Vi Đức Hồi

Đối Mặt

 (Tiếp theo TQ số 137 và hết)
Mấy anh em ngồi với nhau, trong đó có cả một vài anh là cán bộ chủ chốt xã, biết chuyện một anh phàn nàn:
- Công an ra quyết định xử phạt hành chính mà lại phải đi nhờ địa phương khấu trừ lương thì quá dở! Đây là biện pháp cực chẳng đã, phải làm thôi!
- Đây là biện pháp thể hiện sức mạnh của “chuyên chính vô sản” và là sự
“sáng tạo” của Đảng, Nhà Nước ta! Tôi trả lời.
- Dân dã người ta gọi đây là biện pháp “cùn”, nhân danh Đảng, Nhà Nước, ai lại đi làm thế!

Từ đó đến nay (tháng 8/2008-tháng 7/2009) tôi chưa có cơ hội nào để được đối mặt với công an vì chẳng thấy họ triệu tập tôi nữa.

Ngày xưa CácMác có câu nói nổi tiếng: “hạnh phúc là đấu tranh”, tôi không dám đặt mình vào vị trí như vậy; nhưng quả thật tôi cảm thấy hẫng hụt, buồn tẻ từ khi họ loại tôi ra khỏi vòng chơi này.

THAY LỜI KẾT

Ai đó đã có câu: “Ở Việt Nam, 20 tuổi không vào Đảng là người không có trái tim; 40 tuổi vẫn theo Đảng là người không có lương tâm”.

Lớp người như tôi, sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ cộng sản, ai cũng “một thời trẻ trai”, cũng muốn đem sức lực của mình cống hiến cho đất nước, và Đảng cộng sản là “hiện thân” cho sự hy sinh, cống hiến đó. Được đứng trong hàng ngũ của Đảng, được thực hiện những nhiệm vụ thiêng liêng, cao cả như những thông điệp của Đảng gửi tới toàn dân, đó là niềm tự hào, niềm kiêu hãnh của mỗi người.

Tôi là người khá sớm được đứng trong hàng ngũ của Đảng, để rồi có điều kiện học tập, tìm hiểu về bản chất của Đảng nên vào cái tuổi 40, tự mình nhận thấy:

“Trót vì tay đã nhúng chàm,

Dại rồi nhưng biết khôn làm sao đây!”

Rồi đã phải đi tìm lối thoát cho mình, cầu mong đoạn đường còn lại của cuộc đời được vợi đi những nỗi ân hận. Đây là một quyết định khó khăn, khó khăn nhất trong đời.

Một danh nhân nào đó đã nói: “Tạo hoá con người khi sinh ra là bằng nhau, ít nhất cũng gần bằng nhau”. Vì vậy sẽ không có ai sinh ra mang phận hèn, chỉ có những người cam chịu phận hèn. Cũng như “không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp”. Thời trẻ tôi hay đọc thơ Các Mác, lúc đó Các Mác luôn là thần tượng đối với tôi. Các Mác chỉ ra rằng:

“Thế giới cứ đảo điên,
vì ta không biết dựng,
thế giới trôi bất động,
vì ta hằng lãng quên.”

Cái mất mát lớn nhất của con người chính là mất đi quyền làm người; kẻ có tội lớn nhất là kẻ đi tước đoạt quyền con người; kẻ đáng thương nhất là kẻ chưa hiểu biết về quyền con người; kẻ đáng trách nhất là kẻ quên đi quyền con người; kẻ hèn hạ nhất là kẻ cam chịu mất quyền con người. Tôi là kẻ đáng trách và cũng có lúc trở thành kẻ hèn hạ.

Thế giới hoà nhập, thông tin bùng nổ, đã làm cho tôi thức tỉnh sau đêm dài “dòng đời trôi quằn quại hắt hiu”. Và lúc này khi đã thức tỉnh, nhìn lại những người xung quanh mình, than ôi, tuyệt đại đa số họ là những “kẻ” đáng thương. Đáng thương bởi họ không biết họ có những quyền cơ bản gì! Đáng thương vì họ không biết được ai đã tước đoạt những quyền cơ bản về con người của họ! Đáng thương vì suốt cuộc đời của họ từ khi sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, con người họ không được tiếp nhận một thông tin nào khác ngoài thông tin chính thống của Đảng.

Ai cũng vậy, khi mà mình nhận ra, nhìn thấy những hành vi tội lỗi của người khác, mà không lên tiếng cảnh báo cho người đó dừng lại, hoặc cũng không báo cho mọi người biết để tránh, để đề phòng, để lên tiếng, để ngăn chặn… thì đó cũng là tội lỗi. Từ lối suy nghĩ mộc mạc như vậy, việc tôi đến với phong trào dân chủ như một lẽ tự nhiên. Và cũng từ suy nghĩ chất phác như trên, tôi mạnh dạn ghi chép và gửi bạn đọc vài suy nghĩ về quá trình chuyển hoá mà theo cách gọi của Đảng cộng sản là “thoái hoá” của tôi; về một số cuộc làm việc, đấu tranh với bộ máy công an cộng sản. Tôi mong muốn gửi đến những ai quan tâm đến vận mệnh của đất nước, nhất là các bạn trẻ một số thông điệp nho nhỏ để các bạn hiểu thêm những âm mưu, thủ đoạn, lối hành xử và bản chất của chế độ hiện hành, về vài kinh nghiêm ít ỏi trong quá trình đối mặt với bộ máy công an.

Lúc đầu dự định chỉ viết vài bài, ghi chép một số cuộc làm việc với bộ máy của Đảng (tỉnh uỷ). Nhưng được sự cổ vũ, động viên của một số bạn bè thân hữu gần xa, đặc biệt là tổng biên tập báo Thông Luận, anh Đoàn Xuân Kiên, tổng biên tập báo Đối Thoại, anh Võ Văn Minh đã nhiệt tình chỉnh sửa, bổ sung các bài viết của tôi trước khi đăng tải. Mỗi lần tôi đọc lại, tự rút được nhiều kinh nghiệm và nhận thấy mình trưởng thành lên. Nhân dịp này tôi xin được bày tỏ biết ơn các bạn đọc và cá nhân anh Đoàn Xuân Kiên, anh Võ Văn Minh đã dành cho tôi sự ưu ái hiếm có này.

Các bài viết mang tựa đề “Đối Mặt” của tôi xin được tạm dừng tại đây. Có thể tôi sẽ còn viết tiếp vì các cuộc đối mặt với bộ máy chính quyền cộng sản chưa thể chấm dứt ở đây.

Rất mong bạn đọc trên mạng lượng thứ cho tôi về những gì sơ suất, những gì khiếm khuyết.

Trân trọng,

Lạng Sơn, ngày 20 tháng 7 năm 2009
ÿ  Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: