Nguyễn Phú Trọng – AQ và Tôi (Nguyễn Thượng Long)



Trong những chuyến rong ruổi vi hành, thăm thú nơi này nơi nọ trong hay ngoài nước, từ việc được vấn an Đức Giáo Hoàng, việc tiếp các nguyên thủ các nước…tới những lần tiếp xúc cử tri ở Hà Nội hay nhiều nơi khác, ông Nguyễn Phú Trọng thường có những tuyên bố làm những người có đôi chút học hành không thể không liên tưởng ông với nhân vật AQ trong văn phẩm “AQ Chính Truyện” nổi tiếng của Lỗ tiên sinh ngày nào. Nhân vật này là nhân vật điển hình của văn học Trung Quốc cận đại. Anh ta có những nét hao hao với những nhân vật điển hình của dòng văn học hiện thực phê phán của Việt Nam như Chí Phèo, Xuân tóc đỏ hay bà Phó Đoan…Những mẫu người này thế hệ chúng tôi chưa ai quên.

Ông Nguyễn Phú Trọng đã nói gì để người đời liên tưởng ông, với AQ ?
 Có thể tìm thấy lời lý giải cho liên tưởng trên từ câu tự huyễn nổi tiếng “Mình có  thế nào thì người ta mới đón tiếp mình long trọng như thế chứ!” sau lần ông Trọng được lãnh tụ tinh thần của 2 tỉ giáo dân trên trái đất, Đức Giáo Hoàng tiếp chuyện (23/01/2013)…hoặc lần ông Trọng giữ vẻ mặt tỉnh khô không cảm xúc khi đọc diễn văn bế mạc HN Trung Ương VI dù là ông đã nghẹn ngào nấc lên khi không ép đươc các đồng chí trung ương bỏ phiếu xử lý đồng chí X, hay là những lần ông thong thả nhả lời uốn nắn chỗ này, nhắc nhở chỗ kia… sẽ thấy ông diễn rất dở, đã đội nhầm mũ, đi nhầm dép của nhân vật AQ, kẻ mang nặng căn bệnh tự sướng, tự huyễn mình và mọi người… với những xuất ngôn đình đám: “Tao là bố đẻ mày đây, mày đánh tao là mày đánh bố mày!”, “Nó chửi mình như nó chửi bố nó!”. Nhân vật đó là AQ. (AQ Chính Truyện – Lỗ Tấn 1881 – 1936)
 Tất nhiên ông Trọng cùng những đảng viên của ông không bao giờ dám chửi Tầu bằng những lời tầm thường hạ cấp như thế, vì ông và đảng của ông đã ngoan ngoãn tự nguyện chui đầu vào chiếc vòng Kim Cô “Thập Lục Kim Tự” và “Tứ Hảo” của Trung Quốc từ lâu rồi. Cho nên, giữa lúc tầu lạ, người lạ (Trung Quốc) làm loạn biển Đông…ông vẫn khăng khăng trước những chất vấn của ĐBQH rằng “Tình hình Biển Đông không có gì là mới!”. Và cũng không có gì là lạ, khi Giàn Khoan HD 981 của Tầu bất ngờ nhẩy vào chễm chuệ giữa vùng biển chủ quyền của đất nước, suốt 2 tháng liền người ta không thấy ông Trọng lãnh tụ tinh thần của hơn 3 triệu đảng viên đưa ra một xuất ngôn nào để chỉ dậy mọi người.
 Thế mà khi ban lãnh đạo Trung Quốc dịch chuyển giàn khoan HD 981 vì bão, vì áp lực đấu tranh cuả mọi giới trong và ngoài nước, vì họ đã hoàn tất các dự định thăm dò và quảng bá thành công cái lưỡi bò 9 đoạn của họ, như một sự đã rồi  ông Trọng đã nhanh nhẩu lập ngôn:
“Trong việc giải quyết vấn đề căng thẳng trên biển Đông thời gian qua, chúng ta đã giành được thắng lợi lớn…”.
                     (Nói với cử tri Hà Nội 10/2014)
 Người Việt Nam ở trong và ngoài nước…hết sức bất ngờ trước kết luận này. Có lẽ là ông Trọng đã quên một hiện thực là mọi người đang sống trong thời đại bùng nổ thông tin, thời  đại internet len lỏi vào tận phòng ngủ của mỗi người thì không một sự thật nào có thể bị bưng bít hay bị bóp méo. Chỉ  vài thao tác nhấn chuột thôi là người ta biết ngay thông điệp trên của ông Trọng chỉ là món “Lẩu”, món “Nộm” suồng sã trên bàn tiệc ăn mừng “Thắng Lợi Tinh Thần” mà xưa kia AQ tiên sinh coi là món khoái khẩu. Vậy thì liên tưởng ông Trọng với nhân vật AQ của văn học Tầu là tất nhiên thôi có gì đâu là không bình thường, là vu khống, là bôi nhọ.
Với đại sự HD 981 của Trung Quốc… ông Trọng đã chào  mừng “THẮNG LỢI LỚN…” bằng món cỗ sực nức mùi “THẮNG LỢI TINH THẦN” mang đậm hơi hướng AQ như thế, còn với trận chiến chống tham nhũng mà ông Trọng phát động cách đây 2 năm với khẩu hiệu làm nức lòng dân chúng rằng “Chống tham nhũng không có vùng cấm!” thì ông Trọng đã chào mừng bằng món cỗ nào? Sáng ngày 6/10/2014 tiếp xúc với cử tri Quận Ba Đình Hà Nội, nói về cuộc chiến chống tham nhũng ông Trọng khẳng định:
“Tôi nói lại là rất kiên quyết, nhưng phải bình tĩnh, tỉnh táo. Và chúng ta cũng phải làm một cách lâu dài, bằng nhiều biện pháp tổng thể”.
“Xử lý việc này  phải nghĩ đến những việc khác, xử lý cái trước mắt phải nghĩ đến cái lâu dài”
“Giữ cho được ổn định để đất nước phát triển, chứ không phải rối tung lên tất cả rồi tạo cái mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn lên thì cái đó cũng rất là nguy hiểm”.
“Cho nên tôi vẫn nói là bình tĩnh, tỉnh táo, rất là khôn ngoan, phải có con mắt chiến lược, giải quyết một cách tổng thể”
 “Như bác Hồ đã dậy rồi, cha ông ta dậy rồi, đánh con chuột nhưng mà đừng để vỡ bình”-“Tức là phải giữ cho được ổn định, cái tư tưởng này rất là quan trọng”
 Không có gì là khó khăn cả, ai cũng hiểu, CHUỘT ở đây là các đồng chí đã lộ, chưa lộ và sắp lộ của ông Trọng ở trung ương, ở địa phương và họ đang đông như quân Nguyên, còn BÌNH ở đây là Đảng, là Chế Độ đang hiện hữu trên quê hương Việt Nam vô vàn đau khổ.
Nhưng tại sao mà lại có sự chuyển gam, đổi mầu bất ngờ như thế? Xin ngược lại thời điểm này cách đây 2 năm:
Hội nghị TW VI (1 – 15/10/2012) ông Trọng tuyên bố hùng hồn: “Không có vùng cấm trong việc chống tham nhũng”. Nói là ông làm ngay với việc cho ra đời Ban Nội Chính trung ương trực thuộc BCT. Vì sợ để Ban phòng chống tham nhũng trực thuộc chính phủ Nguyễn Tấn Dũng là vừa đá bóng vừa thổi còi. Và Nguyễn Bá Thanh bí thư Đà Nẵng được điều ra trung ương gấp với sứ mạng làm trưởng ban này. Ông Thanh nhanh chóng trở thành  một “hot man”, một “super man”, một thứ Bao Thanh Thiên, một người hùng chống tham nhũng thực sự với tuyên bố nổi tiếng sẽ “Hốt Liền – Bắt Liền” bất kể ai nếu thấy có vấn đề. Những tuyên bố như thế làm nức lòng dân chúng đang khốn khổ vì tham nhũng và cũng làm rúng động  những “Con Chuột” – “Con Sâu” đang ẩn nấp trong đảng cũng như ở các cấp chính quyền. Cả nước nín thở chờ đợi cái thời khắc ông Trọng  dìu được ông Thanh và ông Vương Đình Huệ bước vaò thế giới của các Vua Tập Thể (BCT), để xuất hiện những cặp bài trùng, những thế chân vạc đưa cuộc chiến chống tham nhũng đến được cái tiêu chí “Không có vùng cấm”.
Nhưng oái oăm thay! “Trời đã sinh Nguyễn Bá Thanh, sinh Vương Đình Huệ sao còn sinh Nguyễn Thiện Nhân , sinh Nguyễn Thị Kim Ngân”. Kết cục thế nào, toàn dân đã biết. Với chức danh là Trưởng ban nội chính trung ương, ông Thanh vẫn chỉ là “Vua Không Ngai” thôi. Sau vài ba đại án thấy thấp thoáng bóng dáng ông như vụ Dương Chí Dũng, vụ nữ quái Huyền Như, vụ Bầu Kiên…bất ngờ ông Thanh tự nhiên mất dạng. Sau đó nhờ con  trai ông Thanh thì cả nước mới té ngửa trước tin ông mắc bênh hiểm nghèo. Càng bất ngờ hơn nữa khi có dư luận ông Thanh bị phơi nhiễm phóng xạ nghiêm trọng  phải đi Mĩ để ghép tủy sống. Lực lượng nào, phe phái nào, sát thủ nào đã làm vụ này? Câu hỏi đó lúc này là chưa có lời giải đáp.
Không biết đòn đánh hạt nhân vừa tiểu nhân, vừa quái ác đó có gây tác động  tâm lý nào đến ông Trọng không thì chưa biết. Chỉ biết rằng, “Thầy Giáo” Nguyễn Phú Trọng đã xuất hiện ở Hàn Quốc trong bốn ngày đầu tháng 10/2014 (1- 4/10/2014) với  những xuất ngôn hoàn toàn khác những gì mà ông chém gió về “CNXH & con đường đi lên CNXH nhìn từ thực tiễn Việt Nam” ở La habana – Cu Ba 9 – 4 – 2012 và suýt nữa ông chém gió tiếp cũng bài này ở Brazilia (Brazil). Thật là may mắn cho xứ sở của vũ điệu Sampa khi bà tổng thống đã bất ngờ đóng sập cửa, từ chối chuyến đi của ông Trọng vào đất nước của bà vào những giây cuối cùng.
Lần này chỉ 4 ngày ở xứ sở của Kim Chi thôi…không biết vì cái gì mà ông Trọng làm cho bà Park và cả liên minh Mỹ - Hàn sướng đến phát điên lên khi ông nói “Việc Bắc Hàn sở hữu vũ khí hạt nhân là không thể dung thứ”. TTXVN lập tức a dua luôn với bản tin giật tít công khai “EU kêu gọi đưa nhà lãnh đạo Triều Tiên ra tòa án hình sự quốc tế”.
 Chao ôi, chẳng lẽ chỉ vì 12 Tỷ USD trong Bản Ghi Nhớ hợp tác tài chính Việt – Hàn để cho các doanh nghiệp Hàn quốc lập nghiệp thuận lợi ở Việt Nam hay còn cả cái gì nữa …mà ông Trọng đã rũ ngay cái ý thức hệ cộng sản  anh em cùng chung lý tưởng mà cố chủ tich Hồ Chí Minh và lãnh tụ Kim Nhật Thành dầy công vun đắp.
 Những biến cố này làm người đời nhớ lại chuyến vi hành thăm Hàn Quốc cũng trong cương vị TBT đảng CS Việt Nam của ông Đỗ Mười cùng câu chuyện chiếc phong bì chứa một triệu USD của nước chủ nhà đặt vào tay ông Đỗ Mười năm 1995 và ông Mười coi đó là lộc lá của riêng mình…Thế mới biết về khoản “Đánh Gục” các yếu nhân của ĐCS Việt Nam, người Hàn Quốc không hề thua kém những người cộng sản Tầu.
Cũng chỉ 2 ngày thôi sau chuyến đi Hàn Quốc, sáng 6 – 10 – 2014, ông Trọng làm người dân trong nước, đặc biệt là cộng đồng  dân oan, những nạn nhân trực tiếp của Tham Nhũng một lần nữa bật ngửa vì những gì mà ông đã trình diễn ở cuộc gặp gỡ cử tri Quận Ba Đình Hà Nội như ở phần trên của bài viết này.
Tôi nghĩ rằng, chẳng ai là Thánh, là Thần, là Muôn Đời, là Mãi Mãi cả đâu. Nhưng chuyển hướng quá đột ngột như những gì mà ông Trọng đang trình diễn là quá không bình thường. Trước hết người đời đủ cơ sở để nói: Từ “Chống tham nhũng không có vùng cấm” (10/2012) đến “Đập Chuột – Giữ Bình” (10/2014) Ông Trọng là người không nhất quán. Với người hùng Nguyễn Bá Thanh, thông điệp “Đập Chuột – Giữ Bình” đã đặt ông Thanh vào thế bị việt vị sau khi ông Thanh làm vỡ vài ba chiếc “Bình” nhỡ. Ông Trọng là người không có trước có sau với đồng đội.
Về lý luận…đây là một bước thụt lùi thảm thiết của cây lý luận hàng đầu Việt Nam về Mác – Lê và CNXH Nguyễn Phú Trọng. Thế là vào những tháng năm cuối cùng của nhiệm kỳ đứng đầu BCT, ông Trọng đã giật mình mà tự thú: “Không thể chống được tham nhũng, vì chống tham nhũng triệt để sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới sự tồn vong của Đảng và Chế Độ”.
Đây là hành động kéo cờ trắng đầu hàng, là sự thoái lui và thừa nhận động thái chống tham nhũng vừa qua ở Việt Nam là thất bại. Đây là chiếc xuồng cứu sinh, là chiếc phao cứu nạn bất ngờ được quăng ra cho cộng đồng “Sâu” và “Chuột” đang vô cùng hốt hoảng vì câu “Chống tham nhũng sẽ không có vùng cấm!”, là phát súng lệnh để trùng trùng là những “Chuột” và “Sâu” béo mập nhờ tham nhũng, nhanh chóng lũ lượt chui vào BÌNH để ẩn nấp.
Đây cũng là mênh lệnh của người cộng sản Nguyễn Phú Trọng: “ Lợi ích của Đảng, của Chế Độ phải là trên hết…bất chấp quyền lợi của Đất Nước, quyền lợi của Dân Tộc”. Và cuối cùng…
Đây cũng là lời cầu xin của kẻ bất ngờ thấy mình đang thất thế: “Tôi biết sợ rồi!” và “Xin cho tôi một chữ Bình An…”
Khép lại bài viết này mà không một dòng nào dành cho người anh hùng Nguyễn Bá Thanh…cộng sự số một, bề tôi tâm phúc của ông Nguyễn Phú Trọng trong trận chiến chống tham nhũng thất bại là một thiếu sót không thể tha thứ. Biết rằng chẳng hề sai chút nào, cái chân lý của muôn đời:
“ Không có tình yêu nào là vĩnh viễn.
Không có liên minh nào là vĩnh viễn
Không có kẻ thù nào là vĩnh viễn.
Chỉ có lợi ích là vĩnh viễn.”
…thì Thông Điệp “Đánh Chuột – Giữ Bình” đến với người hùng Nguyễn Bá Thanh trong tình cảnh này …ai cũng thấy sao mà bất nhẫn. Chẳng lẽ Giáo Sư – Tiến Sĩ Nguyễn Phú Trọng trong những ngày này  trong lòng không thấy một chút áy náy bận hận nào trước những đau đớn về thể xác cũng như tinh thần của người anh hùng Nguyễn Bá Thanh hay sao?
Tôi tin rằng nếu AQ mà tái thế, anh ta chắc cũng sẽ phải mủi lòng mà rằng: “Ngộ xin pái phục, xin pái phục” và “Hảo Lớ! Hảo Lớ!”./.

Nguyễn Thượng Long

Không có nhận xét nào: