Hãy bớt nhỏ nhen, xảo trá đi! (Nguyễn Thanh Giang)

Sinh viên Phạm Lê Vương Các được lãnh đạo trường đề nghị cho nghỉ học
  Lướt web hôm nay thấy có ba chuyện buồn …cười:
      1) Ngày 1 tháng 9 vừa qua người ta đến gắn huy hiệu 75 tuổi Đảng cho cụ Nguyến Trọng Vĩnh. Cụ đáp từ: “Tôi gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1939. Những đảng viên cộng sản như tôi hồi đó là đối tượng khủng bố, ruồng bắt của Nhà nước thực dân Pháp. Tuổi Đảng của tôi năm nay là 76 chứ không phải là 75. Việc trao tặng này lẽ ra phải thực hiện từ năm ngoái chứ không phải để sang năm nay ...”.

Đại tá Nguyến Đăng Quang kể lại như sau: Sau khi Chi bộ 14 (nơi cụ Vĩnh sinh hoạt) biết cụ Vĩnh bị gây khó khăn trong việc nhận Huy hiệu 75 năm, Chi bộ đã họp 2 buổi để bàn và ra Nghị quyết về việc này. Cả 2 lần Nghị quyết đều có sự tán thành 100% của số đảng viên chi bộ có mặt (Chi bộ 14 có trên 80 đảng viên thì có gần 40 đảng viên là Giáo sư, Tiến sỹ và cán bộ trung cao cấp đã nghỉ hưu). Tất cả đều nhất trí kiến nghị lên Đảng bộ Phường, Đảng bộ Quận và Đảng bộ Thành phố phải trao Huy hiệu 75 năm tuổi Đảng cho lão đồng chí Nguyễn Trọng Vĩnh. Chi bộ 14 sau đó bị Đảng ủy cấp trên phê phán là vô nguyên tắc vì đã đưa kiến nghị vượt cấp! Nhưng chính họ không hiểu hoặc đã cố tình vi phạm quy định của Đảng là phải trả lời bằng văn bản các kiến nghị của cấp dưới, song họ cố ý lờ đi, buộc Chi bộ 14 phải gửi lên cấp trên tiếp theo, và Chi bộ 14 dự kiến sẽ gửi tiếp kiến nghị này lên Trung ương Đảng nếu Thành ủy Hà Nội cố tình không trao Huy hiệu 75 năm cho lão đảng viên Nguyễn Trọng Vĩnh!
Câu chuyện này chứng tỏ có những chi bộ đã “diễn biến” tốt, trong khi cấp trên nói chung còn rất lú. Thế mà người ta luôn luôn nói: Cấp trên của Đảng bao giờ cũng sáng suốt, chỉ ở dưới thực hiện sai. Chủ nghĩa Mác Lenin rất tuyệt vời, Liên Xô sụp đổ là do làm không đúng. 
      2) Cũng sáng 1 tháng 9 có cuộc đối đáp giữa anh Phạm Lê Vương Các với lãnh đạo trường Đại học Kinh Doanh & Công Nghệ Hà Nội như sau:
“Thầy hỏi: “Em có biết cô Y bên Cục An ninh không”? Tôi trả lời rằng biết vì tôi đã làm việc với cô Y mấy lần.
Rồi Thầy cho biết, bên Tổng Cục an ninh có báo cáo về trường hợp của tôi rồi Thầy nói thẳng thừng: “Em nên nghỉ học ở trường này đi, rút lại hồ sơ và kiếm trường khác mà học”.
Tôi choáng váng mặt mày, tim đập thình thịch, 2 hàm răng bắt đầu run lên và va vào nhau, lỗ tai bắt đầu nóng lên… Tôi im lặng nhìn đăm chiêu ra ngoài cánh cửa, phải mất 2 đến 3 phút sau tôi mới lấy lại bình tĩnh và hỏi: “Thầy cho em biết lý do?”
Thầy nói: “Trường này đào tạo đa ngành, nên đào tạo ngành Luật không tốt bằng mấy trường khác đào tạo chuyên về Luật. Em nên kiếm những trường chuyên về Luật, học ở đó thì sẽ tốt cho em hơn”.
Tôi thở dài... sau một lúc im lặng suy nghĩ tôi đã trả lời rằng: “Em sẽ không rút hồ sơ và sẽ tiếp tục học ở trường này. Vì em đã nhập học được một tuần rồi, nên không thể thay đổi lựa chọn được nữa, vì đã quá muộn.”
Thầy trả lời lại là chưa muộn đâu, bây giờ vẫn còn có thể được, nhưng tôi vẫn giữ nguyên quyết định của mình.
Thầy bắt đầu hơi lớn tiếng và đi thẳng vào vấn đề: “Ai cũng có lý tưởng của riêng mình, em có lý tưởng tự do dân chủ, còn chúng tôi có lý tưởng Cộng sản. Trường này do những người Cộng sản lập ra, và sẽ đào tạo ra những con người thuộc về chế độ chính trị Cộng Sản này.”
Tôi cũng lớn tiếng trả lời: “Khi dự tuyển vào trường này em không thấy chỗ nào giới thiệu trường này là do những người Cộng Sản lập ra, mà trường này là trường Dân lập. Em cũng không quan tâm và không cần biết trường này do Cộng Sản hay Tư Bản lập ra.. Và em cũng nói cho thầy biết, chức năng cao cả của giáo dục không phải là để đào tạo ra những con người thuộc về chế độ chính trị. Mà là đào tạo ra những con người tự do trước chế độ chính trị.”
Thầy: “Nếu không đào tạo ra những con người của chế dộ chính trị thì cũng đào tạo ra những con người để phục vụ cho chế độ chính trị. Giáo dục của Anh, Pháp, Mỹ cũng đào tạo ra những con người để phục vụ cho chế độ chính trị của nó, và giáo dục cũng Việt Nam cũng vậy”.
Tôi: “Giáo dục của họ sinh viên được tự do lựa chọn tư tưởng. Còn các trường đại học ở Việt Nam thì không. Vì các trường đại học của họ được tự trị mà thế lực chính trị không thể can thiệp được, ít nhất về mặt tự do nghiên cứu, học thuật. Còn ở Việt Nam thì không. Thầy xem tất cả trường đại học nào ở Việt Nam mà không có chi bộ Đảng Cộng Sản trong đó không, cho dù đó là trường Dân lập? Và điều đó có cần thiết không?”
Thầy trả lời là cần thiết, và còn cho biết, không chỉ trong các trường đại học có chi bộ Đảng mà còn có cả An ninh để quản lý và theo dõi sinh viên nữa, nên không phù hợp cho tôi theo học trường này.
Một lúc sau Thầy nhẹ giọng: “Tôi biết em đi học Luật để làm gì. Dù An ninh không ép nhà trường phải cho em thôi học vì nhà trường cũng có sự độc lập riêng. Nhưng An ninh đã thông báo về trường, thì nhà trường phải…”.
Tôi hỏi lại: “Giả sử an ninh gây sức ép để trường buộc em thôi học thì nhà trường căn cứ vào đâu để ra quyết định buộc em thôi học?”
Không đợi Thầy trả lời, tôi nói tiếp: “Em nói cho Thầy biết, nhà trường chỉ có thể buộc em thôi học khi em có những hành vi vi phạm phạm luật qua một bản án xét xử của Tòa án. Cơ quan An ninh không có chức năng xét xử mà họ chỉ là cơ quan điều tra. Họ điều tra và báo cáo như thế nào là việc của họ, nhà trường đừng để họ làm thay công việc của Tòa án và xem họ như là Tòa án” ”.

Thật là đĩnh đạc, thông minh và bản lĩnh. Đúng là hậu sinh khả úy, là mầm mống tốt để xây dựng  xã hội dân chủ. Nếu Phạm Lê Vương Các bị đuổi học đề nghị các nhà nước dân chủ cho em được tỵ nạn chính trị và bà con ta hãy chung tay tạo điều kiện để em hoàn thành được chương trình đại học luật.

“Ai cũng có lý tưởng của riêng mình, em có lý tưởng tự do dân chủ, còn chúng tôi có lý tưởng Cộng sản. Trường này do những người Cộng sản lập ra, và sẽ đào tạo ra những con người thuộc về chế độ chính trị Cộng Sản này.” (Theo Giáo sư chủ nhiệm Khoa Luật Kinh tế của trường đại học Kinh doanh &Công nghệ Hà Nội)

      3) Nhà văn Nguyễn Đông Thức viết trên Facebook hôm 2/9: “Báo Tuổi Trẻ có mời tôi viết một bài trong cuốn ‘Chuyện nghề - Chuyện người’, nhân kỷ niệm 40 năm thành lập. Trong phần liệt kê các tên tuổi văn chương sau 1975 xuất hiện từ những ngày đầu trên Tuổi Trẻ, tôi nhắc hàng loạt tên, trong đó có nhà thơ Đỗ Trung Quân, tác giả của những bài thơ ‘Quê hương, Phượng hồng, Những bông hoa trên tuyến lửa’... Ông cũng đã có hơn 12 năm làm phóng viên Tuổi Trẻ …Nhưng khi in sách, cái tên Đỗ Trung Quân trong bài viết của tôi đã... biến mất.”.
Chắc không có chỉ thị cụ thể từ cấp trên để giải quyết riêng trường hợp này nhưng vì chủ trương của Đảng đã ngấm vào máu, khoét vào đầu các công bộc nên họ rắp tâm biến mình thành kẻ xảo trá, ty tiện sẵn sàng vứt bỏ lương tâm, bất chấp sự thật và công lý một cách thật bỉ ổi.
Từ lâu, tôi đã chứng nghiệm điều này. Tôi đã có bằng Tiến sỹ từ 1982, luận án của tôi có trong lưu trữ Thư viện Quốc gia, công trình nghiên cứu của tôi đã được tổ chức CCOP của Liên Hợp Quốc mời trình bầy tại một Hội thảo Quốc tế năm 1982, nhưng trong cuốn “Tiến sỹ Việt Nam hiện đại” do nhà xuất bản Văn hóa Thông tin ấn hành tháng 9 năm 2004 người ta cố tình bỏ sót tên tôi. Tập thơ “Những Mẩu Quặng Dọc Đường” của tôi do Nhà Xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành năm 2014 bị Cục Xuất bản bắt thu hồi. Không phải vì Thơ ở trong tập có vấn đề mà cấp trên bắt phải vứt bỏ các bài bình thơ in trong đó. Những bài bình luận này là của những tác giả nổi tiếng: nhà thơ Thanh Thảo, phó Chủ tịch Hội đồng Thơ Việt Nam, nhà thơ Định Hải, nhà thơ Ngô Văn Phú …. Các bài bình  đều không mắc tội gì, kể cả tội “sai lập trường” của Đảng, ngoại trừ cái tội khen thơ và tư chất con người Nguyễn Thanh Giang.
Trời ơi, biết bao giờ xã hội ta mới thoát ra được khỏi cái vũng nhầy nhụa của xảo trá, ty tiện hỡi cái đảng của giai cấp công nhân này!
Hà Nội 4 tháng 9 năm 2015
Nguyễn Thanh Giang
 Mobi: 0984 724 165   
Phụ Lục:
Đơn xin nghỉ học của Phạm Lê Vương Các
Kính gửi: Giáo sư Trần Phương – Hiệu trưởng nhà trường.
Thầy Chủ nhiệm lớp và các Giảng viên bộ môn.
Em tên là Phạm Lê Vương Các, hiện đang học lớp Liên thông Luật Kinh tế 13.1, tại trường Đại học Kinh Doanh và Công Nghệ Hà Nội.
Hôm nay em viết đơn này, kính mong Quý Thầy Cô cho em được nghỉ học vài ngày hoặc vài tuần, vì lý do bất khả kháng không thể đến trường.
 photo 2

Trường đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà nội vận hành theo ý chỉ đạo của cô Y bên tổng cục An Ninh
Em xin tường thuật lại sự việc bất khả kháng của em như sau:
Vào lúc 20h30’ hôm qua, ngày 10/9/2015, sau khi tan học, khi đang đứng đợi thang máy ở trường, em phát hiện có một số người đang theo dõi em từ hành lang. Đến khi ra trước cổng trường thì em nhận ra có ít nhất là 5 người đang thực hiện hành vi theo dõi này. Khi em đón xe bus đi về thì những người này đồng loạt chạy xe máy theo phía sau. Thấy vậy, em xuống xe bus đi bộ vào trong khu phố cổ, thì nhóm này cử 2 người đi bộ sau lưng em, những người khác tiếp tục chạy xe máy theo sau.
Đến một lúc, sự theo dõi của họ khá rõ ràng, em quay lại hỏi một trong những người theo dõi em: “Các anh đi theo tôi làm gì?”, thì người này dùng lời lẽ thô tục để chửi lại em, sau đó người này liền lấy điện thoại ra gọi và nói: “Anh em tập trung lại đây xử nó luôn đi...”
Thấy vậy, em liền nhanh chân đi vào trong khách sạn ngay tại đó, và ở qua đêm tại khách sạn trong khu phố cổ mà không thể về phòng trọ. Đến sáng, khi em xuống trả phòng khách sạn thì em nhận ra có 3 người ngồi trong quán cafe đối diện tiếp tục theo dõi em. Khi em đi ra khỏi khách sạn thì những người này liền rời khỏi quán và tiếp tục đi theo em. Lúc này, em phát hiện ra cũng có ít nhất là 5 người tiếp tục thực hiện hành vi theo dõi em, trong đó có một số người cũ của tối qua và một số người mới.
Lần này họ đi theo với khoảng cách “không rời nửa bước”. Khi em đi họ đi, khi em ngồi họ cũng ngồi. Khi em vào quán cafe thì một người vào ngồi ở ngay bàn bên cạnh, những người còn lại đậu xe đứng trước quán. Khi em nhờ bạn tới chở về, thì họ đồng loạt lên xe máy chạy theo. Và hiện nay, nhóm người này vẫn đang tiếp tục ngồi canh trước chỗ ở của em.
Kính thưa Quý Thầy Cô,
Vào tháng 6 năm 2013, em cũng đã từng bị một nhóm người, mà em biết rõ họ là nhân viên an ninh, đã tấn công và hành hung em phải nhập viện khi em đi vào một con đường vắng vào đêm khuya, sau khi đã đeo bám và theo dõi em nhiều ngày.
Xét thấy hiện nay, sau khi tan học trở về phòng trọ, em phải đón xe bus trên một đoạn đường vắng vẻ ở chân cầu Vĩnh Tuy, và phải đi bộ một quãng đường khá xa mà vắng bóng người để vô phòng trọ . Nên em lo ngại rằng, sự việc tấn công và hành hung tương tự như lúc trước sẽ tiếp tục tái diễn nếu em đi học trong tình hình hiện tại.
Vì vậy, trong trường hợp bất khả kháng này, em mong Quý Thầy Cô cho phép em được nghỉ học vài ngày, có thể là vài tuần. Khi điều kiện thuận lợi hơn em sẽ trở lại lớp học bình thường.
Qua đây, em cũng mong Quý Thầy Cô hiểu và cảm thông cho những rủi ro mà những người hoạt động cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam đang phải đối mặt.
Kính chúc Thầy Cô dồi dào sức khỏe.
Kính mến!
Hà Nội, ngày 11/9/2015.
Sinh viên Phạm Lê Vương Các

- See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150911/pham-le-vuong-cac-don-xin-nghi-hoc#sthash.bKW1JHAW.dpuf

Không có nhận xét nào: