Vở diễn tồi (Phạm Đình Trọng)

Luật sư Nam (phải) và luật sư Luân sau vụ hành hung. Ảnh: phapluattp.vn
“…Vở diễn tồi trong cuộc họp báo của công an Hà Nội càng cho người dân thấy cách hành xử pháp luật bất minh của một thể chế xã hội bất cập. Bạo lực lộng hành ở Đông Phương Yên, một xã của Hà Nội có yếu tố công an…”
Cuộc họp báo của công an Hà Nội về vụ việc hai luật sư bị hành hung ở Chương Mỹ là một vở diễn quá tồi.

Cuộc họp báo, lại là họp báo của công an Hà Nội, lực lượng bảo vệ pháp luật của thủ đô đất nước là sự việc có thật của cuộc đời mà những người chỉ đọc thông tin về cuộc họp báo đã nhận ra đó chỉ là một vở diễn vụng về, đều ngao ngán thấy những người được trao trọng trách bảo vệ pháp luật, bảo vệ công lí đã mang công lí ra làm trò diễn. Mang sự thật sờ sờ giữa ban ngày ra làm trò chơi trốn tìm bất tận trong bóng tối. Sự thật được mang ra làm trò ảo thuật, đánh tráo thật thành giả, biến đổi có thành không.
Qua vở diễn tồi trong cuộc họp báo ở bản doanh công an Hà Nội, người ngây thơ, đơn giản nhất cũng thấy rằng vụ hành hung hai luật sư ở xã Đông Phương Yên, huyện Chương Mỹ, Hà Nội không phải là vụ việc tự phát của mấy gã trai làng, của công an cấp xã. Cuộc tập hợp bạo lực ở Đông Phương Yên, những nắm đấm vung lên, những cú ra đòn ở đó và lí lẽ, diễn giải ở cuộc họp báo ở phố Trần Hưng Đạo, Hà Nội như đều có dấu ấn vụng về, hấp tấp của một đạo diễn kém nhưng quá tự tin, quá coi thường người dân, coi thường luật pháp, coi thường người bị nạn, những luật sư vừa là người thông tỏ pháp luật vừa là người trong cuộc, sự việc diễn ra bằng máu của chính họ, diễn ra ngay trên da thịt họ, ngay trước mắt họ.
Vở diễn tồi trong cuộc họp báo của công an Hà Nội càng cho người dân thấy cách hành xử pháp luật bất minh của một thể chế xã hội bất cập. Bạo lực lộng hành ở Đông Phương Yên, một xã của Hà Nội có yếu tố công an, có dấu ấn công an, có mặt viên công an Nguyễn Cửu trong đám người hành hung luật sư nhưng điều tra, kết luận vụ việc lại được giao cho chính công an Hà Nội, tất yếu sẽ dẫn đến kết luận điều tra theo ý muốn người điều tra chứ không theo sự thật. Vì thế cuộc họp báo trở thành vở diễn tồi.
Chân đá bóng, miệng thổi còi thì dù chân bỏ bóng đá người, tiếng còi cất lên cũng chỉ để phạt thẻ đỏ kẻ bị đá gãy chân và bảo đảm sự vô can cho thủ phạm bỏ bóng đá người. Đó là pháp quyền Xã Hội Chủ Nghĩa. Pháp quyền XHCN kiểu đó đã diễn ra suốt mấy chục năm trên đất nước Việt Nam hiền hòa.
Công lí của pháp quyền XHCN là công lí của sức mạnh. Sức mạnh bạo lực. Sức mạnh quyền lực. Sức mạnh đồng tiền. Ai có sức mạnh của bạo lực, sức mạnh của quyền lực, sức mạnh của đồng tiền, người đó có công lí.
Pháp quyền XHCN đã và sẽ còn gây ra hàng ngàn án oan khiên Nguyễn Thanh Chấn, Lê Văn Mạnh, Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải…
Pháp quyền XHCN đã và sẽ còn có hàng trăm, ngàn người dân bị đánh chết trong đồn công an như những hồn oan Ngô Thanh Kiều, Nguyễn Văn Khương, Nguyễn Mậu Thuận…


Phạm Đình Trọng

Không có nhận xét nào: