn đấu vì hạnh phúc của chính mình, vì sự cường thịnh và vinh quang của tổ quốc! Học để ngay trước mắt là tìm được cho đất nước lối ra khỏi khủng hoảng hiện nay (đang hội tụ nhiều vấn đề nóng bỏng như kinh tế, chính trị, thiên tai, đối ngoại…) và giải pháp vấn đề Trung Quốc… Học để ngay hôm nay quyết chí lát bằng được những viên gạch đầu tiên cho con đường mới đất nước phải đi... Học để làm cho một ngày nào đó “Made in Vietnam” sẽ là một thương hiệu được công nhận trên thế giới… Học vì còn nhiều cái thất học khác nữa phải khắc phục… Tựu trung lại, thất học với nghĩa không được học, hay là chưa được học đủ, hoặc là học chưa đủ.., để dám làm người – những con người mà tổ quốc Việt Nam chúng ta đang rất cần trong thế giới hôm nay, để mỗi công dân Việt Nam cũng sẽ là một công dân thế giới với đúng nghĩa!
Nhiệm vụ tìm đường đổi đời chính mình và thay đổi đất nước nên bắt đầu từ khắc phục cái thất học này. Đây là việc bắt buộc phải làm, để mỗi chúng ta và cả nước có thể thành công với cái giá phải trả tiết kiệm nhất. Thiết nghĩ, dám học như thế, mỗi người dân chúng ta - dù thân phận và địa vị xã hội nào, chính kiến gì, tôn giáo nào, đảng viên hay không đảng viên… – sẽ vạch ra được cho mình chương trình hành động làm chủ bản thân và làm chủ đất nước.
Mỗi người dân học được như thế, muốn hay không ĐCSVN cũng sẽ phải thay đổi. Học như thế là để cả nước cùng nhau bắt tay với ý thức cao nhất vào sự nghiệp đổi đời chính mình và thay đổi đất nước, nhằm thực hiện sự lựa chon thứ 3:
Đấy là tiến hành cuộc cải cách toàn diện và triệt để chế độ chính trị hiện nay, giải phóng mọi tiềm năng phát triển của đất nước - với lộ trình và bước đi của trí tuệ và ý chí quyết đưa đất nước ta thoát khỏi lời nguyền địa lý. Sống hay là chết - to be or not to be!
Dấy lên tinh thần quật khởi của dân tộc Việt Nam ta trong thế giới hôm nay, bắt đầu từ dấy lên trong cả nước tinh thần học tập như thế để mỗi người tự thay đổi chính mình và cùng nhau đổi đời đất nước, quyết tiến hành cuộc cải cách chưa từng có để mở đường đưa nước ta trở thành đất nước của những người có học, thành nước phát triển – chứ không phải là đất nước đi làm thuê, đất nước cho thuê như hiện nay!
Còn khát vọng nào cháy bỏng hơn đối với mỗi người Việt Nam chúng ta sống trên đời này!? Còn gì khác nữa, chủ nghĩa nào, lý tưởng nào, có thể tạo ra trong cả nước ta và trong toàn thể cộng đồng dân tộc Việt Nam ta sống trên thế giới này sự quần tụ triệu người như một vì khát vọng này!
Xây dựng một chế độ chính trị được lòng dân có khả năng phát huy 3 yếu tố làm nên sự phồn vinh và thực lực bất khả kháng của quốc gia là tự do, dân chủ, quyền sở hữu, tổ quốc Việt Nam chúng ta trong bối cảnh thế giới hôm nay đang hội đủ những điều kiện quốc gia và quốc tế quan trọng nhất cho mục tiêu chiến lược: Giải phóng đất nước mình thoát khỏi lời nguyền địa lý, tạo ra năng lực tự mình viết ra cuộc chơi cho mình vì sự tồn tại và phát triển của chính mình, có lợi cho hòa bình, hợp tác và phát triển trong khu vực, và qua đó nước ta dấn thân cho lợi ích chung của cộng đồng quốc tế.
Điều kiện tiên quyết là phải có trí tuệ và ý chí xây dựng và tiến hành được đường lối đối ngoại cho sự lựa chọn này dựa trên nền tảng các mặt trận kinh tế, nội trị và đối ngoại của quốc gia nhất thiết phải hài hòa đứng chung trên một chiến tuyến duy nhất và thống nhất cho mục tiêu tự tạo ra cuộc chơi cho chính mình. Đây là sự nghiệp phấn đấu tổng lực của toàn dân tộc, đời này sang đời khác, không ít hy sinh gian khổ, còn khó hơn nhiều lần so với những quá trình trường kỳ kháng chiến chống ngoại xâm nước ta đã trải qua. Đáng chú ý là trong thế giới hôm nay các nước nhỏ ý thức được chính mình đều có cơ hội giành lấy vai trò làm chủ chính mình như vậy.
 Lấy tinh thần yêu nước vực quốc gia đứng dậy, quyết nắm lấy các giá trị chung của nhân loại tiến bộ để phát triển quốc gia mình và dấn thân cùng đi với cả thế giới - đây chính là con đường sống của đất nước. Dù có hay không có TTP, các FTAs hay là AEC.., Việt Nam vẫn phải tự mình đứng lên chủ động chọn cho mình con đường này. Không muốn làm đe thì phải làm búa có nghĩa là như vậy! Tất cả bắt đầu từ học.
Dấy lên và tìm đường thực hiện khát vọng thoát khỏi lời nguyền địa lý nêu trên của dân tộc Việt Nam ta, đấy chính là nội dung, là tinh thần của ngọn cờ lãnh đạo đất nước Việt Nam hôm nay!     Trên đây là 3 lựa chọn bài viết này xin kiến nghị với đất nước.
Xin nói thêm, trong loạt bài viết suốt 2 năm qua (2014 – 2015 mang tính kiến nghị với ĐCSVN về Đại hội XII, tôi đã trình bầy nội dung chính của nhiệm vụ cải cách chính trị này, phân tích sự cần thiết và khả năng khả thi của nó trong bối cảnh của đất nước, của khu vực và quốc tế hiện nay. Trong những bài này tôi cũng cảnh báo hiểm họa đối với đất nước, đối với ĐCSVN nếu trốn tránh nhiệm vụ cải cách chính trị. Xin bạn đọc và Hội thảo tìm hiểu trong các tài liệu tham khảo và trên mạng để tiết kiệm thời gian.
Sự thật là 2 năm nay tôi phải đối mặt với nhiều câu hỏi khó mỗi khi bàn đến chủ đề Đất nước lựa chọn gì?  Gay cấn nhất là những câu hỏi:
-ĐCSVN có phẩm chất và năng lực tiến hành nhiệm vụ cải cách chính trị này không?
-Trước khi trả lời câu hỏi này, có lẽ ĐCSVN với tính cách tự nhận về mình vai trò là đảng duy nhất lãnh đạo đất nước nên tự hỏi mình là có muốn, có ý chí, hay có dám nắm lấy ngọn cờ lãnh đạo đất nước Việt Nam hôm nay như đã nêu trên hay không? Ý chí nào thì sẽ có phẩm chất và năng lực nấy.
-Nói vậy có nghĩa: Nếu ĐCSVN có ý chí thì có thể?
- Tốt nhất là lãnh đạo của ĐCSVN nên trực tiếp trả lời trước cả nước câu hỏi này. Theo tôi, ĐCSVN đang có trong tay những điều kiện thuận lợi hơn nhiều so với Myanmar khi tổng thống Thein Sein bắt đầu cải cách chính trị năm 2011. ĐCSVN hoàn toàn có thể có phẩm chất và năng lực thực hiện thành công vẻ vang nhiệm vụ cải cách chính trị trọng đại này, nếu từ nay Đảng dám đặt quyền lợi quốc gia lên trên hết, quyết xả thân vì quốc gia! Đây cũng là kịch bản tối ưu cho đất nước, và cho Đảng. Khả năng thành công vẻ vang rất lớn, vì so sánh với tất cả những nước trên thế giới đã và đang cải cách chính trị, hay đang đứng trước đòi hỏi phải cải cách chính trị như nước ta, tôi thấy Việt Nam có nhiều thuận lợi hơn cả – tính đến cả sự tồn tại những mối quan hệ và ràng buộc/lệ thuộc Việt Nam – Trung Quốc hiện nay.
- Chữ “nếu” này dắt được cả con voi chui qua lỗ kim! Nếu Đảng nhất quyết không cải cách chính trị như thế thì sao?
- Chắc chắn nhất cho ĐCSVN và an lành cho đất nước là: Trước khi  đi tới một quyết định “to be or not to be?” như thế, Đảng nên tìm cách hỏi dân – hỏi thực lòng, để Đảng có căn cứ xác đáng cho mình hành động, hỏi vì lợi ích của chính mình – nghĩa là đi tìm câu trả lời trung thực quyết định vận mệnh của Đảng, chứ không phải là hỏi lấy lệ như khi xây dựng Hiến pháp 2013 để biện minh và tuyên truyền.
- Hỏi như thế, ĐCSVN sẽ có thể “mất hết”, có ngu mới hỏi! Đảng cứ làm tới không cần hỏi. Cho đến giờ phút này cũng chưa ai đủ sức bắt Đảng phải hỏi. Cũng có nhiều rào cản không cho hỏi. Đảng kiên quyết không cải cách chính trị để kiên định đi lên CNXH, thì sao?
-Việt Nam trước Gia Long (lên ngôi vua 1802), và Nhật trước Minh trị (lên ngôi vua 1867), cùng chung một trình độ phát triển dưới cái bóng của văn minh Trung Quốc. Sự khác biệt là Gia Long – với tính cách là vua của một Việt Nam thống nhất – đã tiếp cận với thế giới và tư bản phương Tây trước Minh Trị 65 năm. Nhưng sau Minh Trị (chết năm 1912 – nghĩa là trong phạm vi một đời vua) Nhật trở thành nước phát triển, vì mở cửa tiếp thụ thành quả văn minh của thế giới bên ngoài. Còn ở Việt Nam: Tuy cùng chung một bối cảnh tiếp xúc với phương Tây như Nhật và đi trước Nhật, nhưng hủ nho và tha hóa của triều Nguyễn đã dẫn đến mất nước (Pháp bắt đầu xâm lược Việt Nam 1858, hoàn tất việc chinh phục Việt Nam 1884). Bài học khắc cốt ghi xương: Con đường lận đận của đất nước hơn 2 thế kỷ qua bắt đầu từ đây…
Ngày nay, trong chiến tranh lạnh II đã xuất hiện nơi này nơi khác chiến tranh ủy nhiệm; các mối đe dọa chiến tranh kinh tế và chiến tranh nóng đang gia tăng; ngay tại Biển Đông là tình trạng bên miệng hố chiến tranh; đặc biệt quan trọng là TTP, các FTAs và AEC đang đòi hỏi phải sớm có một Việt Nam hoàn toàn khác, với một nền kinh tế khác, được vận hành bởi một thể chế chính trị khác!.. Một thế giới quyết liệt như vậy không có chỗ đứng cho một Việt Nam dặt dẹo. Thực tế này đặt ĐCSVN sau Đại hội XII trước sự lựa chọn: Hoặc là ĐCSVN sẽ đi vào lịch sử là người lãnh đạo nhân dân nắm bắt được cơ hội giải thoát đất nước khỏi lời nguyền địa lý để trở thành một nước phát triển?.. Hoặc giả… nếu làm ngược lại, thì ĐCSVN sẽ là gì?
 Để kết thúc bài viết, xin đề nghị Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, đang mang chức danh ràng buộc với đất nước như tên gọi của mình, hãy dấy lên trong cả nước cuộc thảo luận về chủ đề: Đất nước chúng ta nên lựa chọn gì trong thế giới hôm nay? Nên coi Hội thảo hôm nay là mở đầu. Còn gì đáng mong muốn hơn việc đầu tư công sức cho một việc đất nước đang mong đợi như thế! 

Nguyễn Trung

Không có nhận xét nào: