Thư tòa soạn


          Tổ Quốc 147
Phát hành : 01/12/2012

Một sự ly dị dứt khoát
Tổng bí thư đảng đã khóc
    Kỳ họp thứ 4 của của quốc hội khóa 13 đã kết thúc trong sự nhạt nhẽo sau một tháng thảo luận nhàm chán. Và điều đáng chú ý chính là ở chỗ đó.
Không ai ngộ nhận về bản chất của cái "quốc hội" này. Nó không phải là một quốc hội mà chỉ là một dụng cụ ngoan ngoãn của chính quyền, có nhiệm vụ giơ tay biểu quyết và sau đó đóng dấu ghi nhận những quyết định có sẵn. Nó không phải là một cơ quan lập pháp bởi
vì nó hoàn toàn không quan tâm khi luật pháp và hiến pháp bị chà đạp. Các "đại biểu" của nó không do dân bầu ra mà được chỉ định bởi chính quyền. Họ không đại diện cho nhân dân mà ngược lại còn có vai trò giúp đảng cộng sản xóa bỏ quyền được đại diện của nhân dân. Đã không hề có một "đại biểu" nào có mặt bên cạnh những người dân oan bị cướp đất, cũng không có "đại biểu" nào đến thăm hỏi gia đình những người tù nhân lương tâm, thậm chí những gia đình có thân nhân bị đánh chết tại đồn công an.

        Tuy nhiên kỳ họp này diễn ra trong một tình trạng rất đặc biệt. Đất nước đang đứng trên bờ một cuộc khủng hoảng kinh tế lớn, chủ yếu do những sai phạm nghiêm trọng của một chính phủ vừa quá bất tài vừa quá tham nhũng. Trung Quốc vừa tái khẳng định rõ rệt ý đồ uy hiếp trên Biển Đông trong khi Việt Nam đang rất cô lập sau khi đã thách thức thế giới qua những bản án cực kỳ tùy tiện và thô bạo đối với những người dân chủ ôn hòa. Sự thách đố xấc xược này là một chỉ dấu rằng chính quyền CSVN đã chọn lựa thần phục Bắc Kinh bằng mọi giá để có thể ngoan cố chống dân chủ và giữ nguyên chế độ độc tài toàn trị. Chọn lựa độc hại này không chỉ khiến chúng ta mất dần Biển Đông, nó còn khiến chúng ta mất nhanh chóng những thị trường những cơ hội hợp tác và những nguồn đầu tư từ các nước dân chủ phát triển, và nhanh chóng làm đất nước phá sản. Ngay chính trong nội bộ đảng cộng sản nhiều người cũng đã nhìn thấy nguy cơ này. Ngay chính ban lãnh đạo cộng sản chóp bu cũng đã thấy cần phải nhận lỗi trước nhân dân và trừng phạt thủ tướng. Tổng bí thư đảng đã khóc.

            Trong một bối cảnh như thế, không ít người chờ đợi kỳ họp quốc hội này phản ánh những thao thức trong nội bộ đảng cộng sản. Tuy nhiên đã không hề có một chất vấn nào về điều 88 bộ luật hình sự vi phạm trắng trợn hiến pháp và cho phép bỏ tù tùy tiện bất cứ ai. Hay về những bản án chính trị thô bạo. Hay về thái độ quá nhu nhược của chính quyền đối với Bắc Kinh và lời tuyên bố lố bịch của Nguyễn Chí Vịnh theo đó Việt Nam không còn bất cứ một băn khoăn nào để hợp tác toàn diện với Trung Quốc. Cũng không hề có chất vấn chính phủ và thủ tướng về những lãng phí và tham ô đã làm đất nước kiệt quệ. Đã chỉ có những phát biểu vuốt đuôi trơ trẽn.

            Hiện trạng Việt Nam có thể tóm lại như sau: một thủ tướng đã bộc lộ rõ ràng sự bất tài và tham ô vẫn nắm chặt được chính phủ, một chính phủ tồi dở và tham nhũng vẫn lấn áp được đảng cộng sản, và một đảng cộng sản không còn là một đảng cầm quyền đúng nghĩa nhưng vẫn ngoan cố đòi giữ độc quyền lãnh đạo đất nước vô thời hạn.

Điều mà kỳ họp vừa qua của "quốc hội" vừa chứng tỏ một cách rất hùng hồn là dù kiên nhẫn đến đâu cũng không thể chờ đợi gì ở chế độ này. Nó quá vô lý nhưng lại không thể và cũng không muốn thay đổi.
            Giữa chính quyền cộng sản và nhân dân Việt Nam sự ly dị đã dứt khoát.

ÿ  Ban Biên Tâp Tổ Quốc

Không có nhận xét nào: