Phạm Quế Dương

Tổng thống Dương văn Minh
bị bắt phải đầu hàng
Bộ đội dẫn bại tướng Dương
Văn Minh đi đọc bản tuyên
bố đầu hàng ngày 30/4/75
Tờ Tổ Quốc số 124 ( 1/12/2011) có đăng bài “Thời chính quyền Nguyễn văn Thiệu có tự do biểu tình” của tôi .
    Sau đó tôi nhận được nhiều tin, điện thoại, trực tiếp gặp tôi hoan nghênh bài báo nhưng không tán thành về chữ “Cuộc đầu hàng của Dương văn Minh ngày 30/4/1975”. Tôi tán thành ý của các bạn. Sự thật, đó là việc Dương văn Minh bị bắt phải đầu hàng mặc dù đã
có tuyên bố bàn giao chính quyền cho chính phủ Cộng hòa lâm thời miền Nam Việt Nam .
    Để rõ ràng hơn xin trích đăng quyển sách  “Hồi ký không tên” của Lý Quí Chung nguyên là Bộ trưởng thông tin của chính quyền Dương Văn Minh, người tham dự trực tiếp trong sự kiện này. Quyển sách này do Nhà xuất bản Trẻ xuất bản tháng 11/2004, theo giấy phép xuất bản số 1666/CXB cấp ngày 18/11/2004, để rõ ràng sự kiện lịch sử nhân ngày 30/4.

₪ ₪

     “Ngày 25/4/1975, ông Thiệu rời Sài Gòn đi Đàì Loan .
Ngày 26-4-1975, Quốc Hội biểu quyết bầu ông Minh làm Tổng thống .
Chiều 28-4-1975 ,vào lúc 16 giờ 45 buổi lễ bàn giao giữa quyền Tổng thống Trần văn Hương và tân Tổng thống Dương Văn Minh diên ra tại dinh Độc Lập .

    Ông Minh mở đầu buổi họp bằng việc trình bày tình hình quân sự nói chung và Sài Gòn nói riêng là không còn cứu gỡ. Các nỗ lực tìm kiếm một cuộc thương thuyết chính trị với Chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam và Hà Nội., qua trung gian chính phủ Pháp, cũng bất thành. Và ông Dương Văn Minh kết luận: “Để tránh cho người dân Sài Gòn những tai họa đã xảy ra như tại Đà Nẵng, mà có thể còn tồi tệ hơn, tôi quyết định trao quyền cho chính phủ Cách Mạng Miền Nam. Bản tuyên bố tôi đã cho soạn sẵn. Tôi xin đọc để anh em có ý kiến”. Tiếp đó, ông Minh đọc bản tuyên bố, phòng họp im lặng, không có ai phản đối, kể cả những vị mới biết được quyết định này .

     Khi tôi bước ra khỏi phòng họp cùng anh em kỹ thuật viên thì gặp chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, phó tổng tham mưu trưởng, giờ đây đã là tổng tham mưu trưởng sau khi trung tướng Vĩnh Lộc chạy khỏi Sài Gòn bằng tàu hải quân sáng 30 tháng 4. Chuẩn tướng Hạnh nói với tôi: “Anh để tôi trực tiếp mang đi cho chắc ăn. Nhưng theo tôi, ngoài bản tuyên bố của tổng thống cho dân chúng, cần có nhật lệnh của tổng tham mưu trưởng ra lệnh cho quân đội không được nổ súng nữa …”. Tôi tán đồng đề xuất của anh Hạnh và yêu cầu anh thảo luôn nhật lệnh, sau đó tôi đem vào trình cho ông Minh. Ông duyệt qua và đồng ý cho phát thêm bản nhật lệnh này.

      Khoảng 10 giờ, tổng thống Minh lên ô tô đi đến Dinh Độc Lập với dự kiến sẽ đón tiếp đại diện chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam tại đây. Các thành viên khác của chính phủ và một số dân biểu nghị cũng đem xe mình đến Dinh Độc Lập. Tôi cũng ngồi xe của tổng thống Minh.

   Bản tuyên bố giao quyền của tổng thống Minh khiến cho dân Sài Gòn chờ đợi trong hoang mang . Họ không đoán được sự kết thúc sẽ ra sao .Phần đông đều rút vào nhà.

      Trưa hôm 29-4-1975, người cuối cùng từng lãnh đạo miền Nam, tướng Nguyễn cao Kỳ, cũng đã thoát thân trên chiếc Huey, trực thăng của ông .

   Quyết định chuyển giao quyền của chính phủ Dương Văn Minh cho Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam. Khi bản tuyên bố của ông được phát trên đài phát thanh các thành viên chính của chính phủ Dương Văn Minh tập hợp trong phòng làm việc trước đây của Nguyễn Văn Thiệu, chờ quân giải phóng cùng các đại biểu chính quyền Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam sẽ vào. Không ai đoán trước việc gì săp xảy ra. Riêng tôi tưởng tượng một kết thúc lý tưởng: Đại diện của Mặt trận Dân Tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam sẽ được long trọng tiếp đón bởi tổng thống Minh và các thành viên của chính phủ ông, và sau đó là sự tự nguyện trao quyền của chính phủ Dương Văn Minh cho chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam và cũng có một ý nghĩa lịch sử rất lớn.

     Khoảng hơn 11 giờ 30 sáng, chiếc xe tăng đầu tiên loại T-54 của quân giải phóng xuất hiện ở từ đầu kia đại lộ Thống Nhất phía Thảo cầm viên . Tổng thống Minh và các thành viên chính phủ cùng một số dân biểu nghị sĩ, ra đứng tại tiền đình của Dinh Độc Lập để chuẩn bị cuộc đón tiếp.

   Chiếc tăng to lớn đến gần, đến khoảng ngang nhà thờ Đức Bà thì đột ngột nổ liền hai phát để thị uy chứ không nhắm vào Dinh Độc Lập. Nhưng tiếng nổ của hai phát đại bác đã gây hoảng hốt cho tất cả những người đang đứng chờ ở tiền đình. Thế là tất cả lui vào phòng làm việc của ông Thiệu và…lo lắng chờ.
     Sau này các tài liệu viết rằng chiếc tăng đi đầu đã ủi sập cửa sắt ở cánh cổng còn đóng của Dinh Độc Lập. Có cả hình ảnh như thế. Tôi hơi ngạc nhiên về chi tiết này vì tôi nhớ rất rõ ông Minh đã ra lệnh cho lính gác dinh mở sẵn cổng chính trước rồi. Vậy họ không chấp hành lệnh chăng?

     Chỉ ít phút sau, tiếng chân người vang dội trong đại sảnh, có cả tiếng khua vũ khí và tiếng đạn lên nòng. Rồi tiếng hô to từ phía đại sảnh: “Mọi người đi ra khỏi phòng ngay!” .

  …..Người bước ra khỏi phòng trước tiên là tổng thống Dương Văn Minh . Đi sát bên ông Minh là thiếu tá Hoa Hải Đường. Tiếp theo là thủ tướng Vũ Văn Mẫu. Ông Minh và ông Mẫu đều rất bình tĩnh, sự bình tĩnh của hai ông cũng truyền sang tôi. Tôi trao cái cặp da xách tay của tôi cho dân biểu Thạch Phan rồi mạnh dạn bước theo. Chúng tôi vừa bước ra cầu thang để đi đến đại sảnh thì ở đầu kia nhiều bộ đội chĩa súng về hướng chúng tôi và hô to: “Mọi người giơ tay lên!”. Ông Minh, ông Mẫn và tôi cùng mọi người phía sau đều nhất loạt giơ tay. Ra đến đại sảnh, tôi thấy có nhiều người mặc thường phục cũng có mặt lẫn với bộ đội. Tôi nhận ra một số gương mặt quen thuộc, đã từng hoạt động báo chí hoặc trong các phong trào đấu tranh học sing, sinh viên. Tôi nhớ hình như có các anh Nguyễn Vạn Hồng (tức Cung Văn, Triệu Bình, Nguyễn Hữu Thái, Huỳnh Bá Thành, Huỳnh Văn Tòng …vv…Ai đó, tôi không nhớ rõ, chạy đến ôm tôi nâng lên khỏi mặt đất và nói to trong sự mừng rỡ tột cùng: “Mình thắng rồi”, trong lúc hai tay tôi vẫn giơ cao trong tư thế của người đầu hàng. Nước mắt tôi trào ra, tôi khóc vì quá sung sướng thấy cuộc chiến tranh kéo dài liên miên trên quê hương mình đã kết thúc. Tính cả thời Pháp đô hộ là 117 năm.

        Một người bộ đội (tôi không rõ quân hàm) nói với tổng thống Minh: “Anh chỉ cho tôi đường đi lên để hạ cờ ngụy quyền.” Ông Minh quay sang tôi đứng bên cạnh: “Chung, toa hướng dẫn người này lên sân thượng.” Sau này tôi mới biết đó là người chỉ huy chiếc xe tăng ký hiệu 843 tên là Bùi Quang Thận lúc đó mang hàm đại úy. Nói về sự kiện 30-4 tại Dinh Độc Lập có một hai bài viết kể tên ai đó đã đưa bộ đội lên hạ c . Tôi không biết ở Dinh Độc Lập còn có một nơi nào khác treo cờ hay không ngoài cột cờ sân thượng.

    Sau khi nhận chỉ thị của ông Minh, tôi đưa người bộ đội trẻ tuổi đến thang máy để lên sân thượng. Đến trước thang máy ,tôi bấm nút cho mở cửa. Khi cửa mở rồi người bộ đội trẻ vẫn chưa chịu bước vào. Tôi đoán trong đời anh chưa bao giờ đặt chân vào một thang máy. Tôi nói với người bộ đội trẻ: “Anh vào đi. Không có gì lo .Tôi cùng vào với anh”. Nói xong tôi vào trước. Sau ít giây do dự, anh bước vào, trên tay là khẩu súng và lá cờ Mặt Trận. Tôi không thể tưởng tượng được có một ngày như hôm nay: đi thang chung với một người bộ đội. Tôi bấm nút lên tầng cuối cùng. Trước đây tôi có vào Dinh Độc Lập nhiều lần nhưng chưa bao giờ lên sân thượng. Cách thang máy không xa, ở phía trước sân thượng, sát bên ngoài là chỗ cắm cờ. Người bộ đội đi thẳng ra đó hạ lá cờ vàng ba sọc đỏ xuống. Tôi không bước ra theo. Tôi quay người đứng phía trong một lúc, rồi quay trở lại thang máy đi xuống trước một mình. Khi từ sân thượng trở xuống đại sảnh thì mọi người đã vào trong phòng họp có cái bàn to hình ô van nằm bên cánh phải Dinh Độc Lập. Tôi nghe một người bộ đội cấp chỉ huy nói với ông Minh: “Anh hãy viết ngay một bản tuyên bố đầu hàng!”

     … Từ 30-4-1975 cho đến 2-5-1975, các ông Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Huyền,Vũ Văn Mẫu và một số dân biểu, nghị sĩ, vẫn còn ở trong Dinh Độc Lập. Ngày 2-5-1975, chủ tịch Ủy ban Quân quản TP.HCM là trung tướng Trần Văn Trà cùng các phó chủ tịch Cao Đăng Chiếm, Mai Chí Thọ … đã gặp các ông Minh, Huyền, Mẫu … Tại buổi gặp này, chủ tịch Ủy ban Quân quản Trần Văn Trà đã nói: “Người Việt Nam chúng ta không có ai thắng, ai bại người chiến thắng là toàn thể dân tộc Việt Nam và kẻ bại là đế quốc Mỹ” .
ÿ  Phạm Quế Dương
37 Lý Nam Đế Hà Nội
ĐT: 62700002

Không có nhận xét nào: