Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo TQ số 136)
Mọi ý kiến đều yêu cầu tôi từ bỏ hành động chống Đảng, chống Nhà Nước, quay trở lại sống lương thiện, chấp hành tốt chính sách của Đảng. Cuối cùng đến lượt họ bố trí cho tôi phát biểu. Đột ngột điện mất. Tôi không hiểu do ngẫu nhiên hay có sự sắp đặt. Mấy hôm sau có người cho tôi biết:
─ Họ có sự sắp đặt đấy anh ạ. Hôm ấy anh mà ăn năn hối cải, xin lỗi trước
bà con khối phố, xin hứa với bàn dân thiên hạ sẽ chấm dứt mọi hành vi chống đối thì lập tức họ bật điện lên ngay để đông đúc mọi người nghe và chứng kiến. Họ nhận định anh sẽ phát biểu chống lại nên họ có phương án phong toả tiếng nói của anh để khỏi lan rộng và lập tức họ cắt ngang anh ngay, đúng không?
─ Đúng vậy.
Bác trưởng khu, người được giao nhiệm vụ đứng ra chủ trì quán triệt:
─ Đề nghị anh Hồi phát biểu xin hứa trước bà con khối phố thế nào! Nói ngắn gọn, đi vào trọng tâm!
Tôi biết họ sẽ chỉ cho tôi nói cùng lắm đến 5 phút nếu tôi không chịu xin lỗi trước mọi người. Tôi đứng lên.
─ Tôi yêu cầu công an đến đây để đối mặt với tôi! Công an đâu hết rồi?
Mọi người ngơ ngác theo dõi tôi. Tôi quay lại quan sát trong hội trường, ngoài hiên không có một bóng dáng công an nào. Vừa nẫy mọi người phát biểu, một số gương mặt công an có chức sắc đứng, ngồi từ trong hội trường ra ngoài hành lang để xem diễn biến cuộc đấu tố, vậy mà tự dưng họ biến mất. Quan sát ra ngoài sân thì ra họ đã lảng ra ngoài đó tụ tập với nhau từ lúc nào!
─ Công an biến đâu hết rồi? Không dám ra đây để tranh luận với tôi sao?
Bác trưởng khu, người chủ trì đứng sát tôi với tư thế sẵn sàng bắt tôi ngừng nói.
─ Tôi xin được tuyên bố với mọi người rằng: Tôi: Vi Đức Hồi, từ trước đến nay và mãi mãi về sau chưa bao giờ và sẽ không bao giờ phản bội Tổ Quốc, không bao giờ phản bội Nhân Dân, không bao giờ phản bội lợi ích của Dân Tộc.
─ Thôi anh Hồi không nói nữa! Bác trưởng khu ngắt lời tôi.
Tôi cũng nhận thấy nói thế là đủ, có nói nữa thì họ cũng không cho. Tôi ngồi xuống ghế. Người cựu chiến binh có tên Miến lao sang tôi chỉ tay vào mặt tôi, định hành hung. Tôi ngồi yên để xem ông ta có dám đánh tôi không!
Phía dưới có tiếng quát:
Miến! Mày thôi ngay đi không?
Tôi ngoảnh lại xem ai thì ra ông là bí thư chi bộ khu phố, một sĩ quan quân đội nghỉ hưu. Tôi hiểu Ông mới là ngươì có trách nhiệm cao nhất chỉ đạo cuộc đấu tố này, nhưng ông có nhiệm vụ đứng đằng sau chỉ đạo. Suốt cuộc đấu tố, ông không có ý kiến gì, nhưng ông là người bảo đảm cho cuộc đấu tố không chệch hướng, càng không để xảy ra chuyện gì đáng tiếc.
Người cựu chiến binh này đang lồng lộn như con gà cắt tiết, đột ngột hạ nhiệt quay về chỗ ngồi. Tiếng ồn ào trong hội trường như một chợ phiên cao điểm.
Trật tự! Đề nghị bà con chúng ta trật tự để chuyển sang mục khác. Bác trưởng khu quán triệt. Bây giờ tôi thông qua nghị quyết của cuộc họp hôm nay: (xin được nói đại ý)
…Một là đề nghị Đảng, Nhà Nước phải xử lý nghiêm khắc, đưa đi cải tạo, giáo dục đối với ông Vi Đức Hồi. Hai là yêu cầu ông Vi Đức Hồi phải chấm dứt ngay những hành vi chống Đảng, chống Nhà Nước, chống nhân dân. Nếu không chúng tôi sẽ trục xuất ra khỏi địa phương nơi cư trú. Ba là đề nghị Nhà Nước cắt ngay chế độ hưu trí đối với ông Vi Đức Hồi. Toàn thể bà con chúng ta ai có ý kiến gì không? Nếu không có ý kiến thì cho biểu quyết. Một trăm phần trăm đã biểu quyết, hội nghị chúng ta kết thúc tại đây, xin mời bà con nghỉ.
Trời đổ mưa sầm sập, lực lượng công an chạy tán loạn tìm nơi trú ẩn, bà con người giăng ô, người trùm ni lông đội mưa ra về, số đông vẫn ở lại vì không đem theo đồ che mưa. Xe ô tô công an lùi vào sân, hai sĩ quan công an áp giải tôi lên xe về đồn. Họ lại đưa tôi vào phòng làm việc mà tôi đã quen thuộc.
Ngồi trong phòng, tôi đã chuẩn bị ý kiến để “trao đổi” thẳng thắn với họ, nếu còn được làm việc tiếp. Tôi sẽ thông báo với họ rằng: đối với tôi, việc tổ chức đấu tố như hôm nay, tôi chẳng có gì đáng sợ, trái lại tôi còn mừng là đằng khác. Tôi mong cứ mỗi tháng các ông tổ chức một lần để quần chúng nhân dân có cơ hội hiểu thêm về tôi. Tôi cam đoan lần sau chỉ cần các ông thông báo cho tôi là tôi tự đi, không việc gì phải lừa lọc, giam hãm tôi cả ngày như hôm nay. Chỉ cần sau một tuần hay sau một tháng các ông đến địa phương này điều tra xem người dân họ nói gì, tác dụng của cuộc đấu tố này đến đâu! Cái sai lầm lớn nhất của các ông là các ông quá coi thường người dân, các ông nghĩ người dân ai cũng ủng hộ các ông, các ông đã nhầm. Chắc hẳn sẽ có nhiều người ủng hộ các ông do họ thiếu thông tin; do chính sách mị dân của chế độ; do họ có con em đang nằm trong bộ máy Đảng, chính quyền, họ đang được hưởng lợi từ chế độ này. Cũng sẽ có nhiều người họ chẳng quan tâm đến vấn đề này. Cũng có nhiều người họ nhận thức được đâu là đúng, đâu là sai. Tôi chỉ cần 1/3 hoặc1/10 họ hiểu tôi, chia sẻ với tôi là tôi đã quá thành công. Vì trước đây các ông bưng bít, các ông vu khống, bịa đặt về tôi, người dân họ chưa hiểu rõ vấn đề, có thể người ta tin ở các ông, cho tôi là tên phản động. Qua cuộc đấu tố này, trắng đen phần nào đã sáng tỏ, tội của tôi đến đâu họ biết. Tôi chỉ lấy một ví dụ: tôi viết bài phát tán trên mạng chống Đảng, Nhà Nước, chống nhân dân, tại sao các ông không đem ra đọc cho mọi người nghe để mọi người phán xét, các ông lại cho đây là điều tối mật, không cho dân biết. Trong khi đó các ông bắt dân phải thừa nhận tôi là tên phản động, vậy các ông coi người dân là gì? Tôi cho các ông nói cả ngày, cả buổi, nhưng tôi chỉ cần nói năm, mười phút như hôm nay, đối với tôi là cũng đã thành công. Tôi thành thật mong muốn các ông tổ chức nhiều cuộc đấu tố như thế này.
Việc các ông chỉ đạo cho dân thông qua nghị quyết vừa rồi đúng là một trò hề, không hơn, không kém. Các ông tưởng làm thế rồi tôi sợ các ông? Xin lỗi! các ông quá nhầm. Tôi không những không sợ mà tôi còn được phấn chấn lên. Bất cứ một công dân nào phạm tội đều bị bộ luật hình sự điều chỉnh, tôi phạm tội đến đâu, đã có chế tài của luật xử lý. Tôi nghỉ hưu, do luật bảo hiểm xã hội điều chỉnh. Là một công dân, tôi có quyền được cư trú ở mọi miền đất nước theo đúng quy định của luật cư trú. Bắt người dân ở cấp khu phố yêu cầu nhà nước bắt tôi đi tù; doạ trục xuất ra khỏi dịa phương; yêu cầu cắt chế độ hưu trí của tôi là việc làm không thể. Việc làm đó thể hiện sự thiếu hiểu biết về pháp luật, mặt khác đó là hành vi coi thường pháp luật, chà đạp lên pháp luật, là thể hiện coi thường người dân.

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào: