Vi Đức Hồi

Đối Mặt

(Tiếp theo TQ số 133)

Hai chú cháu nói chuyện mãi đến khi xem đồng hồ đã gần 3h sáng.
- Thôi nghỉ một lúc lấy sức mai chống chọi với chúng nó. Tôi đề nghị.
Sáng hôm sau 6h, cánh cửa sắt mở. Một viên sĩ quan gọi tôi.

- Anh Hồi dậy đi!
Tôi đi ra, hai người phụ nữ cấp dưỡng của cơ quan đang quét dọn bếp núc sát với phòng tạm giam hành chính nhìn tôi, một người hỏi.

- Ông này trông quen quen, bị làm sao mà phải vào đây! Đánh bạc phải không?

- Đánh bạc. Tôi đáp.

Viên sĩ quan đưa tôi lên phòng làm việc, bảo tôi đi đánh răng, rửa mặt. Cậu công an có tên Cát, là người được trên giao túc trực ở một tư gia họ hàng của cậu ta sát với tường nhà tôi canh giữ tôi từ hơn hai tháng nay, đến gần tôi hỏi.

- Chú đi ăn sáng, cháu đưa đi!

- Ra hỏi sếp xem có cho đi không!

Cậu ta nhanh nhẩu đi tìm sếp xin ý kiến. Lát sau cậu ta quay lại.

- Sếp không cho đi đâu chú ạ.

- Mày đi mua cho chú hai cái bánh mì nhân thịt, hai bao thuốc Vina và chai nước lọc giúp chú. Tiền đây.

- Vâng.

Ăn sáng xong, người tôi khoẻ khoắn và tỉnh táo lại, sẵn sàng bước vào cuộc chiến mới.

7h30, cuộc thẩm vấn xung quanh các bài viết của tôi lại bắt đầu. Tôi chủ động phát biểu quan điểm của tôi.

Trước khi làm việc, tôi có một số ý kiến phát biểu với hai anh!

- Vâng. Chúng tôi xin nghe.

- Trước hết tôi rất cảm ơn các anh đã tiến hành kiểm tra, lục soát tại tư gia của tôi. Tôi không hề khách sáo! Bởi vì cả một thời gian dài, các ông tuyên truyền rằng tôi là kẻ phản động, trong nhà tôi chứa rất nhiều tài liệu, có cả điện đàm để thường xuyên liên lạc với nước ngoài, có thể có cả cờ quạt để chuẩn bị gây bạo loạn, có nhiều đôla do nước ngoài chuyển đến… Cuộc lục soát hôm qua tự các ông đã tát vào mặt các ông, tôi không cần thanh minh với những người xung quanh tôi. Thông qua việc làm của các ông hôm qua, họ đã hiểu.

- Tôi nói cho anh biết: hôm qua, chủ trương chúng tôi là tiến hành kiểm tra trên máy tính của anh, vì chính anh cũng thừa nhận anh soạn thảo, phát tán những bài viết của anh trên máy tính của anh tại nhà anh. Vì vậy tôi tiến hành tạm thu về đây để kiểm tra để kiểm chứng những lời khai của anh có đúng không!

- Anh nói vậy mà nghe được à? Kiểm tra, thu máy tính mà anh cho người lùng sục khắp nhà tôi. Người của các anh chui tận gầm buồng vợ tôi để lục soát. Anh giải thích thế nào về những hành vi này? Nhưng thôi, tôi rất cảm ơn các anh. Việc thứ hai tôi nói với các anh, tôi phản đối hành vi tống giam của các anh đối với tôi tối qua! Anh nhớ rằng chính tôi là người đi giới thiệu pháp lệnh xử phạt hành chính cho mọi đối tượng ở địa phương này. Tôi hiểu các quy chuẩn về nơi tạm giữ hành chính. Hôm qua các ông đã tống tôi vào một hầm lò, mục đích các ông là để tôi nhụt ý chí. Nhưng các ông nhầm rồi. Hôm nay các ông sẽ thấy thái độ của tôi khác hẳn hôm qua, bởi qua một đêm suy nghĩ, trong điều kiện khắc nghiệt, tôi hiểu thêm về bản chất của các ông, hiểu mục tiêu của các ông là gì! Tôi tuyên bố từ giờ phút này tôi sẵn sàng đi với các ông đến cùng. Tôi chỉ có một đề nghị các ông cho vợ tôi gửi cho tôi mấy bộ quần áo để tôi thay trong những ngày các ông giam giữ tôi. Tôi nghĩ đó là đề nghị chính đáng, các ông không thể từ chối được.

- Thôi được, đề nghị của anh chúng tôi sẽ đáp ứng. Viên sĩ quan đội trưởng đáp.

- Bây giờ ta tiếp tục nội dung tối qua. Viên trưởng phòng quán triệt. Nói rồi anh ta tiếp tục đọc bài viết của tôi. Thỉnh thoảng anh ta ngừng lại để cật vấn.

- Tôi không có gì để nói thêm ngoài những gì tôi viết trong đó. Tôi đáp.

- Anh nói thế không được! Đây là anh viết ra, anh phải lý giải về những gì anh viết.

- Tôi nói lại một lần nữa, tôi không có gì phải nói thêm!

- Anh định không hợp tác với chúng tôi?

- Tôi nói lại lấn cuối: tôi không có gì để nói thêm!

- Thôi được rồi, bây giờ anh viết vào giấy khẳng định một lần nữa để tôi có phương sách đối với anh.

Tôi cầm tờ giấy viết: “Tôi không có gì để nói thêm ngoài những gì tôi đã viết. Ký tên:Vi Đức Hồi”, và đưa cho anh ta. Hai viên sĩ quan cầm tờ giấy của tôi rồi đứng dậy đi ra ngoài.

9h, họ mời tôi sang phòng cạnh để tiến hành kiểm tra máy tính của tôi. Họ in ra các bài viết của tôi được đánh trên máy, rồi kiểm tra nội dung các thư đi, đến trên email của tôi.

10h30, họ trao cho tôi một quyết định: “Gia hạn tạm giữ hành chính”. Một buổi sáng trôi qua, người tôi phấn chấn lên bởi tôi đã làm chủ được tình thế. Buổi chiều, viên sĩ quan đội trưởng cầm một tập tài liệu trong đó có chứa các nghị định, thông tư về xử phạt hành chính. Anh ta đọc cho tôi nghe những quy định của chính phủ, của bộ văn hoá-thông tin liên quan đến việc viết và phát tán những thông tin sai lệch, xâm hại đến an ninh quốc gia, xâm hại đến đường lối chính sách của Đảng, Nhà Nước. Mặc anh ta đọc, tôi tư duy theo chủ ý của mình.

- Anh có thấy là anh đã vi phạm các quy định tôi vừa đọc cho anh nghe không?

- Tôi đã nói là tôi không có ý kiến gì!

- Chúng tôi sẽ tiến hành xử phạt hành chính đối với anh!

- Tuỳ các anh!

Viên đội trưởng đứng dậy vơ lấy sấp tài liệu đút vào cặp rồi đứng dậy ra ngoài. Một cậu chiến sĩ đưa cho tôi bộ quần áo vợ tôi gửi.

- Chú sang đây tắm, thay quần áo đi. Tôi theo cậu ta, kết thúc ngày làm việc thứ hai.

20h, viên đội trưởng vào đưa cho tôi tờ mấy tờ giấy A4, một chiếc bút bi, thông báo:

Lãnh đạo vừa hội ý, anh đã vi phạm các quy định của pháp luật, anh phải chịu xử phạt hành chính theo quy định hiện hành. Xét thấy hoàn cảnh anh có những khó khăn, lãnh đạo thống nhất đề nghị anh viết một văn bản xin giảm mức hình phạt, lãnh đạo sẽ xem xét và ra quyết định với hình thức cảnh cáo. Anh viết luôn đi!

Tôi cầm tờ giấy và chiếc bút đưa lại cho anh ta và nói:

- Tôi cảm ơn về lòng tốt của các anh. Nhờ anh nói lại với lãnh đạo là tôi nhận thấy tôi không vi phạm pháp luật nên tôi không viết và cũng không xin bất cứ điều gì ở các anh. Anh ta đón nhận giấy, bút từ tay tôi.

- Được rồi! Anh sẽ phải hối hận về những thái độ của anh! Rồi anh ta đi ra.

Đúng 22h, đội phó đội an ninh cùng hai cán bộ an ninh công an huyện vào trao cho tôi quyết định: “chấm dứt tạm giữ người theo thủ tục hành chính”, và thông báo:

- Anh Hồi được tự do kể từ giờ phút này. Anh về đi, có gì chúng tôi sẽ thông báo.

Tôi chào mọi người rồi thủng thẳng đi bộ về.

Ngày 30 tháng 5 năm 2008, đúng 6h30, hai cán bộ công an huyện cùng phó công an thị trấn gõ cửa nhà tôi và trao cho tôi một giấy triệu tập lên đồn công an huyện làm việc do trưỏng công an huyện ký. Họ túc trực chờ tôi đánh răng rửa mặt và tranh thủ ăn sáng rồi áp giải tôi đi luôn. Tôi tranh thủ vào nhà tắm gọi điện cho anh em hỏi xem Hà Nội có sự kiện gì mà công an triệu tập tôi. Người thì nói không biết, người thì khẳng định không có gì. Vậy là hôm nay chắc chắn có sự kiện lớn đối với tôi, nhưng là vấn đề gì thì tôi vẫn chưa nghĩ ra.

Kể từ tháng 2 năm 2008 đến nay (tháng7/2009), lúc nào cũng có công an túc trực cạnh nhà tôi canh giữ. Bình thường thì một người, thỉnh thoảng họ tăng cường thêm 2 người, cao điểm có lúc lên đến 5 người; nếu biện pháp tăng cường người mà vẫn chưa yên tâm thì họ tiến hành triệu tập lên làm việc để giữ chân. Đó là những ngày mà đất nước có sự kiện trọng đại như quốc khánh 2/9, ngày 30/4, 1/5 hoặc những ngày mang tính nhạy cảm khác như: quốc khánh Trung Quốc, ngày thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng ký công hàm cống nạp lãnh hải cho Trung Quốc; những ngày khách quốc tế thăm và làm việc với chính quyền Việt Nam tìm hiểu về vấn đề nhân quyền, tôn giáo, những ngày chính quyền cộng sản tổ chức xét xử những nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền và tôn giáo, những ngày đồng bào công giáo tổ chức cầu nguyện... Mới đầu họ canh chừng rất nghiêm túc, nhật ký hàng ngày tôi đi đâu, ai đến nhà, biển số xe những người đến, họ chụp ảnh từ xa, khi về họ đi theo xác định người ở đâu, tên tuổi gì… Mãi sau họ nhàm chán, nhất là thời gian gần đây, các cán bộ, chiến sĩ được giao nhiệm vụ canh giữ tôi tỏ ra chán chường, trừ những ngày mang tính nhạy cảm nêu trên, còn lại họ canh gác tôi theo giờ hành chính, sáng cứ 7h30 họ đến, trưa 11h họ về, chiều 1h30 đến, 16h30 về. Cứ thế diễn ra trong suốt thời gian qua. Có lẽ họ đã nhận ra một sự thật: tôi chẳng có gì nguy hiểm, bởi suốt hơn hai năm qua họ không phát hiện được tôi có những hoạt động gì mang tính gây nguy hiểm cho chế độ. Ngay mới đây thôi, khi phái đoàn nghị viên Châu Âu đến thăm Việt Nam, lập tức lực lượng công an được tăng cường thành một tổ ba người, họ vẫn chểnh mảng việc canh giữ tôi. Thấy vậy, buổi trưa khi tốp công an này đi ăn trưa, tôi đi về quê, chiều hôm sau mới về. Về đến nhà, vợ con tôi nói làng xóm cho biết chiều qua bọn công an đi uống rượu về, buổi chiều cả nhà tôi đi vắng, hết ngó nhìn lại đến gõ cửa, rồi một thằng hung hăng lắm, mặt nó đỏ văng do uống quá nhiều rượu, đến đạp chân ầm ầm, định phá cửa nhà tôi, nghe mà tức nhưng cố nén chịu. Khi thấy tôi về tốp công an ba người xông thẳng vào nhà tôi hạch sách:

- Hôm qua ông đi đâu?

- Tôi đi đâu phải báo cáo các anh à?

- Già rồi, ở nhà mà chăm sóc con cái cho nó thành người, ra đường nhiều sẽ không an toàn đâu đấy!

- Cậu này hôm qua phá cửa nhà tôi phải không? Hôm qua tôi ở nhà thì chắc chắn ít nhất cũng gãy chân trước cửa nhà tôi. Các cậu thử nghĩ xem, nhiệm vụ của các cậu là canh giữ tôi, mỗi việc ấy mà không hoàn thành. Độ này tôi thấy các cậu chểnh mảng với nhiệm vụ được giao, thế là thế nào? Trong khi làm nhiệm vụ thì đi uống rượu bát ngát, say xỉn, khi về không thấy tôi ở nhà lại tức tối, đập phá cửa nhà tôi thế là sao? Làm cán bộ bỏ luôn thái độ côn đồ đi, chuyên tâm công việc vào. Canh giữ tôi, tôi đi đâu, làm gì phải biết chứ!

Cả tốp đứng dậy lập tức ra khỏi nhà tôi.

- Được rồi. Rồi ông sẽ biết! Cậu đạp cửa nhà tôi lầu bầu.

Từ đó không ai dám gõ cửa, đạp cửa nhà tôi nữa. Tuy nhiên công việc canh giữ tôi lại càng lỏng lẻo. Hằng ngày gọi là có mặt để đối phó với trên rồi hàng tháng lĩnh lương vậy thôi. Chắc chắn hơn ai hết, họ hiểu hiểu những việc làm của tôi chẳng có gì khác ngoài những khát khao cháy bỏng mong mỏi đất nước có tự do, dân chủ, nhân quyền đích thực. Những cuộc gặp gỡ với mọi người ở mọi tầng lớp khác nhau đối với tôi chỉ là có những chia sẻ về những tâm tư, nguyện vọng của cá nhân, thông tin cho nhau để hiểu biết thêm về những quyền cơ bản của con người, những vi phạm quyền tự do, dân chủ, nhân quyền của bộ máy độc tài Đảng trị…

Một mạng lưới công an từ tổng cục an ninh cho tới công an viên ở thôn, khu phố ra sức dò la tin tức về tất cả các mối quan hệ của tôi, đến giờ này họ chẳng tìm kiếm được gì ở tôi về những hành động được gọi là “chống phá nhà nước”. Một già làng trong quê tôi hỏi mấy cậu công an thường xuyên lẽo đẽo theo tôi mỗi khi tôi về quê:

- Chúng mày cứ bám theo nó đến bao giờ mới thôi?

- Đến khi nào nó chết thì mới thôi ông ạ.

- Không khéo chúng mày còn chết trước nó! Già làng cười.

- Lại có người khác ông ạ.

Hôm gặp tôi, ông kể tôi nghe, rồi hỏi:



- Cả nước này có bao nhiêu thằng như mày?

- Nhiều lắm chú ạ. Nhưng chú thấy cháu có hành vi nào phản dân, hại nước?

- Ai bảo mày là thằng phản động? Dân người ta biết cả đấy, đừng coi thường dân! Nó cứ làm như người ta sắp đi khủng bố, sắp đi lật đổ chính quyền không bằng! Nhưng mà không thế lấy việc gì mà làm! Không thế làm sao tiêu được tiền của nhân dân.

- Vâng, Họ tìm cách khai khống sự việc lên để báo cáo Đảng, Chính Phủ nhằm quan trọng hoá của ngành mình lên, mặt khác và quan trọng hơn cả là xin chính phủ cấp tiền tiêu xài. Đây là hành vi tham nhũng trắng trợn chú ạ.

- Chả thế còn gì nữa! Thằng nào cũng ranh ma tìm cách đục khoét. Xã hội hết chỗ nói! Thôi không nói nữa, không khéo mắc tội bây giờ!

Trở lại cuộc làm việc với công an sáng ngày 30/5/2008. Mở đầu, trưởng phòng PA38 quán triệt:

- Hôm nay chúng tôi mời anh lên làm tiếp một số việc mà hôm trước làm chưa xong. Một là tiếp tục làm rõ một số nôi dung của các bài viết, bài trả lời phỏng vấn của anh với đài nước ngoài gần đây; hai là chúng tôi sẽ ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với anh về những hành vi phát tán trên mạng những thông tin trái với quy định của pháp luật; ba là trao trả lại anh một số tài sản mà chúng tôi đã tạm giữ. Đề nghị anh có thái độ hợp tác với chúng tôi. Anh có ý kiến gì không?

- Tôi không có ý kiến gì! Anh cứ thực thi nhiệm vụ của mình.

Tiếp tục nhai lại cái bài cũ rích, đưa mấy bài viết, mấy bài trả lời phỏng vấn của tôi ra đọc, rồi lại chất vấn.

- Tôi không có gì để nói thêm. Tôi trả lời.

- Tôi mệt với anh lắm rồi. Anh ký nhận vào đây khẳng định tài liệu này do anh làm ra để kết thúc luôn phần này.

Tôi ký theo yêu cầu của viên sĩ quan trưởng phòng. Hết việc, quay sang nói chuyện tào lao.

- Bây giờ chúng tôi làm thủ tục trao trả lại anh chiếc đồng hồ đeo tay; chiếc điện thoại di động mà công an Hà Nội tạm giữ hôm trước. Đội trưởng Lê Duy Thực nói.

- Vâng.

- Bộ giàn vi tính của anh, tôi sẽ trả lại anh với điều kiện anh viết cam đoan sẽ không dùng nó để soạn thảo, lên mạng phát tán tài liệu chống đối chế độ. Anh thấy thế nào?



- Tôi chỉ nhận lại tài sản của tôi không kèm theo bất cứ điều kiện gì!

- Anh vẫn giữ thái độ bất hợp tác với chúng tôi!

- Nó là tài sản của tôi, các ông thu của tôi, bây giờ các ông trả lại tôi, lại bắt tôi phải cam kết thực hiện các điều kiện của các ông đưa ra, các ông thấy thế nào? Có vô lý không?

- Tôi không làm việc với anh nữa. Tôi mời vợ anh lên nhận.

Nói rồi anh ta đi ra ngoài gọi điện cho vợ tôi. Lát sau viên đội trưởng vào vẻ mặt tức tối. Tôi biết vợ tôi không bao giờ chấp nhận đề nghị vô lý này.

- Anh nói với chị lên nhận máy về để soạn thảo giáo án, cam đoan với chúng tôi là không để anh dùng vào việc khác.

- Anh đi mà nói với vợ tôi!

- Nói rồi, vợ anh nói: “Làm sao đi cấm được ông ấy”. Cả vợ, cả chồng không ai dám nhận, chúng tôi sẽ ra quyết định tịch thu xung công quỹ.

- Quyền của các ông, các ông muốn làm gì thì làm!

Hết buổi làm việc, về nhà, vợ tôi kể lại:

- Chị lên công an làm thủ tục nhận máy về.

- Thủ tục gì?

- Chị lên viết cam đoan khi nhận máy về chỉ để soạn giáo án, không được cho ông Hồi dùng vào việc soạn thảo tài liệu.

- Tôi còn đi làm, làm sao mà đi cam với đoan được! Mà có ở nhà cũng chẳng cấm được ông ấy, các anh thừa biết điều đó.

- Chị cứ lên đây ta bàn!

- Các ông định đưa tôi vào tròng đấy à?Tôi không dễ gì mắc lừa đâu! Các ông lấy ở nhà tôi đi thì các ông phải đem trả tại nhà tôi, bằng không các ông thấy cướp được thì cướp, tôi không bao giờ lên đó nhận. Thế rồi anh ta tắt máy.

- Đây là máy in của vợ anh, chúng tôi trả về cho chị, anh ký vào biên bản bàn giao rồi cầm về.

- Anh lấy ở nhà tôi ra, anh phải cho người mang trả lại tại nhà tôi. Tôi không nhận ở đây!

- Chúng tôi chỉ có trách nhiệm trả lại tại cơ quan điều tra.

- Thế thì anh đập nát nó đi, cả dàn vi tính nữa. Tôi không bao giờ khuân từ đây về nhà tôi, dù nó có giá trị đến mấy!



(Còn tiếp)

ÿ Vi Đc Hi

Không có nhận xét nào: