Không nên coi vấn đề "nhạy cảm" là "vùng cấm" (Vũ Ngọc Hoàng)

Nhờ ơn đảng năm 2025, dự báo bình quân đầu người VN tối đa là 3.000 USD. Năm nay 2015 Hàn quốc là 20.000 và Nhật là 30.000USD

Phi đi mi mt cách căn bn và đúng hưng mi gii quyết đưc tình hình tt hu hin nay, mi chng đưc tham nhũng, li ích nhóm… và tránh nguy cơ chch hưng sang "ch nghĩa tư bn thân hu"...


LTS: Ti Hi tho quc gia v báo chí đưc t chc nhân k nim 90 năm Ngày Báo chí Cách mng Vit Nam, Tiến sĩ Vũ Ngc Hoàng - y viên Trung ương Đng, Phó trưng ban Thưng trc Ban Tuyên giáo Trung ương đã có bài phát biu v đ tài này đưc đăng trên Báo Năng lưng mi s 433. Báo T Quc xin trích đăng gii thiu vi bn đc.

Lâu nay, trong chúng ta, đã và đang tồn tại một khái niệm, tạm gọi như vậy, về vấn đề "nhạy cảm". Hễ đụng đến vấn đề "nhạy cảm" thì coi như chạm vào vùng cấm, thường là né tránh, không viết, không nói, kể cả không nghiên cứu, sợ viết sai, nói sai, sợ bị định kiến, sợ đụng chạm, sợ bị đánh giá, bị quy chụp quan điểm… Không phải bỗng nhiên mọi người lại sợ như vậy mà do thực tế nó cũng có vậy và chúng ta bảo nhau phải tránh né vấn đề "nhạy cảm".
Trong đời sống xã hội, những vấn đề "nhạy cảm" thường là những vấn đề không bình thường, nhiều người quan tâm, hoặc do quan niệm như vậy, nó phức tạp hơn và thường là bức xúc - đó chính là những vấn đề mà cuộc sống đang đòi hỏi phải có câu trả lời.
Nếu trả lời đúng, thì xã hội tiến lên, lẩn tránh nó là lẩn tránh thực tế cuộc sống, lẩn tránh trách nhiệm phải trả lời, cũng là biểu hiện của thiếu năng lực, thiếu dũng khí.
Mặt khác, giống như sau khi xác định những điểm trọng yếu và nóng bỏng của chiến trường thì lại rút quân ra khỏi khu vực đó, bàn giao cho đối phương ; còn ta, do rời xa mặt trận nên năng lực chiến đấu ngày càng kém đi, cũng tức là chọn con đường rút lui, con đường thua.
Đáng lẽ ra xác định vấn đề nhạy cảm là để xông vào, tập trung giải quyết, chứ không phải để tránh xa ra. Cuộc sống cần chúng ta là cần như vậy. Tất nhiên việc xông vào ấy không phải chỉ có dũng khí, mà còn cần trí tuệ, các quan điểm đúng đắn và cả một "hậu phương" vững mạnh nữa.
Tránh né những vấn đề "nhạy cảm" thì cũng có nghĩa là chỉ giải quyết những vấn đề bình thường. Mà những vấn đề bình thường tức là cuộc sống đang bình thường, đang yên ổn, đang tự nhiên, trong đó, có nhiều việc không cần phải khuấy đảo lên, làm khói bụi mù mịt, và do đó, lại làm cho cuộc sống trở thành không bình thường.
Bên cạnh những thành tựu to lớn như đã nói ở phần trên, nước ta, gần 30 năm công nghiệp hóa theo tôi có thể nói là chưa thành công, có nhiều mặt tụt hậu xa hơn. Năng suất lao động quá thấp, chỉ bằng 1/5 so với Thái Lan và Malaysia, 1/10 Hàn Quốc và 1/15 Singapore ; hiệu quả đầu tư chỉ bằng một nửa so với các nước, cũng tức là mất mát hoặc lãng phí quá nhiều.

Mc thu nhp bình quân đu ngưi ca Vit Nam còn quá thp là nh ơn Đng

Mức thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam còn quá thấp. Khi kết thúc cơ cấu dân số vàng, thu nhập đầu người của Hàn Quốc là 20.000USD, Nhật Bản là 30.000USD. Còn Việt Nam theo dự báo cơ cấu dân số vàng sẽ kết thúc vào năm 2025, sau đó là sang giai đoạn dân số già, và lúc ấy thu nhập đầu người của Việt Nam tối đa chỉ khoảng 3.000USD (tính theo giá 2005).
Nói cách khác, trong khi họ còn trẻ đã giàu, còn Việt Nam ta già rồi vẫn còn nghèo. Đã già mà vẫn còn nghèo thì coi chừng là cả đời vẫn nghèo mãi, không ngóc lên được.
Trước khi đổi mới, thu nhập bình quân đầu người của Trung Quốc bằng 1,3 lần so với Việt Nam, đến nay chỉ số ấy đã lên trên 3,5 lần, tức là tiềm lực kinh tế của Trung Quốc mạnh lên gấp bội so với trước đây, từ đó các sức mạnh khác của họ cũng tăng nhiều và họ cảm thấy đã đến lúc đủ sức độc chiếm Biển Đông, trong đó có biển của Việt Nam ta và của một số nước khu vực Đông Nam Á.
Khoảng 50 năm trước, Hàn Quốc và Việt Nam có trình độ phát triển tương tự nhau, sau chiến tranh 1953 họ là nước nghèo nhất thế giới, có lúc bị đói phải ăn vỏ thông. Vậy mà đến nay, kinh tế Hàn Quốc đã bỏ Việt Nam rất xa, đến mức không tưởng tượng nổi.
Hiện nay đã có hơn 10 vạn người Việt Nam sống ở Hàn Quốc và hơn 10 vạn người Hàn Quốc sống ở Việt Nam. Nhưng khác một điều : Người Hàn Quốc làm ông chủ ở Hàn Quốc và làm ông chủ kể cả ở Việt Nam, còn người Việt Nam thì làm thuê ở Hàn Quốc và làm thuê cả ở Việt Nam…
Những yếu kém và tụt hậu như vậy không thể né tránh, không thể giấu đi, mà phải chỉ rõ và tìm cho ra nguyên nhân, kể cả nguyên nhân trực tiếp và nguyên nhân sâu xa, từ đó mà xác định các giải pháp hữu hiệu để thoát ra, để tiến lên. Làm được như vậy mới hoàn thành sứ mệnh đối với dân tộc và do đó mới giữ được vai trò lãnh đạo lâu dài của Đảng.
Phải đổi mới một cách căn bản và đúng hướng mới giải quyết được tình hình tụt hậu hiện nay, mới chống được tham nhũng, lợi ích nhóm, vượt qua được "bẫy" thu nhập trung bình thấp mà nước ta đang rơi vào và tránh nguy cơ chệch hướng sang "chủ nghĩa tư bản thân hữu" - một sự tha hóa nguy hại đất nước và suy đồi văn hóa. Tôi nghĩ rằng, báo chí cách mạng không thể đứng ngoài câu chuyện này".
Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng
(Năng lượng Mới số 433)

Theo PetroTimes, 24/06/2015

Không có nhận xét nào: