Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo TQ số 136)

Đang miên man suy nghĩ thì một cán bộ công an huyện vào thông báo:
- Anh Hồi về đi.
- Công an tỉnh đâu rồi?
- Các ông ấy về rồi.
- Họ không dám gặp tôi!
- Em không biết.
- Thôi bác về đi cho sớm!

Thế là mọi sự chuẩn bị của tôi đã không còn cơ hội để phát ra. Tôi mong mãi có cuộc làm việc tiếp, nhưng chẳng thấy diễn ra nữa, bởi từ ngày đó đến nay, công an không có buổi nào làm việc thẩm vấn tôi. Thay vào đó, họ áp dụng chế độ cho lính canh gác, theo dõi tôi một cách nghiêm ngặt.

Trở về nhà, dân làng kháo nhau:

- Tối nay truyền hình huyện sẽ phát đi toàn bộ diễn biến cuộc đấu tố của dân khu phố An Thịnh đối với ông Vi Đức Hồi. Mọi người ngóng chờ đến giờ phát để xem, vì nhiều người không được tham gia trực tiếp cuộc đấu tố lịch sử này. Cả nhà tôi vừa ăn cơm vừa chờ đón xem chương trình đặc biệt này.

- Họ đưa lên ti vi thì chả nhục lắm à? Vợ tôi hỏi.

- Làm sao mà nhục! Anh còn mong chúng nó cho chiếu càng rộng càng tốt, vì mình có tội tình gì mà phải sợ, phải xấu hổ! Nó làm thế tự chúng nó vạch mặt nó, chúng nó mới là kẻ xấu hổ. Thời đại văn minh, tiến bộ mà chúng đi tổ chức đấu tố một người chỉ là bất đồng quan điểm thì tự nó làm nhục nó, mình không việc gì phải nhục!

Đến giờ truyền hình của huyện, không thấy gì! Lại chờ đón xem chường trình truyền hình của trung ương, rồi của tỉnh cũng không thấy gì! Dân làng khu phố tôi mất hứng!

Sáng sớm hôm sau, tôi ra chợ ăn sáng, mục đích chính là để cho mọi người trong khu phố tôi vẫn thấy tôi bình thường. Tôi trở thành tâm điểm của sự chú ý mọi người.

- Tưởng hôm qua công an đưa đi rồi cơ mà? Một anh bạn làm trong ban quản lý chợ hỏi.

- Tôi có tội gì mà bắt!



- Dân kháo nhau là sau khi đấu tố xong, xe công an đưa đi Hà Nội ngay. Đúng là mồm thiên hạ!

Ngồi vào quán phở, mọi người tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Ơ, anh Hồi! Anh vẫn bình an vô sự! Cô chủ quán hỏi.

- Em nghĩ anh gặp nạn lớn chắc!

- Vâng. Các cụ kháo nhau từ sau cải cách ruộng đất đến nay mới có cuộc đấu tố thế này đấy. Tất nhiên là chưa bằng đấu địa chủ ngày xưa!

- Em hỏi thật anh, anh viết những gì đấy? Một cô làm nghề gội đầu cùng ăn sáng với tôi hỏi.

- Anh viết tố cáo độc đoán chuyên quyền, tố cáo tham những, đòi dân chủ và công bằng cho dân. Em thích đọc, hôm nào đến anh cho đọc.

- Hôm nào em phải đến xem mới được.

- Một mình anh chẳng làm gì được họ đâu! Một người đàn ông cùng ăn sáng với tôi khẳng định.

Ăn sáng xong, tôi vòng quanh thị trấn rồi vào một số nhà người thân quen nghe ngóng tình hình. Vào một gia đình, cả hai vợ chồng đon đả tiếp tôi kể cho tôi nghe.

- Ban đầu, mọi người tưởng tội của anh khủng khiếp lắm nên họ mới tổ chức hội nghị lớn như vậy để đấu anh. Nhưng khi nghe đọc bản luận tội thì chẳng thấy có gì ghê gớm, chỉ là viết bài đăng trên báo mạng, có nội dung chống Đảng, Nhà Nước, chống nhân dân, chỉ nói thế thôi chứ họ có đọc cho dân nghe đâu! Thế mà làm rầm rộ cứ như người ta đi khủng bố không bằng! Rỗi việc, tốn tiền, tốn thời gian. Các cụ hưu trí quan tâm lắm, ngồi đâu cũng bàn tán xôn xao, có mấy cụ nói là: cán bộ cấp trên truyền đạt xuống: hiện nay các thế lực thù địch đang chống phá cách mạng nước ta, mọi người phải nêu cao cảnh giác, đập tan mọi âm mưu của chúng, mọi người phải bảo vệ chế độ, phải ra sức bảo vệ Đảng, nếu cái Đảng này mất quyền lãnh đạo thì những người có công lao với đất nước sẽ là nạn nhân, tất cả phải ra đứng đường, rồi chẳng có nơi mà ẩn náu… nên các cụ bức xúc lắm.

- Em thấy họ tuyên truyền có đúng không?

- Bọm em làm sao biết được!

- Liên Xô và các nước Đông Âu khi chế độ cộng sản sụp đổ, em có thấy những người cộng sản bị truy lùng không? Ở Nga, Ba Lan, chủ tịch Đảng cộng sản đương thời là đương kim chủ tịch Quốc Hội đấy. Hàng triệu người làm việc với chế độ cộng sản hiện nay họ vẫn hưởng chế đô hưu trí như mọi người khác. Đó là thực tế. Chỉ có chế độ cộng sản lên cầm quyền thì mới truy lùng, bắt bớ, đem cải tạo, rồi phân biệt đối xử với những người theo chế độ cũ. Chế độ dân chủ không bao giờ có thái độ hận thù và phân biệt đối xử như cộng sản đâu. Họ chỉ “suy bụng ta, ra bụng người”!

Câu chuyện tôi bị đấu tố được loan truyền khắp mọi nơi, một thời là tâm điểm, là đề tài bàn luận, tranh cãi của nhiều người, ít nhất là ở địa phương tôi. Người thì cho rằng phải vạch mặt tôi giữa đám đông quần chúng nhân dân như thế là đúng; người thì cho rằng làm thế là vi phạm nhân quyền; người thì cho rằng tội đấy đáng gì mà đem đấu tố, đầy tội tày trời sao không đếm xỉa đến! Các ông cứ cường điệu lên là nguy hiểm cho chế độ, nhưng đọc bản luận tội lên thì không chứng minh được sự nguy hiểm ở chỗ nào! Nó viết thế nào thì các ông không dám đọc lên cho dân nghe. Theo tôi ông Hồi nó nói gì, viết gì, làm gì phải cho dân biết hết để dân chúng tôi còn nhận xét chứ, đằng này các ông lại đi nói với dân là “bí mật quốc gia”! Các ông làm thế chứng tỏ các ông coi thường dân chúng tôi quá!

Tại một cuộc họp chi bộ của một khu phố được tổ chức họp ngay sau khi cuộc đấu tố tôi, trong đó có nội dung thông báo về trường hợp của tôi, một đảng viên tham dự bức xúc:

- Tôi đề nghị các ông bỏ ngay cái nội dung này đi ra ngoài cho chúng tôi nhờ, nói quá nhiều rồi, mất thì giờ, tốn giấy bút ghi biên bản. Nó có tội thì xử lý theo pháp luật, pháp luật không xử lý được thì thôi, lúc nào cũng nói đến nó, nghĩ đến nó, bàn về nó, cuối cùng thì giải quyết được vấn đề gì? Từ nay chấm dứt nội dung này đi. Một đảng viên sau khi họp về kể cho tôi nghe.

Thời gian sau, cục an ninh bộ công an cho người đến địa phương nghiên cứu, thăm dò dư luận của cán bộ, đảng viên, nhân dân về trường hợp của tôi sau khi diễn ra cuộc đấu tố lịch sử này. Chẳng biết họ thu thập được những gì thì tôi không biết vì là “bí mật quốc gia”. Họ đến phỏng vấn cậu em ruột tôi xem phản ứng của gia đình, dòng họ tôi ra sao! cậu em tôi nói:

- Tôi lại càng không biết gì về ông anh tôi, vì tôi cũng chẳng bao giờ dám hỏi, chẳng bao giờ dám khuyên nhủ. Người ngoài nghĩ tôi là em ruột nên họ cũng ít tâm sự với tôi. - Nguyện vọng của gia đình thế nào? Chúng tôi muốn phối hợp với gia đình để khuyên ngăn anh ấy.

- Tôi chẳng có nguyện vọng gì, cả họ hàng không ai khuyên nổi ông ấy.

- Sắp tới, chúng tôi sẽ có biện pháp cứng rắn đối với anh ấy, gia đình có ý kiến gì?

- Tôi chẳng biết có ý kiến gì, các anh cứ chiếu theo pháp luật mà làm!



- Chiểu theo pháp luật thì nói làm gì! Chúng tôi muốn gia đình cũng phải lên tiếng cùng với chúng tôi khuyên ngăn để anh dừng lại trong lúc còn có thể.

- Tôi chịu, các ông đi mà làm!

Ngày 01 tháng 8 năm 2008, lúc 7h30, một cán bộ công an huyện cùng phó công an thị trấn lại đến nhà, giao cho tôi giấy triệu tập vẫn do trưởng công an huyện ký. Nội dung giấy triệu tập yêu cầu đúng 8h cùng ngày có mặt tại cơ quan công an huỵên làm việc. Nhận được giấy triệu tập, tôi rất mừng vì lại có cơ hội để làm việc với công an, có dịp để bày tỏ nỗi bức xúc qua cuộc đấu tố vừa qua. Tôi chuẩn bị cho mình khá kỹ để gửi lại cho họ những thông điệp cần thiết. Nhưng lại một lần nữa thất vọng vì họ không làm việc với tôi như mọi lần. Viên đội trưởng Lê Duy Thực “tiếp” tôi và thông báo gọn lỏn:

- Hôm nay chúng tôi mời anh lên để giao: “quyết định tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính”, (dàn vi tính của anh) và “quyết định cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính”, (vì anh không chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính trước, buộc chúng tôi phải ra quyết định cưỡng chế thi hành bằng biện pháp khấu trừ lương hưu của anh). Nói rồi phó đội trưởng đội an ninh công an huyện giao cho tôi hai quyết định trên.

Tôi xem qua hai quyết định rồi nói với họ:

- Quyết định tịch thu tang vật, tôi không có ý kiến gì, vì các ông có nhiều quyền lực trong tay, muốn làm thế nào mà chả được. Còn quyết định cưỡng chế, các ông về đọc lại các quy định của pháp luật đi! Các ông đã vi phạm pháp luật rồi đấy!

- Chúng tôi chỉ có làm đúng quy định của pháp luật!

- Vậy hả? Tôi nói cho các ông biết về những vi phạm của các ông: theo quy định của pháp luật, việc khấu trừ vào thu nhập của người phải thi hành quyết định, phải đảm bảo cho họ duy trì được mức sống tối thiểu, đó là nguyên tắc thứ nhất. Nguyên tắc thứ hai, nếu mức thu nhập của người phải thi hành quyết định chỉ đảm bảo mức sống quân bình tại địa phương đó thì mức khấu trừ không được quá 30% mức thu nhập của người phải thi hành quyết định. Lương hưu non của tôi chỉ vẻn vẹn có 1 triệu 8 trăm ngàn đồng/tháng, vậy mà các ông khấu trừ tôi một lần, 1 triệu 5 trăm ngàn đồng, còn 3 trăm ngàn đồng tôi sống bằng cái gì cả một tháng trời? Các ông về đọc lại đi. Tiện đây tôi cũng nói cho các ông biết: quyết định số 01 ngày 30/4/2008 về việc “quyết định khám nơi cất giấu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính” do trưởng công an huyện ký, bản mà các ông giao cho tôi không có chữ ký phê chuẩn của chủ tịch uỷ ban nhân dân cùng cấp, đó là việc làm vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Quyết định đó hiện tôi vẫn giữ, nếu không tin, đến tôi cho xem.

- Chúng tôi dám khẳng định: chúng tôi làm đúng các quy định của pháp luật hiện hành.

Sáng hôm sau, cậu công an vẫn làm nhiệm vụ canh gác tôi có tên là Cát vào nhà đưa cho tôi một “quyết định cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính” khác, nội dung quyết định y hệt quyết định hôm qua họ vừa trao cho tôi, chỉ khác là hình thức khấu trừ vào lương hàng tháng là 500 ngàn đồng, thay vì khấu trừ một lần vào lương tháng là 1 triệu 5 trăm ngàn đồng. Giao quyết định xong, cậu ta đề nghị:

- Chú cho cháu xin lại quyết định hôm qua!

- Chú để đâu không nhớ nữa. Mà lấy lại làm gì? Hôm qua các bố khẳng định làm đúng pháp luật cơ mà!

- Việc này cháu không biết!việc này không liên quan gì đến cháu!chú đừng đưa cháu vào cuộc này!

Bây giờ tôi vẫn giữ hai quyết định, cùng ngày, cùng số, cùng tiêu đề, nhưng khác về hình thức khấu trừ vào lương tháng. Hôm về quê lĩnh lương (tôi đã chuyển khẩu và sổ hưu trí về quê), cậu chủ tịch uỷ ban nhân dân xã mời tôi vào phòng tâm sự:

- Trên họ gửi giấy xuống xã yêu cầu khấu trừ lương anh về việc cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt hành chính, em khó nghĩ quá!

- Sao mà khó nghĩ? Cậu sợ tớ không chấp hành sao? Tớ chống gì các cậu!

- Vâng, được thế bọn em mừng quá!anh sang bên này lĩnh tiền đi!

- Trừ cho chú một lần cho xong, tháng này nhịn vậy!

- Vâng, thế thì tốt quá, cháu khỏi phải lên kho bạc huyện nộp nhiều lần, cám ơn chú nhiều. Cô thủ quỹ mừng rỡ.

Tôi vào nhà cậu em họ gần trụ sở uỷ ban xã quê tôi, thấy tôi vào cậu ta mừng đon đả.

- Anh ăn cơm đây, lâu ngày không ngồi với nhau rồi!

- Bắt con gà về thịt đi! Tớ mời mấy anh bạn đến uống rượu, mới lính lương xong, được truy lĩnh nhiều nhiều đấy.
ÿ  Vi Đức Hồi
(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào: