Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo TQ số 134)
Đội trưởng, đội an ninh công an huyện đi vào thông báo cho tôi:
- Trưởng công an huyện ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với anh. Anh nghe đây. Anh ta bắt đầu đọc: “Cộng Hoà… quyết định xử phạt vi phạm hành chính về lĩnh vực an ninh, trật tự.
Căn cứ…Quyết Định… phạt tiền với mức phạt là: 1.500.000 đồng. Lý do phạt: đưa vào mạng, máy tính những thông tin trái với quy định của pháp luật”. Anh Hồi ký vào đây!
Tôi cầm tờ quyết định ghi luôn vào chỗ dành cho người nhận ký: “Tôi không chấp nhận quyết định này”. Ký tên: Vi Đức Hồi, rồi đưa lại cho viên đội trưởng công an huyện. Tôi nhắc lại thành lời:
- Tôi không chấp nhận quyết định này!
Ba viên sĩ quan công an bàng hoàng nhìn tôi ngơ ngác, không ai nói gì. Viên đội trưởng công an huyện cầm lại tờ quyết định đi ra báo cáo sếp. Trưởng phòng và đội trưởng PA38 cũng đứng dậy ra theo. Mãi sau một chiến sĩ công an huyện đến thông báo cho tôi:
- Hết giờ rồi, chú Hồi về đi.
Kết thúc một buổi làm việc đầy thú vị.

Rồi đến sáng ngày 12/6/2008, một tốp công an huyện, thị trấn lại đến xộc vào nhà khi còn tinh mơ trao giấy triệu tập, rồi lại áp giải đi làm việc. Một cán bộ an ninh huyện đến pha nước chè mời tôi, đưa cho tôi hai tờ báo An ninh rồi bỏ ra ngoài cầu thang ngồi canh giữ. Hơn một tiếng sau, trưởng phòng PA38 Hoàng Anh và đội trưởng Lê Duy Thực đến.

- Hôm nay chúng tôi mời anh đến với mục đích chính là ngăn chặn anh đi Hà Nội. Hôm nay ở Hà Nội có khách nước ngoài sẽ gặp một số đối tượng, trong đó có thể có anh. Chúng tôi theo lệnh trên phải áp dụng biện pháp này. Trưởng phòng Hoàng Anh quán triệt.

- Tôi biết các ông sẽ giở trò gì đối với tôi! Hà Nội hôm nay không có sự kiện gì, cũng chẳng có khách nước ngoài nào đến liên quan đến vấn đề dân chủ, nhân quyền.

- Chúng tôi chỉ biết thi hành theo chỉ đạo của trên.

Nói rồi họ bỏ ra ngoài. Một mình ngồi uống nước, đọc báo cho đến hết buổi sáng, họ đưa cho tôi suất cơm hộp. Tôi điện khắp nơi hỏi mọi người, ai cũng khẳng định rằng không có sự kiện gì hôm nay. Thế là đã rõ, mục đích họ giam lỏng tôi hoặc là có nhân vật nào đó gặp tôi, hoặc là họ đưa tôi ra đấu tố vào chiều nay. Buổi chiều 14h30, một cán bộ phòng PA38 vào phòng, anh ta cầm theo một tập tài liệu, đặt trên bàn. Tôi hiểu ngay đó là bản cáo trạng của tôi do công an vừa soạn thảo, in ấn để phân phát phục vụ cho cuộc đấu tố. Tôi bắt đầu chuẩn bị cho mình tinh thần chủ động để bước vào cuộc đối mặt mới.

Đúng 15h, đội trưởng Lê Duy Thực vào thông báo cho tôi:

- Bây giờ anh Hồi xuống làm việc với thị trấn!

- Tôi biết các anh thể nào cũng giở trò này. Tôi cười đáp.

Họ đưa tôi lên xe, hai sĩ quan, một thiếu tá, một đại uý ngồi áp hai bên sườn tôi làm nhiệm vụ canh giữ, phòng tôi “tẩu thoát”.

Một khung cảnh náo nhiệt tại trụ sở khu An Thịnh, thị trấn Hữu Lũng, Lạng Sơn (nơi tôi cư ngụ). Tại nơi đây như đang diễn ra một cuộc mít tinh trọng thể mà có nguyên thủ quốc gia đến dự. Bên ngoài hội trường có đến 100 cán bộ chiến sĩ thuộc đồn công an huyện và phòng PA38 công an tỉnh Lạng Sơn, từ trưởng, phó công an huyện cho đến trưởng, phó phòng an ninh PA38 cùng với đầy đủ các lực lượng: cánh sát hình sự, lực lượng an ninh, cảnh sát giao thông đứng, ngồi, đi lại, choán ngập cả một khu vực trung tâm thị trấn. Hội trường khu có sức chứa gần 300 chỗ ngồi đã chật ních, một số phải kê ghế ra hành lang hai bên để ngồi. Hai chiếc loa được chõ ra ngoài để không những phục vụ người ngồi ngoài hành lang nghe mà còn để phục vụ cho hàng 100 người đang có mặt tại chợ trung tâm huyện lỵ được nghe. Đưa mắt quan sát trong hội trường, thấy một góc sáng hẳn lên bởi những những sắc phục bảnh bao, hào nhoáng, những cặp kính sáng loáng, những khuôn mặt mầu mỡ đang hướng về phía tôi; nhìn kỹ mới sửng sốt nhận ra các gương mặt: Bí thư, phó bí thư huyện uỷ, cùng hầu hết các vị trong ban thường vụ huyện uỷ, các ban Đảng của huyện uỷ, các đoàn thể của huyện có mặt đông đủ. Cấp thị trấn bao gồm sư có mặt của toàn thể ban chấp hành Đảng uỷ, thường trực hội đồng nhân dân, uỷ ban nhân dân, các ban ngành, đoàn thể, cùng toàn thể cán bộ, nhân dân khu phố An Thịnh.

Hai máy camera, một của công an tỉnh, một của đài truyền thanh và truyền hình của huyện trực tiếp chõ vào mặt tôi quay đi, quay lại ở mọi góc khác nhau để ghi hình ảnh tôi. Họ bố trí cho tôi ngồi hàng ghế đầu để tiện cho việc sỉ vả, đấu tố. Tôi vừa ổn định chỗ ngồi thì cuộc đấu tố được bắt đầu. Bác trưởng khu tuyên bố lý do:

- Hôm nay toàn khu phố chúng ta họp để tiến hành kiểm điểm anh Vi Đức Hồi, cư trú tại khu An Thịnh chúng ta. Thời gian qua anh Vi Đức Hồi đã có nhiều hoạt động chống Đảng, Nhà Nước ta, phản bội lợi ích của nhân dân ta…

Bác trưởng khu bắt đầu đọc bản cáo trạng do công an phòng PA38 soạn thảo dài có đến 20 trang. Cáo trạng bới móc toàn bộ quá trình cuộc đời tôi từ khi còn nhỏ cho đến hôm nay, đặc biệt cáo trạng kết tội tôi viết nhiều bài phát tán trên mạng chống Đảng, Nhà Nước, phản bội lợi ích của nhân dân, của dân tộc; kết tội tôi đi gặp cụ Hoàng Minh Chính, một trong những kẻ phản động hàng đầu trong việc chống Đảng, chống nhân dân và các đối tượng phản động khác; trả lời phỏng vấn nhiều đài nước ngoài xuyên tạc đường lối của Đảng, Nhà Nước… Cáo trạng cũng bới móc họ tên, tuổi, nghề nghiệp, thái độ chính trị, quá trình công tác, làm ăn, sinh sống của bố, mẹ, anh chị em ruột, vợ, con tôi. Hơn tiếng đông hồ, bác trưởng khu mới đọc xong bản cáo trạng. Chuyển sang mục đấu tố, Bác trưởng khu đề nghị:

- Bây giờ đến mục các đại biểu phát biểu ý kiến!

Chưa dứt lời, một cựu chiến binh có tên Miến, đeo trên ngực một huy hiệu gì tôi cũng không để ý, ông ta hung hăng xông lên bục vừa nói, vừa khua chân, múa tay vào mặt tôi. Ông ta nói tràng giang đại hải, kể về thành tích của mình tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Người chủ trì phải nhắc ông ta đi vào trọng tâm, lúc này hình như ông ta mới sực nhớ ra những nội dung cần nói mà đã được chuẩn bị kỹ. Ông ta bắt đầu sỉ vả, xông đến trước mặt tôi chỉ tay vào mặt tôi định gây gổ, hành hung. Tôi cười, cứ ngồi yên để xem ông ta làm gì!

- Mày là thằng ngu! Mày ngu lắm Hồi ạ! Không biết mày học hành thế nào! Tao thấy mày ngu lắm!

Mấy người bên dưới nhắc nhở ông ta bình tĩnh, ông ta quay lại bục rồi yêu cầu:

- Tôi đề nghị phải bắt nó lên đây đứng trước mọi người, không thể để nó ngồi như thế được. Thu toàn bộ đồng hồ, điện thoại và các tư trang của nó. Biết đâu bây giờ nó đang truyền thông trực tiếp ra nước ngoài thì chết chúng ta!

Phía dưới hội trường bắt đầu có người phản đối.

- Nói thế mà cũng nói được! Nói thế hoá ra là mình làm sai! Càng nói càng ngu. Mình làm đúng, nó đưa lên đến đâu cũng chẳng sợ, phải không?

- Thiếu gì người mà đi bồi dưỡng cho ông này lên phát biểu, dạy đời. Bản thân ông thì có tốt đẹp gì mà đi dạy người khác! Đầy các ông có tư cách tốt ở đây sao không cho người ta phát biểu!

- Người ta phải dùng những người không bình thường như thế mới đạt được mục đích chứ!

- Làm thế chỉ tội người ta coi thường! Mà ông Hồi ông lạ gì ông này, ai người ta đi nghe ông này, khổ lắm!

- Trật tự! Đề nghị bà con trật tự!

- Nói thế được rồi, để cho người khác phát biểu. Mấy người chủ trì ngồi ở dưới yêu cầu.

- Tôi tạm dừng phát biểu ở đây, có gì tôi sẽ nói thêm. Rồi ông ta đi xuống.

Hôm sau tôi gặp ông ta ở chợ huyện, tôi nhìn ông ta cười vẻ coi thường. Ông ta ngoảnh mặt đi coi như không có chuyện xảy ra. Tối hôm sau có ông anh vợ của ông ta biết chuyện, ông đến nhà tôi chia sẻ và thông tin cho tôi biết về bản chất con người này. Vì ông anh đi làm xa, ở nhà ông em rể có những hành vi gây chuyện “động trời” mà tôi chẳng tiện kể ra đây.

- Em lạ gì ông này, nhưng ông ta được phân công, được giao nhiệm vụ. Người ta tìm những người như ông ta mới được việc! Chỉ có ông ta mới làm được mũi nhọn để sỉ vả em trước đám đông; nhưng đó lại là việc làm của một kẻ ngu, vì họ không biết lường nó lại phản tác dụng đến mức nào!

- Ở thị trấn này ai mà chẳng biết nó người thế nào! Thế mà bọn họ đi mớm cho nó để tiên phong đấu tranh trên nghị trường, nghe thật buồn cười. Ừ thì những người có nhân cách hẳn hoi thì không nói, đằng này một cái thằng như thế đòi lên mặt, đúng là trò hề!

Trở lại cuộc đấu tố, những người khác lần lượt phát biểu. Tôi đếm có thêm 6 ý kiến, toàn là những cựu chiến binh, các cán bộ nghỉ hưu. Các ý kiến chủ yếu nêu quá trình công tác của bản thân rồi khẳng định tôi là thế hệ sau ngày thống nhất đất nước mới tham gia công tác nên chẳng có công cán gì đóng góp cho đất nước. Được Đảng, Nhà Nước ưu ái đào tạo, bồi dưỡng hẳn hoi thế mà lại quay lưng phản bội Đảng, phản bội nhân dân.
(Còn tiếp)
ÿ Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: