TS Trần Nhơn


Nhà nước làm kinh tế

Nhà nước Đảng chạy theo kinh tế,
Bỏ quyền năng pháp luật kỷ cương.(1)
Thả luật rừng  bôi đen thể chế,
Tăng “xin - cho” bóp méo thị trường.

Nhà nước Đảng điều hành kinh tế:
Kinh tế trại lính hay thị trường?
Nửa thế kỷ “ngu lâu” là thế,
Nay vẫn còn luyến tiếc vấn vương?

Nhà nước Đảng càng làm kinh tế,
Càng tham ô, lãng phí nặng nề.
Nửa thế kỷ “ngu lâu” là thế,
Nay vẫn còn chưa tỉnh cơn mê?

Nhà nước Đảng sa đà kinh tế,
Biến mình thành hệ thống chợ trời.
Chay chọt, mánh mung... và đổ bể,
Vương triều mèo, đuôi chuột đầu dơi.

Nhà nước Đảng bao sân kinh tế
Là sai lầm chiến lược căn cơ.
Phường Xã Nghĩa lụi tàn, đổ bể,
Cạn niềm tin, tức nước vỡ bờ.

Thực tình thì cho đến bây giờ
Chẳng còn ai chưa tỉnh cơn mơ.
Nhóm lợi ích sân sau quá lớn
Nên “ngu lâu”, “lú lẫn” giả vờ!

Nếu Thủ tướng có điều “mờ ám”
Như cộng đồng báo mạng tung ra,
Thì đó cũng chính là sản phẩm
Của Việt Nam “đảng trị cộng hòa”!

Tất cả Ủy viên Bộ Chính trị
Từ khóa Chín cho đến khóa này
Đều liên đới cộng đồng trách nhiêm
Với việc làm Thủ tướng hôm nay!

Mỗi vị đều có những thế mạnh
Và rất nhiều “điểm yếu chết người”.
Đều sàn sàn nửa cân – tám lạng,
Không ai quá điểm Sáu trên Mười!

Vậy nên chớ phụ suy phù thịnh,
Rập rình trông giậu đổ bìm leo.
Lẽ nào “hạ bệ” một ông Dũng,
Mười ba vị còn lại hò reo?

Đó là một kịch bản tồi tệ
Đảng viên quần chúng chẳng mong chờ.
Lẽ nào tiểu xảo thay ngôi ghế
Là tầm nhìn pháp trị căn cơ? 

Chỉnh Đảng phải thực thi rốt ráo,
Giã từ toàn trị Mác Lê Mao.
Dẹp kiêu binh, côn đồ cuồng bạo,
Đảng hoàn lương về với đồng bào.

Tất cả các vị Bộ Chính trị
Phải là gạch đỏ nối tương lai.
Những ngón nghề thâm mưu thiển trí
Là vết nhơ lịch sử lâu dài.

Tất cả các vị Bộ Chính trị,
Cùng lò ấp “toàn trị cộng hòa”.
Ba phần tư “tri túc tri chỉ”(2)
Nên ra đi Hai nghìn mười ba!

Nhà nước mới - thôi ôm kinh tế,
Chăm lo nền dân chủ pháp quyền.
Thoát “mười sáu chữ vàng” Hán đế,
Biển Đông gió lặng sóng bình yên.
Tháng 9/2012
ÿ  TS Trần Nhơn

(1) Có sử dụng một số ý và từ trong bài  "Qủa đấm thép và Văn học Quốc doanh" không thể trưởng thành của Nguyễn Hoàng Đức
(2) Biết đủ biết dừng

 

Không có nhận xét nào: