Hạ Đình Nguyên


Bị chúng lừa“lên ruộng xuống bờ!”
Từ chuyện Tập Cận Bình đi vắng
Mấy ngày hôm nay tôi chưa hết bị “hội chứng” bởi sự kiện biểu tình ngày 11-5 đáng nhớ, vì đã được “bật đèn xanh” theo kế hoạch “cài răng lược” vô cùng nham nhở của UBND/TP HCM, thì đọc phải hai tin trên blog anhbasam. Bỗng dưng tôi chỉ muốn “làm thơ”, mà thơ con cóc cũng không xong! Tựa đề của bài trên trang mạng: “Tập Cận Bình từ chối tiếp TBT Nguyễn Phú Trọng”, kế tiếp là dòng tin tóm tắt:


“BẮC KINH (NV). - Tổng bí thư đảng CSVN, ông Nguyễn Phú Trọng bị Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình từ chối lời đề nghị gặp gỡ, mà qua đó ông Trọng hy vọng Bắc Kinh rút dàn khoan dầu ra khỏi khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam.”
Chừng ấy thôi, không muốn đọc nữa! Cả thế giới đang rung lên thế kia, mà ông mong muốn và đặt hy vọng vào một cuộc gặp gỡ! Họa điên!
Tôi tự hỏi: Ông TBT Nguyễn Phú Trọng ngỡ mình là ai chứ! Và Tập Cận Bình là ai? Bắc Kinh là ai, và cái giàn khoan ấy là cái gì cơ?
Từ ngày chúng đặt giàn khoan cho đến nay, hơn 10 ngày, lòng dân như lửa đốt, mà ông, với tư cách Nguyên thủ Quốc gia, chưa hé một lời vàng ngọc nào cho dân chúng biết lập trường của ông ra sao. Có người còn nghĩ quá, phân vân rằng ông có hay biết gì chuyện này chưa. Vâng, như thế là ông đã có biết, và hơn thế nữa, còn có ý muốn “gặp gỡ” Tập để giải quyết…
Bọn Bắc Kinh đã từng cho ta ăn biết cơ man nào là bánh vẽ trên giấy, vẽ cả kích cỡ lớn và kích cỡ nhỏ. Chẳng lẽ nào ta có thể nuốt được hết sao? Chỉ nội trong nhiệm kỳ chưa kết thúc của ông, cũng đã bộn bề rồi. Quả là lên ruộng xuống bờ!
Tôi nghe nói người nghiện ma túy, khi bắt đầu buộc ngưng dùng ma túy, thì họ thường bị rơi vào cơn hội chứng hoảng loạn, trong khoảng 5-10 ngày thì vượt qua. Nếu họ dùng ma túy “đá” ở mức độ quá nặng, có thể không hết mà chuyển sang trạng thái trầm cảm. Từ trầm cảm có thể trở thành hoang tưởng. Giai đoạn này thì dân gian thường nói là “hết thuốc chữa”.

Cũng nghe nói tay trợ lý của Tập Cận Bình trả lời cho đề nghị, rằng ông ấy đang đi vắng, (hoặc đi chơi đâu đấy).
Đến chuyện ông Phó Chủ tịch TP Hồ Chí Minh đi vắng

Ở TP Hồ Chí Minh vào ngày 9-5 cũng có một chuyện tương tự, nhưng lại ở quy mô cấp thành. Chuyện như sau: Nguyên là một số vị Cựu quan chức của TP, cũng có một số vị từng ở Trung ương đã về hưu, nay xót lòng và bức xúc trước sự kiện dịch gia cầm “HD 981” hoành hành ở Biển Đông thuộc hải phận nước ta, có văn thư đề nghị “xin” một cuộc “gặp gỡ” với ông Chủ tịch Lê Hoàng Quân. Hai ngày sau ông Chủ tịch trả lời đồng ý và cử ông Phó Chủ tịch Hứa Ngọc Thuận sẽ đảm nhiệm việc này. Đích thân ông Thuận “hứa” sẽ tiếp đón vào lúc 11g tại văn phòng UBND TP. Đến hơn 10g thì các vị trong đoàn, gồm nhân sĩ, trí thức, cựu quan chức… đã đến đủ. Không có ai, nên họ phải ngồi chờ. Đến 11g thì ông Thuận điện về, rằng thì là, ông bận việc khác. Một giờ sau thì có ông Phó Văn phòng bước vào, rất hồn nhiên và thân ái, nói:
- Các anh ấy đi hết rồi! Đâu còn ai để tiếp, thôi thì xin mời các bác về, hẹn vào lúc khác!
Thế là Phó Văn phòng quay lưng bước ra.
Văn hóa “xã hội chủ nghĩa”
và chuyện dân trí
Qua hai chuyện trên, xét cho cùng, chẳng nên phê bình chỉ trích ai, mà cần nên tìm một điểm “gặp gỡ”: Từ các vị đương chức, cũng như các vị về hưu, kể cả ngài Tổng Bí Thư Việt Nam, ngài Tổng Bí thư Tập Cận Bình của đại quốc đều có chung một nền văn hóa “xã hội chủ nghĩa”.
Mọi chuyện nhỏ rồi cũng qua đi, song cái Giàn khoan “HD 981” thì còn đó; quân ta, quân nó đang quần nhau với súng nước.
Nhưng đây mới là cái tít thứ hai đáng quan tâm (của trang báo):
“NGUYỄN HỮU VINH BỊ BẮT, NHƯNG BA SÀM THÌ KHÔNG!”
Thế cũng đã lạ. Kế tiếp là dòng chữ gây suy nghĩ:
“Trung Quốc rồi sẽ đánh Việt Nam. Nhưng dù chiến tranh hay hòa bình, vẫn có một mạch ngầm luôn luôn chảy, đó là mạch ngầm khai dân trí”.
Ôi, kể từ thời cụ Phan Châu Trinh đến nay đã hơn 2/3 thế kỷ. Ai đó, hãy đi chết đi! Toàn dân cũng nên đi chết đi!

Hà Đình Nguyên (bauxitvn.net)

Không có nhận xét nào: