Tôn trọng sự thật (Người Viễn Xứ)


Sau năm 1975: Một tù nhân cải tạo được hưởng chính sách hòa hợp của CSVN

Điều khẳng định: Tôi là một người Việt tha hương, không đảng phái và cũng chẳng hoạt động chính trị. Xin phép được góp ý đôi điều về một chủ đề được đăng tại báo CAND để nói lên chính kiến của mình.
Trải nghiệm thực tế để thay đổi định kiến (CAND) http://cand.com.vn/Su-kien-Binh-luan-thoi-su/Trai-nghiem-thuc-te-de-thay-doi-dinh-kien-351017/ Tựa đề bài viết nghe rất hay nhưng đọc xong, thú thật tôi vẫn còn thấy lấn cấn với những từ ngữ như sau:

1.- Người Việt cực đoan
Chính phủ CSVN luôn nói về HHHG giữa những người Việt tỵ nạn và chính quyền trong nước bằng nhiều phương cách qua phương tiện truyền thông hay như nghị quyết 36. Kêu gọi người Việt sống ở nước ngoài hãy quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù để HHHG với nhau v.v… Thậm chí còn tuyên bố rằng sự hòa hợp hòa giải là truyền thống nhân nghiã, nhân văn của dân tộc ta. Rồi đã khẳng định rằng sự HHHG đến nay chưa đạt được là bởi vì một bộ phận người Việt hải ngoại vẫn định kiến hận thù, tiếp tục lặp lại các điệp khúc chống phá cực đoan, thuộc thế lực phản động v.v… Thế nhưng trên các phương tiện truyền thông hiện tại, các vị có biết, có nghe các lời tuyên bố của các vị lãnh đạo đất nước vẫn kết án chính phủ VNCH là một chính phủ tay sai cho đế quốc Mỹ, một chế độ độc tài tàn ác với đồng bào v.v... https://www.facebook.com/toiacmynguy. Gần đây nhất, ông Nguyễn Minh Triết nguyên Chủ tịch nước đã nói trong một cuộc phỏng vấn rằng “Nhưng trên hết tôi vẫn trăn trở, mong muốn có một cuộc gặp mặt rộng lớn nào đó với những tuyên bố mang tinh thần đại xá, tất cả chuyện cũ hãy cho nó qua đi, lật qua một trang mới. Cái đó tôi muốn gọi là một điểm đột phá”. Điểm đột phá ở đâu chưa thấy mà chỉ thấy những lời tuyên bố mang tính bề trên càng làm cho hiểu lầm thêm, người Việt xa nhau thêm. Hòa hợp và hòa giải không thể đến từ một phía hoặc mang tính cách ban ơn hay tha thứ. Xin qúy vị hãy nhớ cho!

Ngụy quân và Ngụy quyền: Sau 40 năm từ ngữ này vẫn được lặp đi lặp lại nhiều lần và đầy thông tin thù địch. Thỉnh thoảng trên những đài VTV chiếu những bộ phim tài liệu gọi là thời kỳ chống Mỹ cứu nước, một giọng thuyết minh nữ nói trong phim khiến người xem như tôi cũng thấy toàn đầy máu lửa, hận thù và sởn gai ốc khi nghe giọng của bà ta cường điệu ở những lúc lên xuống giống như chuẩn bị uống máu quân thù. Khiến tôi dù muốn xem cho hết cuốn phim mà cũng không thể nào xem nổi dù chiến tranh đã kết thúc 40 năm rồi. Những từ ngữ như những phim này sẽ còn tiếp nối đến khi nào đây? Tiếp tục là Mỹ Ngụy cho đến kỷ niệm 50 hay 60 năm ngày 30.04.75 chăng? Nhân nghĩa và nhân văn của người CS đó ư? Người miền Nam chúng tôi dù có ghét những người lãnh đạo cộng sản miền Bắc đến đâu đi nữa cũng không bao giờ gọi họ bằng thằng hay bọn như quý vị đã làm. Xin mượn lời của một nhà văn nữ Dương Thu Hương người sinh ra và lớn lên tại miền Bắc để nói về tính nhân văn giữa hai miền “Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...” Do đó tính cực đoan của những người Việt tỵ nạn vẫn còn tồn tại là lẽ tất nhiên. Làm sao họ không hoài nghi và cực đoan được khi phía bên kia vẫn tiếp tục ra rả, miệng thì kêu gọi hòa hợp hòa giải nhưng thật lòng bản chất của đảng CS vẫn còn mang những hận thù và đố kỵ chưa nguôi.

2.- Ai ngụy biện và ai thực tâm hòa giải?
Câu hỏi đặt ra: Với quãng thời gian đủ dài như vậy, với bối cảnh mới, tại sao hiềm khích, hận thù vẫn còn, vẫn dai dẳng trong bộ phận người Việt hải ngoại? Có phải là do chính quý vị, những người vẫn luôn mải mê và tự hào trong cuộc chiến tranh gọi là vệ quốc? Có cuộc chiến tranh nào mà do đảng CS tự dưng tạo ra một mặt trận gọi là Dân tộc Giải phóng rồi đem quân đi đánh chiếm một vùng đất mà nơi đó ít ra nền Tự do và Dân chủ đang được hình thành rồi gọi nó là chiến tranh vệ quốc. Nguyên cố TBT Lê Duẩn đã xác nhận cuộc chiến tranh VN là «Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc đó» thì sao gọi là chiến tranh vệ quốc được! Làm gì quý vị có chính danh mà vẫn khư khư giữ lấy hào quang của ngày 30.04.75, đồng thời lại kêu gọi người Việt hải ngoại quên đi hận thù như một cách ban ơn và tha thứ. Quý vị nên thay đổi cách gọi và cái nhìn về ngày 30.04 này thì mới có thể xoa dịu được vết thương cho hai miền như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã làm. Dù cho giờ đây sự thật đã minh chứng Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa không phải là những người bán nước. Bằng chứng là quân đội VNCH không đem quân ra xâm chiếm miền Bắc. Quân dân Miền Nam VN chỉ tự vệ vì sợ Chủ nghĩa Cộng sản nhuộm đỏ Miền Nam Việt Nam. Quân đội Miền Nam VN đã đánh Trung cộng khi giặc tầu xâm chiếm Hoàng Sa. Còn quý vị thì sao? Quý vị đã làm gì sau ngày 30.04.75? Hoàng Sa giờ đã mất hết, Trung cộng đã lợi dụng ưu thế nước lớn để chèn ép dân mình khi đánh bắt hải sản, đem dàn khoan vào để thăm dò trong thềm lãnh hải của mình mà quý vị cũng chẳng dám lên tiếng phản kháng tích cực hay bảo vệ ngư dân. Vậy thì hào quang tiếp nối của ngày 30.04.75 đâu rồi?
Hòa giải thế nào và ở đâu? Ai đã bóp méo đi không dám nói sự thật về những trại tập trung, những cuộc cải tạo công thương nghiệp, những vùng đất, biển đảo đầy tài nguyên đang dần mất đi vào tay những người bạn quý phương Bắc!? Quý vị lại trơ trẽn, tiếm danh lấy Đảng CSVN để so sánh với vua Trần Nhân Tông thì thật là một trò hề lố bịch. Ai là kẻ thù thực sự nguy hại cho đất nước khi toàn bộ miền Nam đã bị quý vị xâm chiếm. Những sĩ quan công chức của VNCH họ còn những thế lực gì để có thể làm ảnh hưởng đến sự an ninh của đất nước sau ngày 30.04.75 ngoài hai bàn tay không? Thế mà quý vị lại bắt họ vào cái nơi gọi là trại Tập Trung Cải Tạo! Hòa giải là phương cách đó chăng? Các vị nên nhớ rằng vua Trần đã chống ngoại xâm khi quân Tầu đem quân xâm chiếm nước Nam. Nhưng khi chiến thắng kẻ thù Phương Bắc rồi, lúc đó Ngài mới cho thấy đức độ và lòng bao dung của Ngài. Ngay cả tướng giặc là Ô Mã Nhi ngài cũng cấp lương và phương tiện rồi thả về nước. Việc đối nội, Ngài thực tâm muốn hòa giải, xóa bỏ hận thù với những người Việt trong nước lúc trước đã quy hàng giặc Tầu. Còn quý vị thì sao? Quý vị đã làm gì sau ngày 30.04.75, có thực lòng muốn hòa hợp hòa giải hay không hay chỉ làm cho lòng dân Việt càng thêm ly tán đến nỗi cây cột đèn nếu nó biết đi thì nó cũng đã ra đi. Lòng bao dung của quý vị nằm nơi nào khi ông bà mình thường nói «Nghiã tử là nghiã tận». Gần 40 năm chiến tranh đã đi qua, Nghiã trang Quân đội Biên hòa mới được phép giải tỏa để cho vợ, cho con, cho anh, cho em vào thắp nén hương tàn cho những nấm mồ qua bao nhiêu năm trường lạnh lẽo vì những câu hòa hợp hòa giải vô nghĩa đến lạnh lùng của những người mang tên Chiến Thắng!
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2015/04/150416_30_thang_tu_giai_phap_la_gi

3.- Hòa giải bằng cách nào?

Năm 2015: Công dân Hà nội Nguyễn Chí Tuyển vừa hưởng được thực tâm hòa hợp của CSVN

Chúng ta có thể tin vào đựơc sự HHHG khi cả 90 triệu dân Việt nằm dưới sự lãnh đạo của hơn 3 triệu đảng viên CS? Nhìn lại trước năm 1975, về mặt chính trị thì miền Nam VN đã có đến 11 đảng phái hoạt động hợp pháp và công khai. Sinh hoạt Tôn giáo thì chẳng ai bị cấm đoán. Tam quyền phân lập (Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp) đã được hình thành và phân định rõ ràng từ nền Đệ nhất Cộng hòa. Còn VN ngày nay là gì? Ba triệu đảng viên này chẳng qua cũng chỉ là một thiểu số lợi ích nhóm không hơn không kém. Bởi vì chính TBT Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định «Những ai không tin tưởng tuyệt đối và trung thành với đảng, không tin vào chủ nghĩa Mác Lê thì những người đó sẽ không được cơ cấu vào BCH Trung Ương Đảng», tức là sẽ không được làm lãnh đạo đất nước. Ba triệu so với 90 triệu thì chỉ là con số nhỏ bé nhưng lại nắm trong tay đầy quyền lực và chẳng khác gì một cái vòi bạch tuộc Mafia.
Ngay cả với những người đồng chí của quý vị, họ cũng đã thấy và nhìn ra tính chất độc tài đảng trị, những bất cập của cái gọi là CNXH, những tệ nạn tham nhũng, mua bán quyền chức và nguy hiểm nhất là sự ảnh hưởng của Trung Quốc hiện nay có thể dẫn đến họa mất nước bằng cách tận dụng khai thác tài nguyên thiên nhiên, rừng đầu nguồn mang tính chiến lược quốc phòng, xâm chiến biển đảo của chúng ta mà nhóm lợi ích chỉ vì ích lợi cho riêng mình đã hiến dâng, chẳng cần biết những nỗi hệ lụy sau này mà con cháu phải gánh chịu. Họ đã và muốn góp ý chân tình để xây dựng lại một thể chế tốt đẹp hơn, dân chủ hơn nhưng rốt cuộc họ đã được những gì? Quý vị có lắng nghe họ chưa hay chỉ gán ghép cho họ nhẹ là thành phần chống đối và bất mãn, nặng hơn là thuộc thế lực thù địch và phản động. Quý vị tự hào Đảng CSVN là một đảng dân chủ toàn diện vậy chứ quý vị có biết lắng nghe, thu nhận những ý kiến đóng góp chân tình của các đồng chí mình để sửa đổi hay vẫn tiếp tục khư khư giữ lấy những giáo điều Mác Lê mà cả thế giới ngày nay đã vứt vào sọt rác. Tệ hại hơn nữa là vẫn tiếp tục hăng say tiến lên XCHN dù chẳng biết đi hết cả thế kỷ này thì XHCN có được hình thành ở trên đất nước VN hay không? Lời tuyên bố của TBT Nguyễn Phú Trọng. Xin quý vị hãy lắng nghe họ, những người đồng chí anh em của mình, hãy hòa giải với họ trước khi nói chuyện HHHG với nhưng người Việt xa xứ.
Khi nào hòa giải? Riêng tôi, cho đến bây giờ tôi không thể nào tin vào những chữ Hòa Hợp Hòa Giải dân tộc mà quý vị đưa ra được bởi vì hòa giải yếu tố cần nhất là phải nhìn nhận, lắng nghe và xét tính chất lịch sử đúng theo góc độ chân chính. Đừng nên có cái nhìn định kiến về những người Việt ở khác giới tuyến với mình như những kẻ thù truyền kiếp. Ngôn từ không thể nào mang tính thuyết phục mà chỉ có hành động, điều này nói thì dễ nhưng thực hành xem ra thật là khó cho những người CS đang lãnh đạo đất nước và còn bị kềm kẹp trong cái vòng kim cô quyền lợi đảng tịch, chỉ muốn diễn giải lịch sử theo ý của đảng mình và cứ nhắm mắt đi theo con đường xây dựng CNXH hoang tưởng! Khi nào mà tôi thấy được một vị lãnh đạo cao cấp của đất nước VN hành động giống như Tổng thống Boris Yelsin, xé cái thẻ đảng vứt vào thùng rác, trả lại quyền tự quyết đúng nghĩa cho toàn dân thì lúc đó tự nhiên hận thù sẽ được hóa giải mà chẳng cần gọi kêu./.
Người Viễn Xứ
Stavanger, Nauy

(Theo Bauxitvn)

Không có nhận xét nào: