Bốn mươi năm sau chiến thắng cộng sản (Thư tòa soạn)

        Tổ Quốc 203
Phát hành : 1/05/2015

Cùng với số báo Tổ Quốc này, chúng ta bước vào năm thứ 41 từ ngày chế độ cộng sản được áp đặt trên cả nước. 
Phải nói thẳng rằng ngày 30-04-1975 đã chỉ là ngày chiến thắng của Đảng Cộng Sản. Đối với dân tộc Việt Nam nó đã chỉ mở đầu một giai đoạn của mất mát và thua thiệt. Thời gian 40 năm đã quá dài để còn cho phép bất cứ một người lương thiện nào bào chữa cho tình trạng bi đát của đất nước
hiện nay bằng cách đổ lỗi cho những hậu quả do chiến tranh. Tình trạng thua kém bi đát hiện nay hoàn toàn do trách nhiệm của Đảng Cộng Sản. Bốn mươi năm dưới chế độ cộng sản đã khiến lợi tức bình quân trên mỗi đầu người của chúng ta chỉ bằng 15%, hay một phần bẩy, mức trung bình thế giới, chúng ta không có một sản phẩm nào hay một công ty nào được thế giới biết đến, không một thành tựu khoa học kỹ thuật, không một tác phẩm văn học nghệ thuật. Việt Nam trở thành một nước không đáng kể dù đứng hàng thứ 14 trên thế giới về dân số. Hơn thế nữa môi trường còn bị phá hủy, chất liệu xã hội bị rách nát, đạo đức bị băng hoại, con người Việt Nam tuy chưa trở thành "con người mới xã hội chủ nghĩa" như Đảng Cộng Sản muốn nhưng cũng đã xuống cấp bi đát. Chúng ta mất Bản Giốc, Nam Quan, Lão Sơn, hơn 10.000 km vuông mặt biển và một phần quần đảo Trường Sa. Chúng ta cũng mất luôn chủ quyền vì, theo thông cáo chung Việt Trung ngày 21-6-2013, từ nay Việt Nam phải tham khảo, nghĩa là xin phép, Trung Quốc  trong quan hệ đối ngoại. Lý do của của thảm kịch quốc gia này là vì Đảng Cộng Sản muốn xóa bỏ tất cả để làm lại từ đầu nhưng đã không làm được gì bởi vì chỉ biết chiếm đoạt và đập phá. Nếu ban lãnh đạo cộng sản vẫn còn coi ngày 30-4-1975 như một ngày chiến thắng vinh quang thì điều đó chỉ chứng tỏ rằng họ không tự coi là những người Việt Nam. Ngày 30-4-1975 đã có thể là ngày thống nhất đất nước và hòa giải dân tộc, nhưng thực tế đã khác hẳn. Nó đã chỉ là ngày mà ĐCSVN áp đặt được bằng bạo lực sự thống trị lên cả nước và bắt đầu một chính sách hạ nhục, bỏ tù và cướp đoạt đối với miền Nam. Chính sách này đã gây đổ vỡ trầm trọng trong tình cảm dân tộc.



Kỷ niệm 40 năm ngày 30-4-1975 là dịp để chúng ta nhận định rõ quá khứ để nhìn về tương lai một cách sáng suốt.
Trước hết phải khẳng định dứt khoát một lần cho tất cả rằng đây là một cuộc nội chiến. Nội chiến giữa một Đảng Cộng Sản muốn áp đặt chủ nghĩa cộng sản và những người chống lại sự áp đặt này, cả hai bên với sự yểm trợ từ bên ngoài. "Chống Mỹ" là một chiêu bài tuyên truyền nhưng đồng thời cũng là một sứ mạng mà Đảng Cộng Sản đảm nhiệm trong tư cách thành viên của phong trào cộng sản quốc tế. Chính Lê Duẩn cũng đã xác nhân điều này khi nói "ta đánh là đánh cho cả Trung Quốc và Liên Xô".
Cũng cần nhấn mạnh rằng nội chiến đã không chấm dứt ngày 30-04-1975. Nó vẫn tiếp tục dù bên thua trận không còn kháng cự nữa, nó tiếp tục như một cuộc nội chiến một chiều trong đó Đảng Cộng Sản mặc sức nhục mạ, cướp đoạt và bạo hành. Đổ vỡ tình cảm còn hơn cả giai đoạn trước. Những vết thương vẫn còn chảy máu và Việt Nam thua kém thế giới vì vẫn chưa gượng dậy được.
Không một quốc gia nào có thể hồi phục sau một cuộc nội chiến nếu không thực hiện hòa giải dân tộc một cách thành khẩn và quả quyết. Đó sẽ phải là ưu tiên số một của của một chính quyền trách nhiệm ngay khi đất nước bước vào kỷ nguyên dân chủ. 
ÿ  Ban Biên Tâp Tổ Quốc

Không có nhận xét nào: