85 năm đảng CSVN công hay tội? (Đại Nghĩa )



Ông Hồ Chí Minh nhận lệnh thi hành Cải cách Ruộng đất từ Mao trạch Đông và Stalin
 Kính xin Ông, Bà Táo mang dùm đến Ngọc Hoàng.
 Ngày 23 tháng Chạp năm Giáp Ngọ
Công, thì để quan chức cộng sản kể; Tội, thì đảng viên cộng sản tự khai. Bài viết này chỉ  nhằm mục đích ghi lại những lời tự khai.
Theo lịch sử đảng CSVN thì chính ông Hồ Chí Minh là đảng viên đảng cộng sản Tàu thi hành lệnh của Mao Trạch Đông lập ra đảng cộng sản Việt Nam, do đó chúng ta sẽ thấy cái đảng này vì ai, phục vụ cho quyền lợi của ai và đưa đất nước Việt Nam đi về đâu? Triết gia Trần Đức Thảo trong “TĐT Những lời trăng trối” ghi lại cái nguồn gốc của đảng cộng sản Việt Nam rõ ràng như sau:

“Cái mảng tối nên tìm hiểu là lúc được bố trí vào làm việc trong ‘Bát Lộ quân’ của đảng cộng sản Tàu, với quân hàm thiếu tá thì ‘ông cụ’ đã tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản Trung quốc vào lúc nào, do ai đỡ đầu? Tuyên thệ như thế có bỏ quốc tịch Việt Nam hay không?...
…‘bác Hồ’ đã khoe rằng Mao chủ tịch có con mắt tinh đời nên đã nhận ra tài lãnh đạo của ‘đồng chí Lý Thụy’, lúc đó vừa bị Đệ tam Quốc tế đuổi khéo về lại Viễn Đông. Chính Mao chủ tịch đã thu xếp, đề bạt để ‘bác’ gia nhập đảng cộng sản Trung quốc và đưa vào làm việc trong Bát Lộ quân… rồi chỉ đạo ‘bác’ đứng ra thành lập đảng cộng sản Việt Nam để kết nghĩa anh em với đảng cộng sản Trung quốc…” (TĐT Những lời trăng trối trang 254)

Thứ nhất: Tội diệt chủng
Ông Hoàng Tùng, nguyên Tổng biên tập báo Nhân Dân (1954-1982) kể trong chuyện “Bí mật HCM” cho chúng ta thấy được sự nô lệ của ông Hồ và đảng Lao Động Việt Nam, tiền thân của đảng CSVN phải thi hành lệnh diệt chủng qua phong trào Cải cách ruộng đất và người bị bắn đầu tiên là một phụ nữ có rất công với đảng cộng sản là bà Nguyễn Thị Năm tự Cát Hanh Long.
“Mùa hè năm 1952 Mao Trạch Đông và Stalin gọi bác sang nhất định bắt phải thực hiện CCRĐ. Sau thấy không thể từ chối được nữa, bác mới quyết định phải thực hiện CCRĐ...

Mùa hè năm 1952, sau khi đi Trung quốc và Liên xô về, bác chuẩn bị cho hội nghị cán bộ đầu năm 1953, quyết định CCRĐ. Đoàn cố vấn CCRĐ do Kiều Hiếu Quang làm trưởng đoàn. Kiều là phó bí thư tỉnh ủy Quảng Tây. Họ muốn qua CCRĐ để chỉnh đốn lại đảng ta. Thời gian từ lúc tiến hành CCRĐ đến lúc dừng là 3 năm”. (ĐanChimViet online ngày 4-7-2010)
Trong khi phóng tay CCRĐ đảng CSVN đã đưa ra tiêu chuẩn với tỷ lệ là 5% “trí phú địa hào” phải “đào tận gốc, trốc tận rễ”, nghĩa là phải xử tử. Nhưng riêng nhà thơ Trần Mạnh Hảo cho chúng ta biết cái tỷ lệ này còn cao hơn nhiều.
“Làng tôi là làng công giáo Bùi Chu Phát Diệm, là làng tề, làng bị gọi là ác ôn, nên chỉ tiêu địa chủ trên giao nặng nhất: phải bắt cho được 15% địa chủ là Bình Hải Đoài. Nghĩa là cứ 100 người dân thì phải nộp cho bác và đảng 15 tên địa chủ”. (ThoiLuan ngày 1-4-2006)
Thi hành CCRĐ 3 năm từ 1953 đến 1956 thì đã giết dân vô số kể. Theo Hòa thượng Thích Huyền Quang, Viện trưởng Viện Tăng thống Giáo Hội PGVNTN viết trong thư thì con số người bị giết là 700.000, theo (Thông cáo Báo chí làm tại Paris ngày 20-2-2007) do Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế phổ biến; theo ông Hoàng Văn Chí tác giả quyển “Trăm hoa đua nở trên đất Bắc” nói với BBC ngày 28-12-2006 thì 675.000 người, còn cựu Đại tá Bùi Tín trong Wikipedia tiếng Việt thì 500.000 người. Riêng:
“Bản thống kê của nhà nước đăng trong cuốn Lịch sử Kinh tế Tập 2 cho biết đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, là những người bị xếp vào loại kẻ thù của nhân dân, bị ‘đào tận gốc, trốc tận rễ’, nghĩa là không bị bắn tại chỗ cũng bị án tù rồi chết trong nhà giam. Con số này có thể không chính xác, nhưng số nạn nhân không thể thấp hơn thế được...
Bản thống kê chính thức cho biết là trong 172.008 người bị quy là địa chủ và phú nông trong CCRĐ thì 123.266 người bị quy sai, tức là bị oan. Tính theo tỷ lệ 76,66%. Có lẽ chưa bao giờ và ở đâu tỷ lệ giữa số bị oan và nạn nhân lại cao đến như thế”. (RFA online ngày 15-5-2006)
Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường trong lần sang Pháp sau năm 1975 trả lời báo Quê Mẹ ông đã nhận định về CCRĐ như sau:
“Trong lịch sử Việt Nam từ hồi lập quốc đến nay chưa có một cuộc thanh trừng giết dân nào khủng khiếp tàn bạo như CCRĐ. Hầu như mọi cuộc đấu tố đều có sự nhúng tay của cố vấn Trung cộng. Điều đó cho thấy chính quyền Hồ Chí Minh lệ thuộc ngoại bang như thế nào”. (NguoiViet ngày 7-9-2004)
Cuộc tàn sát trong CCRĐ khiến cho cụ Vũ Đình Huỳnh người Bí thư riêng của ông Hồ Chí Minh phải xót ruột vội vã đến Hà Nội tìm gặp ông Hồ để can ngăn, nhà văn Vũ Thư Hiên, con của cụ kể lại trong hồi ký cụ nói như sau:
Máu đồng bào, đồng chí đã đổbác còn ngồi yên được à? Chúng ta tuy không có học, chúng ta dốt, chúng ta phải vừa làm vừa học xây dựng chính quyền, vì dốt nát chúng ta mắc mọi sai lầm, nhưng chúng ta không có quyền để tay chúng ta . (Đêm Giữa Ban Ngày. trang 225)
Ông Nguyễn Minh Cần, người được thành ủy Hà Nội giao cho trách nhiệm sửa sai trong việc CCRĐ sau khi đã gây ra “tội ác chống nhân loại ”, trời không dung đất không tha trong bài “Xin đừng quên bài học CCRĐ nửa thế kỷ trước”.
“Tóm lại, những con số về người thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác nhận được. Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời. Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại”. (Nguoi Viet ngày 6-2-2006)
Và chính cái chế độ diệt chủng này đẻ ra một nhà thơ khát máu: Tố Hữu..

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng mau tốt thuế mau xong
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin… bất diệt”.
 (Trăm hoa đua nở trên đất Bắc trang 37)

Ngoài tội diệt chủng trong CCRĐ, CSVN còn gây thêm nợ máu nữa là cuộc tàn sát tập thể người dân Huế trong Tết Mậu Thân. Hai Linh mục Nguyễn Hữu GiảiPhan Văn Lợi là nhân chứng từ Huế cho biết:

“Biến cố Tết Mậu Thân sắp được hầu hết toàn thể dân tộc Việt Nam, đặc biệt là nhân dân miền Nam, kỷ niệm lần thứ 40 với trái tim vẫn còn rỉ máu, vì hàng trăm ngàn nạn nhân của cuộc thảm sát này - mãi cho tới nay-chưa bao giờ nghe được một lời tạ lỗi và thấy được một cử chỉ sám hối từ phía các tay đồ tể là đảng cộng sản Việt Nam...
… cuộc thảm sát tại Khe Đá Mài là rùng rợn, dã man và thê thảm nhất”. (ĐoiThoai online ngày 17-1-2008)

Thứ hai: Tội tàn phá đất nước trên mọi mặt

- Gây chiến tranh tàn phá:
Chính Lê Duẩn, TBT đảng CSVN bấy giờ nghe lệnh Mao Trạch Đông mở cuộc chiến Bắc Nam, huynh đệ tương tàn, gây hận thù dân tộc đến nỗi sau 40 ngưng chiến tranh mà vẫn chưa hàn gắn được.
Thi hành Nghị quyết 9 của đảng CSVN Lê Duẩn tuyên bố quyết “chống Mỹ cho đến cùng”, ông ta giải thích lý do:
“Tại sao chúng tôi giữ lập trường bền bĩ chiến đấu cho một cuộc chiến kéo dài, đặc biệt trường kỳ kháng chiến ở miền Nam? Tại sao chúng tôi dám trường kỳ kháng chiến? Chủ yếu là chúng tôi phụ thuộc vào công việc của Mao chủ tịch...” (RFA online ngày 9-4-2011)
Theo thống kê sự tổn thất về nhân mạng trong chiến tranh đẫm máu của quân dân cả hai miền được Wikipedia tiếng Việt ghi lại như sau:
“Theo tài liệu lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước (1954-1975 của nhà xuất bản Chính trị quốc gia có:
- Quân đội Nhân dân VN: 1,1 triệu quân nhân chết, trong số đó có 300.000 quân nhân mất tích (chưa tìm được xác), 600.000 quân nhân bị thương hoặc trị bệnh.
- Quân Lực VNCH: 250.000-316.000 tử trận hoặc mất tích. 1.170.000 bị thương.
- Tổn thất dân sự: 900.000 đến 4.000.000 dân thường chết. Bộ Lao động Thương binh và Xã hội Việt Nam đưa ra con số này vào ngày 3-4-1995”. (Wikipedia online ngày 9-2-2015)
Chao ôi! rơi bao nhiêu xương máu để chống Mỹ rồi nay hợp tác với Mỹ, quả tội đồ.
Sau 20 năm gây chiến tranh chống Mỹ, CSVN rồi nay trải thảm đỏ rước Mỹ vào, lạy lục van xin Mỹ bán vũ khí sát thương để hòng chống lại ông bạn “vàng 16 chữ” đang ngày đêm gậm nhấm biển đảo và đe dọa anh ninh của Tổ Quốc. Làm mọi cho Mao chống Mỹ đã tiêu hao biết bao nhiên sinh mạng và tài sản của nhân dân để rồi ngày hôm nay Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Chiến lược thuộc Bộ Công an phải ngỡ ngàng kêu gọi:
“Mở rộng quan hệ họp tác với Mỹ mở toang cánh cửa ra. Phải tiến tới quan hệ Mỹ- Việt mà trên bạn bè dưới liên minh, cứ nói thẳng như thế...
Nói thẳng với Trung quốc chơi bài ngửa: Việt Nam không liên minh với Mỹ để chống Trung quốc nhưng chúng tôi cần sức mạnh của Mỹ để răn đe mọi thế lực ngoại bang muốn xâm lược Việt nam”. (RFA online ngày 29-1-2015)

- Kinh tế suy sụp:
Thật là mỉa mai, sau khi “giải phóng” được Miền Nam thì đảng cộng sản đưa cả nước tiến lên XHCN (?), một xã hội mà cho đến ngày hôm nay những người cộng sản già vẫn chưa biết nó là cái xã hội gì, ngay cả tên TBT đảng cũng không biết chừng nào mới có.
Sau 1975 mười năm, là mười năm thời bao cấp theo tướng Trần Độ nói XHCH Việt Nam đã đưa nền kinh tế đến kiệt quệ bi thảm nhất trong lịch sử “bo bo”. Xin lược trích “Nhật ký Rồng Rắn” của cụ:
“Hãy nhìn lại xem: từ năm 1975 đến 1985, mười năm xây dựng XHCN trong cả nước và nước có tên là: ‘XHCNVN’ thì đất nước thế nào? Có phải suýt chết đói, suýt rơi xuống vực thẳm rồi không?” (NKRR trang 17)...
“Trên thế giới có đến hơn 100 nước không cần đến chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội, không cần đảng cộng sản ‘tài tình’ và ‘sáng suốt’ mà cứ phát triển đến trình độ giàu có, văn minh cao”. (NKRR trang 20)
Tình trạng kinh tế suy thoái đến mức Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh phải “Gửi thư Ban chấp hành và Bộ Chính trị” để cảnh báo sự an nguy của đất nước nhất là đường lối kinh tế thị trường định hướng XHCN lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo tạo ra một lỗ hổng khổng lồ để cho bọn lợi ích mặc tình đục khoét. Trong bức thư đề ngày 4-12-2014, thiếu tướng viết:
“Chưa bao giờ tình hình đất nước ta thể hiện nhiều mặt tiêu cực, yếu kém như hiện nay. Hàng vạn doanh nghiệp phá sản, công nhân viên mất việc làm, ngân sách mất nguồn thu, tham ô lãng phí khủng khiếp, tài nguyên mất nhiều mà thu được rất ít, tập đoàn kinh tế nhà nước thua lỗ, thất thoát lớn, nợ xấu ngân hàng quá nhiều, nợ công cả trong nước ngoài nước chồng chất đến mức nguy hiểm, kinh tế lệ thuộc nước ngoài, mọi mặt xã hội xuống cấp, tình hình sa sút nghiêm trọng, tụt hậu xa so với các nước xung quanh... Kết quả là tài nguyên phong phú mà dân nghèo nước yếu”. (Boxitvn online ngày 7-12-2014)
Những tệ nạn, những bất công lan tràn khiến Triết gia Trần Đức Thảo phải so sánh lại với Miền Nam trước ngày “giải phóng” để thấy rằng cái nơi cần được giải phóng chính Miền Bắc mới đúng hơn.
“Con trẻ đang tuổi học hành nhưng không có tiền đóng học phí! So với thời chế độ cũ của Miền Nam trước đây thì thật là một sự thua kém rất xa! Thật là vô lý và nhục nhã, khi ta nói là đã giải phóng Miền Nam, mà nay đưa Miền Nam tới tình trạng con người bị nô lệ vào đồng tiền hơn trước!... Sự thật là Miền Bắc đã mang cái chuyên chính, cái đói nghèo vào cho xã hội Miền Nam! Và rồi nếp sống văn hóa văn minh cởi mở ấm no của Miền Nam đã tràn ra giải phóng ngược lại Miền Bắc, lôi miền Bắc khỏi lối sống hủ lậu ‘tự túc tự cường…” (TĐT Những lời trăng trối trang 229-230).
Những cái đầu đặc sệt cộng sản chỉ biết bắn giết và đàn áp dân tộc theo lối côn đồ chớ không biết làm sao cho kinh tế đất nước đi lên như các nước bạn quanh mình. Thời Báo Kinh tế Sai Gon ngày 3-5-2014 có trích đăng lời của ông Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nói CSVN làm kinh tế như Hoàng Cầm đi tìm lá “diêu bông”!
“Việt Nam miệt mài nghiên cứu mô hình kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà tìm”. (RFA online ngày 6-5-2014)
Đảng CS có hay, lời báo khẩn của ông Hoàng Kim ở Đồng Tháp trước Tết năm Ất Mùi: “Giáp Ngọ năm buồn: Nông dân nuôi con gì trồng cây gì cũng... khóc”.
“Bức tranh sản xuất năm Giáp Ngọ của nông dân Việt Nam xấu tệ, làm ra được sản phẩm với biết bao khó nhọc, tốn kém, mồ hôi, nước mắt, vậy mà khi thu hoạch lại đem đốt hoặc đổ sông hoặc cho trâu, bò, heo ăn do rớt giá.
Tình cảnh của nông dân thảm đến rớt nước mắt, đen quá, tối quá!” (Boxitvn online ngày 11-2-2015) đường link (http://www.boxitvn.net/bai/32712)

- Đạo lý xã hội xuống cấp:
Sau phong trào CCRĐ trên đất Bắc người ta được nghe nhiều về từ ngữ “con tố cha, vợ tố chồng” để nói lên đạo đức suy đồi vì đảng cộng sản du nhập chủ nghĩa Mác Lê chỉ biết gây hận thù đấu tranh giai cấp không còn đạo lý làm người, điển hình câu chuyện được Trần Đĩnh ghi lại trong “Đèn cù I”:
Chu Văn Biên, bí thư đoàn ủy CCRĐ Nghệ-Tĩnh, bắt ghế ngồi trên thềm cao chỉ tay vào mặt mẹ đẻ chắp tay đứng ở dưới sân dằn giọng: - Tao với mi không mẹ, không con, mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau. Tao có phận sự tiêu diệt mi mà mi thì nhất định sẽ chống lại… Bà mẹ cắn lưỡi không chết. Ít lâu sau, nhảy giếng tự tử thành… Chu Văn Biên ký lệnh xử tử bất kỳ ở đâu. Chính hắn sai trói gô bố đẻ của Phan Đăng LưuPhan Đăng Tài, lùa ông cụ vào đòn ống khiêng lên trại tù rồi sau cụ chết mất xác”. (Đèn Cù I trang 111)
Tình trạng vô đạo đức trong xã hội Việt Nam trong thời cộng sản đã phát triển mạnh theo cấp số nhân, nhận định của hai vị giáo sư nói về “Suy thoái đạo đức hiện nay” như sau:
- Từ Đà Nẵng Giáo sư Nguyễn Thế Hùng giải thích: “Tình trạng này xuất phát từ vấn đề là mọi mọi cái đều do nền giáo dục sinh ra. Thí dụ như ở Miền Nam hồi trước năm 1975, nền giáo dục Miền Nam đào tạo con người rất là đàng hoàng. Còn bây giờ cái nền giáo dục này nó loạn quá...
- Từ Hà Nội giáo sư Nguyễn Thanh Giang nhận định: “Phải nói rằng từ khi đưa chủ nghĩa Mác vào Việt Nam thì con người VN bây giờ còn tha hóa hơn con người VN thời phong kiến. Và tư chất, đạo lý của con người VN bây giờ còn thua thời Pháp thuộc. Cho nên điều đó là do ảnh hưởng của chế độ chính trị và của tổ chức xã hội”. (RFA online ngày 27-3-2014)
Đứng trước trình trạng xã hội xuống cấp một cách nghiêm trọng vì đủ thứ tệ nạn băng đảng, trộm cướp, giết người, mại dâm, xì ke, ma túy… lan tràn khiến CSVN phải hô hào: “Chính phủ ra nghị quyết ngăn chặn sự xuống cấp đạo đức xã hội”.
“...củng cố ý thức tuân thủ pháp luật, đề cao đạo đức, trách nhiệm của mỗi người với bản thân, gia đình và đất nước; ngăn chặn sự xuống cấp về đạo đức xã hội, xây dựng thị trường văn hóa…” (VNExpress online ngày 15-1-2015)

Thứ ba: Tội bán nước cho Tàu
Giáo sư Vũ Cao Đàm trong bài viết kêu gọi “Giáo sư TBT cần nghe dân: Hãy vứt cái ‘đảng anh em, trở về với Dân tộc”, và vạch mặt chỉ tên những Trần Ích Tắc cộng sản, nhưng rất tiếc là trong phần này Giáo sư Đàm không nhắc đến tên Hồ Chí Minh đã để cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký công hàm bán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho giặc Tàu năm 1958. Chính do việc bán đảo để đổi lấy chi viện gây chiến tranh nồi da xáo thịt mà Tàu cộng giờ đây đã chiếm hẳn hai quần đảo của ta, chúng đã ngang nhiên bồi đắp và xây dựng căn cứ quân sự ở đó khống chế nước ta từ mặt biển. Giáo sư Đàm viết:
“Lật các trang sử của dân tộc chúng ta rất đau buồn nhận ra, các TBT đều liên tục có liên quan đến các sự kiện Đại Hán xâm lược. TBT Nguyễn Văn Linh cùng các ông Phạm Văn ĐồngĐỗ Mười, hoảng loạn trước sự sụp đổ của hàng loạt cộng sản Đông Âu, đã đi đến quyết định cầu cứu cái ‘đảng anh em… Hán tặc’ trong cuộc gặp gỡ Thành Đô. Tiếp đó TBT Nông Đức Mạnh ba lần ký văn bản trao Tây Nguyên cho giặc, mà một kẻ ngây ngô nhất về địa quân sự cũng dễ dàng nhận ra vị trí chiến lược quan trọng của Tây Nguyên trong sự nghiệp bảo vệ Tổ Quốc. Rồi đến TBT Nguyễn Phú Trọng đã để những người đương quyền nhượng cho giặc 30.000 đất rừng đầu nguồn (bằng diện tích tỉnh Thái Nguyên), ngày càng thắt chặt vòng vây của quân xâm lược từ phía đất rừng biên giới; cho chúng thắng thầu 90% công trình công nghiệp quan trọng để chúng lũng đoạn kinh tế Việt Nam; bật đèn cho giặc xây dựng các cứ điểm hiểm yếu ở những vùng cảng nước sâu, như Vũng Áng”. (Boxitvn online ngày 3-9-2014)
Một nguồn tin quan trọng được sử gia Đại tá Phạm Quế Dương vừa tiết lộ bí mật về hành vi âm thầm bán nước mà đảng CSVN đang ra sức che giấu trên 25 năm nay. Vì cái bí mật này mà Tuổi Trẻ Việt Nam phát động phong trào “Chúng tôi muốn biết”. Đại tá Dương cho biết:
“ Thiếu tướng Hà Thành Châu, Chính ủy Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng Việt Nam, tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ từ ngày 8-4-2013. Ở đây, ông đã nhờ một viên chức cao cấp Hoa Kỳ trao cho chủ bút tạp chí Foreign Policy Magazine một tập tài liệu tối mật liên quan đến quan hệ Việt Nam-Trung quốc.
Tập tài liệu này xuất xứ từ anh vợ ông, là thiếu tướng Chính ủy Tổng cục 2, thời Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh làm Tổng cục trưởng.
Tập tài liệu chép lại nguyên văn từ cuốn băng nhựa AKAI, mang bí số ML887 ghi âm những cuộc họp bí mật của các nhà lãnh đạo Việt Nam: Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh với các nhà lãnh đạo Trung quốc: Giang Trạch Dân, Lý Bằng, Lương Quang Liệt, Diệp Tiến Ninh, Dương Đắc Chí, Hứa Thế Hữu tại Thành Đô năm 1990.
Nội dung những cuộc họp bí mật ấy cho biết kế hoạch sáp nhập Việt Nam vào Trung quốc dự kiến tổ chức qua ba giai đoạn:

Giai đoạn 1: 15-7-2020 Quốc gia tự trị
Giai đoạn 2: 5-7-2040 Quốc gia thuộc trị
Giai đoạn 3: 5-7-2060 Tỉnh Âu Lạc.

Tỉnh trưởng vẫn là người Việt, đặt dưới quyền lãnh đạo của Tổng đốc Quảng Châu (Trung quốc). Sau khi sáp nhập, tiếng Trung quốc là ngôn ngữ chính, tiếng Việt là ngôn ngữ phụ”. (ĐanChimViet online ngày 14-1-2015)

Kết luận
Đại tá QĐCSVN Phạm Đình Trọng trong bài “Thời tù ngục” viết:
“Khi chưa có chính quyền, những người cộng sản vu cho chính phủ hợp pháp và là chính phủ tập hợp được những trí thức có trí tuệ uyên bác và mặn nồng yêu nước, chính phủ Trần Trọng Kim là tay sai của giặc Nhật rồi kích động bạo lực nhân dân cướp quyền của chính phủ hợp pháp đó. Suốt 70 năm qua, tất cả tài liệu, sách báo của đảng và nhà nước CSVN đều phải thú nhận với lịch sử rằng cuộc cách mạng tháng Tám năm 1945 là cuộc cướp chính quyền. Hành xử kẻ cướp tất nhiên là bất chính và bất minh”. (ĐanChimViet online ngày 27-1-2015)
Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, nhà bất đồng chính kiến nói lên cái nhận định của mình sau nhiều năm sống dưới chế độ độc cộng sản Hà Nội như sau:
“Tôi nhận thức ít nhất nếu không có tội thì đảng cộng sản cũng không làm được cái gì hay cho đất nước, cho dân tộc...
Không có nhân dân nào giao phó quyền lãnh đạo cho đảng cả...
So với Việt Nam các nước không bị rơi xương, đổ máu có tự do, hạnh phúc hơn. Còn dưới ách đô hộ của đảng cộng sản Việt Nam thì đảng tự tung tự tác nên không chỉ đổ máu, mà còn phá tan hoang nền kinh tế, phá tan hoang đạo ý của dân tộc”. (BBC online ngày 2-1-2015)
Triết gia Trần Đức Thảo đã nhận định về thành tích của đảng CSVN như sau:
“Các nước quanh ta, cùng khởi sự tranh đấu giành độc lập sau thế chiến thứ hai cùng với ta, nhưng do họ không có thứ ‘lãnh đạo thần thánh’, nên họ không phải hy sinh như ta, không phải đổ ra nhiều xương máu như ta. Và họ đã giành được độc lập ấm no trước ta cả nửa thế kỷ… Như vậy cái công lao, cái tài lãnh đạo thần thánh ấy, sự thật chúng ta là công hay tội? Rút cuộc, nay thì đã phải trải thảm đỏ mời Mỹ trở lại! Trong khi đó Tàu đang ức hiếp ta, đang gậm nhấm vùng đất, vùng biển của ta, vẫn đang công khai tiếp tục trắng trợn lấn chiếm một số hải đảo ở vùng Trường Sa, Hoàng Sa của ta!” (TĐT Những lời trăng trối. trang 335)
Do đảng CSVN quá nhiều khiếm khuyết, độc tài toàn trị nên Tuổi Trẻ Việt Nam đã vấy lên phong trào “Tôi không thích đảng cộng sản” để trả lời cho những quan chức cộng sản luôn khua môi múa mép. Tuổi Trẻ Lã Việt Dũng, người khởi xướng phong trào nói với đài VOA Việt ngữ rằng:

“Nói thật là tôi thấy nó chỉ là một cái trò kịch cỡm trên truyền hình, khi mà người ta quá giả dối và người ta nói về những thành tựu mà đảng cộng sản làm ra. Nhưng mà thực trạng xã hội như thế nào thì toàn dân đều biết. Dân ngày càng nghèo hơn, tham nhũng thì tràn lan mà chủ quyền quốc gia ngày càng bị đe dọa nghiêm trọng”. (VOA online ngày 10-2-2015)
Tuổi Trẻ Trương Văn Dũng, người nổi tiếng bị công an, côn đồ nhiều lần tấn công cũng đã tham gia phong trào và can đảm lên tiếng:
“Từ trước đến nay khi đi tất cả mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam chỗ nào khi chúng tôi ngồi hàn huyên hiện tình đất nước thì hầu như người ta không chấp nhận chế độ độc tài toàn trị này. Người dân ở đâu bất kể từ Nam ra Bắc ngay cả vùng sâu vùng xa họ đều có quan điểm như vậy nên vì thế chúng tôi mới có chương trình gọi là ‘Tôi không thích đảng cộng sản”. (RFA online ngày 16-1-2015)
Tiếng nói của Tuổi Trẻ Việt Nam ngày nay được blogger Nguyễn Vũ Sơn, xem như đại diện viết thư bày tỏ nguyện vọng và thẳng thừng nói với cộng sản Việt Nam rằng:

“Nếu không từ chức và xin lỗi trước toàn thể dân tộc, các ông sẽ bị mời khỏi vị trí các ông đang ngồi một cách nhục nhã, và lịch sử sẽ ghi chép lại điều này”. (BBC online ngày 2-2-2015)
Đại Nghĩa

danlambaovn.blogspot.

Không có nhận xét nào: