Tiếp tục dựa lưng vào một bức tường đang sụp đổ? (Thư tòa soạn)

       Tổ Quốc 209
Phát hành : 1/8/2015
Thứ hai 27-7-2015, ngay sau khi Bắc Kinh công bố tỷ lệ tăng trưởng kinh tế 7% cho sáu tháng đầu năm, thị trường chứng khoán Thượng Hải đã mất 8,5%. Tại sao một tỷ lệ tăng trưởng ngoạn mục, mà hiện nay không một nước nào có được, lại có thể kéo theo sự tuột dốc của thị trường chứng khoán? Điều này trước hết có nghĩa là không còn ai tin lời nói và những con số của Bắc Kinh nữa.
Nhưng không phải chỉ có thế. Biến cố này cũng có nghĩa là người dân Trung Quốc cũng đã thấy được điều mà nhiều chuyên gia đã tiên liệu từ lâu và giới kinh doanh cũng đã ý thức được, đó là Trung Quốc chắc chắn sẽ lâm vào khủng hoảng lớn.

Cho tới năm 2007 kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng đều đặn ở mức độ hai con số trong gần ba thập niên, gây kinh ngạc cho cả thế giới. Thực ra chính quyền Bắc Kinh chỉ làm một điều rất giản dị là bất chấp môi trường và bóc lột công nhân tối đa để sản xuất thật nhiều với giá thật rẻ. Nói cách khác là xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính họ là nguyên nhân đồng thời phá hoại đất nước theo nghĩa đen, làm cho đất khô cằn, nước và không khí bẩn và độc. Chính sách tệ hại đó dù nhất thời có thể gây ấn tượng nhưng sau cùng chỉ làm Trung Quốc kiệt quệ, như những kim tự tháp tại Ai Cập và Vạn Lý Trường Thành tại chính Trung Quốc trước đây.


Năm 2008 thế giới lâm vào khủng hoảng lớn và Trung Quốc cũng không phải là ngoại lệ vì hoạt động xuất khẩu sút giảm mạnh. Thay vì thắt lưng buộc bụng để thích nghi với tình huống mới và trực diện đối đầu với khó khăn chính quyền Bắc Kinh đã chạy trốn sự thực trong một cuộc phiêu lưu mới: xây dựng. ngân hàng được lệnh cấp tín dụng thả cửa cho các công ty địa ốc trong khi chính quyền tung ra những chi tiêu khổng lồ cho các công trình cơ sở hạ tầng không cần thiết. Từ một năm qua, khi sự thực không thể che giấu được nữa và cái bong bóng địa ốc đã quá lộ liễu, chính quyền Bắc Kinh lao vào một trò chơi mới: đầu cơ chứng khoán. Đặc tính của cái gọi là "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" là nhà nước dành toàn quyền thao túng thị trường và Bắc Kinh đã tận dụng đặc quyền này. Tất cả mọi phương tiện, ngân hàng cũng như báo chí, được sử dụng để thổi phồng trị giá các cổ phiếu và lôi kéo thật nhiều người vào cuộc. Người ta vay tiền để mua cổ phiếu và người ta tiếp tục vay để mua thêm nữa thay vì bán ra vì cổ phiếu tiếp tục lên giá. Trong một năm qua thị trường chứng khoán Trung Quốc -Thượng Hải cũng như Thẩm Quyến- trở thành một sòng bài khổng lồ, một sự điên dại trên qui mô quốc gia. Dĩ nhiên trò chơi này không qua mắt được các quỹ đầu tư và họ đồng loạt quyết định rút khỏi Trung Quốc.  Ngay cả tư bản Trung Quốc cũng tháo chạy. Trong ba tuần lễ cuối tháng 6, thị trường chứng khoán đã xuống hơn 30% và chính quyền Bắc Kinh đã dùng những biện pháp rất mạnh để trấn tĩnh, đồng thời đưa ra con số tăng trưởng hoang tưởng 7%.  Nhưng thị trường chứng khoán vừa chứng tỏ mọi xảo thuật đều vô ích, kinh tế Trung Quốc đã hoảng hốt.
Họ sẽ còn làm được gì khác trước khi thú nhận phá sản? Cuộc phiêu lưu chứng khoán này có thể là cố gắng thoát hiểm cuối cùng của Bắc Kinh. Nó đã thảm bại và cái gọi là "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" đã lộ chân tướng của nó: một sai lầm lố bịch.
Đảng CSVN đã lấy Trung Quốc làm quan thầy, mẫu mực và chỗ dựa trong suốt ba thập niên qua. Chỗ dựa này đang sụp đổ.
 Ban Biên Tâp Tổ Quốc


Không có nhận xét nào: