Thư tòa soạn


          Tổ Quốc 179
Phát hành : 15/04/2014
Dân chủ cáo chung tại Ai Cập?
Thế giới vừa trải qua một tháng 3 ghê rợn. Một máy bay dân dụng tối tân biến mất với hơn hai trăm người và sau hơn ba tuần người ta vẫn chưa tìm ra một vết tích chắc chắn nào. Một nước -nước Nga- xâm chiếm và sáp nhập một vùng –Crimea- của một nước khác –Ukraina-,
thách thức cả thế giới. Nhưng sự kiện kinh khủng nhất là một biến cố rất ít được nói tới: sau một phiên xử tống tháo chỉ kéo dài hai ngày, một tòa án Ai Cập đã tuyên án tử hình 529 đảng viên đảng Anh Em Hồi Giáo của nguyên tổng thống Mohamed Morsi. Họ bị buộc tội đã giết một sĩ quan cảnh sát hồi tháng 8-2013. Điều đáng ngạc nhiên hơn cả là bản án thô bạo ngoài mọi tưởng tượng này đã chỉ gặp những phản đối yếu ớt từ dư luận thế giới. Tình trạng này khiến người ta phải tự hỏi phải chăng dân chủ và pháp luật đã cáo chung tại Ai Cập?
Điều chắc chắn là Ai Cập đã rơi vào thảm kịch nội chiến từ tháng 7-2013 sau khi quân đội đảo chính lật đổ Mohamed Morsi, vị tổng thống đầu tiên được bầu ra bằng tuyển cử tự do trong lịch sử Ai Cập. Cuộc nội chiến này không cân xứng bởi vì đảng Anh Em Hồi Giáo họ không có quân đội và cũng không có cả hậu thuẫn của quần chúng, kể cả đa số những người đã bầu cho Mohamed Morsi. Tuy vậy nó cũng sẽ tàn phá và dìm sâu hơn nữa Ai Cập vào cảnh nghèo khổ chậm tiến. Điều cũng chắc chắn không kém là Ai Cập đã có thể tránh được thảm kịch này nếu có được một nhân sự chính trị lành mạnh.


Không ai có thể phủ nhận sự mù quáng quá đáng của Morsi và đảng Anh Em Hồi Giáo. Họ được bầu lên với một đa số mỏng manh -51% trong một cuộc bầu cử trong đó gần phân nửa cử tri không tham gia- nhưng lại tự coi là có tất cả mọi quyền. Họ lên cầm quyền nhờ dân chủ nhưng lại làm như muốn xóa bỏ dân chủ để thiết lập một chế độ Hồi Giáo. Họ không nhắm phục vụ đất nước Ai Cập mà nhắm phục vụ Hồi Giáo. Và họ cũng không biết điều hành một quốc gia. Kết quả là họ đã đưa Ai Cập đến khủng hoảng toàn diện –chính trị, kinh tế, an ninh, xã hội-  và tạo điều kiện cho quân đội đảo chính tiêu diệt họ với sự đồng tình của đa số dân chúng. Họ đã là nạn nhân của chính mình. Hàng ngàn đảng viên đã bị tàn sát, hàng ngàn người khác đang bị cầm tù, đảng Anh Em Hồi Giáo hoàn toàn tuyệt vọng và sẽ bị xóa bỏ trên chính trường Ai Cập. Họ đã không hiểu rằng dân chủ trước hết đòi hỏi các đối tác phải tôn trọng nó, khi lợi dụng dân chủ để xóa bỏ dân chủ họ đã mất tất cả sự chính đáng.


Đây không phải là lần đầu tiên mà quân đội đảo chính lật đổ một chính quyền xuất phát từ bầu cử tự do và không những không bị lên án mà còn ít nhiều được ủng hộ vì được coi là đã cứu nguy dân chủ. Năm 1992 quân đội Algérie cũng đã đảo chính sau khi Mặt Trận Hồi Giáo Cứu Quốc -mà mục tiêu công khai là áp đặt một chế độ thần quyền Hồi Giáo- thắng lớn trong một cuộc bầu cử. Kết quả là hơn mười năm nội chiến và Mặt Trận Hồi Giáo Cứu Quốc bị tiêu diệt. Kịch bản này đang lặp lại tại Ai Cập.
Nguyên nhân sâu xa của những thảm kịch tại Bắc Phi và Trung Đông là tại đây để thiết lập dân chủ các quốc gia phải giải quyết cùng một lúc hai vấn đề: đánh đổ những tập đoàn độc tài và đưa Hồi Giáo ra khỏi chính trị để trở về đúng địa vị của một tôn giáo. 
Dân chủ không chết tại Ai Cập, nhưng nó đòi hỏi đồng thuận trên một nhà nước thế quyền.
ÿ  Ban Biên Tâp Tổ Quốc


Không có nhận xét nào: