Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo TQ số 132)

Tôi nhận thấy sắc mặt anh ta biến đổi, từ một nét mặt tự tin, đắc thắng và thể hiện sức mạnh của mình, đột ngột chuyển sang một sắc mặt lo âu, vì tín hiệu của tôi đã cho anh ta biết cuộc chơi này anh ta đã thất bại. Đã phóng lao thì phải theo lao, anh ta lấy lại bình tĩnh.
- Bây giờ anh đưa chúng tôi về để tiến hành kiểm tra!
Một cảnh tượng nhốn nháo tụ tập trước nhà tôi. Các cán bộ, chiến sĩ công an huyện, bao gồm tất cả lực lượng an ninh, cảnh sát giao thông, cảnh sát hình
sự, công an khu vực, cùng với chính quyền và công an thị trấn, một số người dân trong khu phố tôi cũng có mặt với tư cách người làm chứng, ước chừng cả thảy có đến trên 200 người. Đó là còn chưa kể đến khách đi đường dừng lại để xem. Lúc cao điểm lên đến trên 500 người, làm ùn tắc giao thông. Lực lượng cảnh sát giao thông phải rất vất vả để làm nhiệm vụ dẹp đường, nhưng đường vẫn không thông được. Nhà tôi khoá cửa, không ai ở nhà bởi vợ tôi ở trường chưa về. Thằng bé nhà tôi nó đi đâu không rõ. Tôi không cầm chìa khoá nên không vào nhà được.

- Anh không có chìa khoá vào nhà? Một viên sĩ quan công an huyện hỏi.

- Tôi không cầm.

- Vợ anh đâu?

- Chắc là đi trường chưa về!

- Anh gọi chị về đi!

- Điện thoại tôi đã bị tịch thu. Vả lại tôi không nhớ số máy của nhà tôi. Anh bấm số máy này để hỏi xem thằng bé tôi có ở đấy không. Nó có chìa khoá đấy.

Quả thật thằng con tôi đang ở nhà bác nó. Tôi bảo nó về ngay để mở cửa. Lát sau nó đi xe đạp về. Cửa mở, tôi mời mọi người vào. Từ phòng khách nhà tôi ra đến cửa, đến sân nhà tôi chật ních người. Một viên sĩ quan đọc “Quyết định khám nơi cất giấu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính”.

- Anh Hồi có ý kiến gì không? Viên sĩ quan hỏi, sau khi đọc xong quyết định.

Tôi yêu cầu giao cho tôi một bản theo đúng quy định!

Viên sĩ quan lúng túng vì trong tay anh ta chỉ có một bản, trưởng phòng PA38 bước lại gần chỉ đạo:

- Đưa cho đương sự một bản. Viên sĩ quan vội đưa cho tôi bản anh ta vừa đọc.

Lát sau anh ta đề nghị:

- Anh Hồi cho em mượn tờ quyết định vừa rồi, tý nữa lên cơ quan em đưa cho anh bản khác.

Đây, anh cứ cầm lấy.

Công việc lục soát bắt đầu. Họ tiến hành lục lọi từ phòng khách nhà tôi trở vào trong. Vừa lúc đó vợ tôi về, không hiểu đầu cua, tai nheo ra sao. Tôi thông báo:

- Họ tiến hành khám nhà ta xem có tang vật, tài liệu phản động không!

- Ôi giời! Thì đấy mà khám, xem có thấy gì không!

- Việc của họ, kệ họ. Em gọi điện cho mấy chị em, con cháu nhà mình đến đây ngay. Em phải giám sát chúng trong khi lục soát, đề phòng chúng chơi đểu!

- Nghĩa là thế nào? Em chẳng hiểu gì cả!

Biết đâu trong người nó có bạch phiến, hoặc tài liệu gì đó nó đưa ra mình không phát hiện, nó vu cho là của mình thì chết, hiểu chưa? Gọi mấy anh em nhà mình lên cùng giám sát.

Vợ tôi vội gọi điện cho người nhà tôi đến rồi lập tức theo sát cánh đang lục soát nhà tôi.

- Này thằng kia! Ai cho phép mày tuỳ tiện vào buồng nhà tao? Ai chỉ huy ở đây?

Mọi người giật mình. Trưởng phòng PA38, trưởng công an huyện lập tức lao đến trước mặt tôi. Hai cậu quay camera và cậu làm nhiệm vụ chụp ảnh ở trong buồng nhà tôi chui ra mặt tái xanh chưa hiểu điều gì xảy ra với mình.

Tôi yêu cầu các ông tiến hành kiểm tra từng phòng một, hết phòng này xác nhận không có gì sẽ tiến hành kiểm tra phòng khác. Đang kiểm tra phòng khách chưa xong mà tuỳ tiện nhảy vào buồng tôi là thế nào? Các ông bỏ ra một cục bạch phiến để tôi chết sao? Ở các nước văn minh, những người được giao làm nhiệm vụ kiểm tra, khám xét, trước khi tiến hành, phải có một lực lượng khác kiểm tra toàn bộ trong người và lập biên bản khẳng định những người này không mang theo gì thì mới được tiến hành. Thôi thì pháp luật Việt Nam tôi không nói nữa, nhưng ai dám bảo đảm rằng khi các ông khám xét chỗ ở của tôi, trong người các ông không có gì! Thực tế đã nhiều người chết oan về những thủ đoạn này rồi. Thật sự tôi không nghĩ các 32

ông như vậy nhưng cái gì nguyên tắc là phải tuân thủ theo đúng nguyên tắc.

- Thôi được rồi, cứ tiến hành kiểm tra từng phòng một, xong phòng này đến phòng tiếp theo, lần lượt cho hết các phòng. Trưởng phòng PA38 quán triệt.

Sau phản ứng của tôi, hầu hết mọi người đang ở trong nhà tôi bỏ ra ngoài sân, để lại bộ phận chuyên làm nhiệm vụ lục soát trong nhà. Nỗi thất vọng càng ngày càng hiện rõ trên khuôn mặt của viên sĩ quan trưởng phòng PA38. Hơn hai tiếng đồng hồ, công việc khám xét mới kết thúc. Cuối cùng họ cũng thu được hai tờ lịch bóc mà ở đó mặt trái tờ lịch có ghi số điện thoại của mấy người tôi mới được làm quen, và một quyển sách bàn về dân chủ do anh Phạm Hồng Sơn tặng tôi hôm trước vẫn đặt trên bàn vi tính mà tôi chưa kịp đọc, cùng với bộ dàn vi tính và chiếc máy in của vợ tôi dùng để soạn giáo án, với chiếc tai nghe của cậu con trai tôi.

Họ lại áp giải tôi về đồn cùng những tang vật thu được sau đợt “tổng động viên” ra quân.

Cơm nước xong, 20h, trưởng phòng PA38 cùng viên đội trưởng làm việc với tôi. Lần này họ xoay sang nội dung mấy bài viết mới đây của tôi. Tôi hiểu khi họ tiến hành lục soát nơi ở của tôi không thu được chứng cớ, tài liệu gì. Chủ trương bắt tạm giam tôi đã tan tành thành mây khói. Để cứu vãn danh dự, họ bắt đầu xoay tôi về những bài viết mới đây để xử phạt hành chính tôi thật nặng. Tôi tranh luận khá gay gắt về những vấn đề mà họ đưa ra, nhưng họ vẫn kết luận một mực theo ý họ. Phía trên cầu thang lên lầu ba của nhà làm việc đồn công an huyện, phó giám đốc công an tỉnh Nguyễn Đình Hải, nguyên trưởng công an huyện này vừa được đề bạt làm phó giám đốc đặc trách về an ninh, đang chăm chú theo dõi tôi để xem xét đánh giá tình hình. Anh ta đứng ở vị trí tưởng như tôi không phát hiện nên rất bình thản quan sát. Là người trực tiếp xuống chỉ huy vụ việc của tôi, anh không ra mặt, nhưng tôi biết. Tôi cũng là người hiểu khá tường tận về anh ta, vì có thời gian dài tôi cùng anh ta sinh hoạt trong ban thường vụ huyện uỷ. Việc anh ta vượt được nhiều trở ngại để lên phó giám đốc là câu chuyện khá dài, thực sự thì cũng chẳng có gì lớn nhưng ở trong một cái ngành mang tính đặc thù này, sự bon chen, ghen tị, đố kỵ nhau là việc bình thường. Tôi cũng mừng cho anh đã vượt qua được mọi trở ngại.

21h30, đội trưởng đội an ninh công an huyện vào thông báo:

-Anh Hồi nghe đây: tôi đến để giao quyết định tạm giữ hành chính cho anh! Nói rồi anh ta đọc quyết định. Lý do tạm giữ: “vi phạm sử dụng trái phép thông tin trên mạng, máy tính, hoặc đưa vào mạng, máy tính những thông tin trái với quy định của pháp luật”. Thời hạn tạm giữ là 12 giờ, bắt đầu từ 21h30 ngày 30/4/2008 đến 9h30 ngày 1/5/2008”.

Nhận quyết định, tôi đọc lại nội dung, mới vỡ lẽ ra họ tranh thủ làm việc với tôi để gán cho tội cái tội (như lý do tạm giữ nêu trên) để có cớ ra quyết định tạm giữ hành chính tôi. Trao quyết định xong, trưởng phòng PA38 tuyên bố:

- Hôm nay nghỉ tại đây, sáng mai tiếp tục làm việc.

Một viên sĩ quan công an huyện đưa tôi xuống phòng “tạm giữ hành chính”. Lần đầu tiên tôi biết nhà tạm giữ hành chính của chế độ xã hội chủ nghĩa. Không biết còn nơi nào tồi tệ hơn thế nữa không! Trong phòng kê bốn chiếc giường cá nhân, hai chiếc một đầu sập xuống đất tạo thành độ dốc 45 độ, trên giường chất một đống chăn bông loại tiết kiệm và những chiếc màn cá nhân chắc chắn được trang bị vào cuối thế kỷ và thiên niên kỷ trước.

Trong phòng không có bóng điện, họ lấy ánh sáng từ ngọn đèn cao áp của cơ quan rọi qua cửa sổ vào phòng, mùi hôi mốc sặc sụa làm tôi xuýt nữa phải nôn mửa ra phòng. Buồng vệ sinh ở bên trong tối um, nước ngập đến mắt cá chân do hệ thống thoát nước bị tắc. Tiết trời đầu hè làm bốc lên những mùi pha tạp không thể ngôn ngữ nào tả nổi. Tôi lần mò cheo chiếc màn cá nhân, một đầu tìm được những chiếc đinh đóng vào tường, đầu còn lại vắt lên đầu giường rồi chui vào trong ngồi cho đỡ muỗi. Khoảng 1h sáng có một cậu thanh niên cũng bị tống vào phòng tôi.

- Chú làm sao mà vào đây?

- Chú đi đào mả bố chúng nó, bị bắt nên bị tống vào đây.

Cậu ta như hiểu ý nên không hỏi nữa.

- Mày làm sao?

- Cháu mượn chiếc xe máy của ông anh họ đi đánh bạc, bị thua nặng quá nên cắm luôn. Ông ta không thấy cháu về liền báo công an, chúng truy lùng bắt được cháu. Thằng Được nó đá cháu vào ngực bây giờ cháu vẫn đau. Thằng ấy là thằng khốn nạn nhất trong cái huyện công an này đấy chú ạ.
Vi Đức Hồi
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào: