Thư tòa soạn

         Tổ Quốc 158
Phát hành : 15/05/2013

Luẩn quẩn trong những bài toán không giải đáp

Những ai, vì bất cứ lý do nào, còn tin hay ngờ rằng chế độ cộng sản có thể chấn chỉnh để tiếp tục thống trị VN vừa nhận được một phủ nhận dứt khoát sau hội nghị trung ương 7 của ĐCSVN.

Hội nghị này không khác hội nghị của một đảng nước ngoài. Nó chỉ bàn về những vấn đề nội bộ của Đảng. Giữa lúc tình hình kinh tế khẩn trương, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế dự báo suy thoái, hơn một triệu tỷ đồng nợ bất động sản không thể thu hồi, các xí nghiệp theo nhau phá sản, thất nghiệp lan tràn, đời sống nhân dân suy sụp thấy rõ, các vấn đề kinh tế xã hội đã không được bàn tới. Giữa lúc Trung Quốc đang gia tăng khiêu khích không chỉ đối với Việt Nam trên Biển Đông mà đối với cả vùng Thái Bình Dương chính sách đối ngoại đã không được dành một phút nào trong một hội nghị kéo dài mười ngày. Vấn đề quốc gia duy nhất được đề cập, vì không lẽ không bàn tới một vấn đề quốc gia nào, đã chỉ là khí hậu, tài nguyên và môi trường. Và cũng chỉ được bàn một cách vớ vẩn để đi đến một kết luận vớ vẩn: "Trung ương cho rằng, đây là 3 lĩnh vực cực kỳ quan trọng, có nội dung phong phú, nhiều mặt và quan hệ mật thiết với nhau. Thời gian qua, các lĩnh vực này ở nước ta đã bước đầu được quan tâm, có bước phát triển". Thế thì môi trường đã bị tổn hại tới mức độ nào, cần những biện pháp cứu nguy nào, với những phương tiện nào, trong thời hạn nào? Phiến diện một cách lố bịch!

Sửa đổi hiến pháp cũng chỉ nhắm tìm giải pháp cho những mâu thuẫn trong Đảng chứ không phải là một vấn đề quốc gia. Nguyện vọng lớn nhất, cần thiết và cấp bách nhất của xã hội Việt Nam hiện nay là dân chủ đã bị phủ nhận trắng trợn vì thông cáo của hội nghị quả quyết:
kiên trì những vấn đề có tính nguyên tắc, thuộc về bản chất của chế độ chính trị và nhà nước ta, tiếp tục khẳng định Nhà nước ta là nhà nước do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo". Đây không chỉ là một lời tuyên chiến với nhân dân Việt Nam mà cũng là một thách đố xấc xược và điên dại với nền văn minh của nhân loại và với làn sóng dân chủ đang tràn dâng trên khắp thế giới. Sự ngoan cố này tự động khiến mọi cố gắng dân vận và quốc tế vận trở thành vô nghĩa và vô vọng.
 

Dù vậy, dù chỉ tập trung giải quyết những bế tắc của bộ máy đảng, hội nghị này cũng đã không giải quyết được gì. Nó còn xác nhận ĐCSVN đã hỗn loạn, không còn cơ quan đầu não vì bộ chính trị đã bị việt vị. Điển hình là hai ông Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ, được bộ chính trị đề bạt sau khi đã được chỉ định đứng đầu hai ủy ban được coi là tối quan trọng cho cố gắng chấn chỉnh đảng, đã không được bầu vào bộ chính trị, thay vào đó là hai nhân vật mờ nhạt. Vấn đề chống tham nhũng cũng không đặt ra nữa vì tham nhũng đã khống chế được đảng. Người bị tai tiếng nhất là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng là người mạnh hơn sau hội nghị này.

Sự bi đát của hội nghị cũng phơi bày qua cách hành văn lúng túng, luộm thuộm, trùng lặp, nhạt nhẽo, nhiều khi sai cả ngữ pháp của những văn kiện quan trọng nhất.

Hội nghị đã thất bại hoàn toàn bởi vì nó luẩn quẩn trong những bài toán không thể có giải đáp: làm thế nào để đổi mới mà vẫn như cũ; làm thế nào để duy trì một đảng đã tham nhũng, phân hóa trầm trọng và không còn lý tưởng; làm thế nào để tiếp tục thống trị một dân tộc 100 triệu người năng động ngày càng ý thức rằng họ bị tước đoạt những quyền căn bản nhất của con người.

ÿ  Ban Biên Tâp Tổ Quốc

Không có nhận xét nào: