Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo TQ số 131)
Đấy là tiếng viên công an đang hỏi cung Nguyễn Văn Nhất vọng sang bên này làm nhức cả óc. Viên sĩ quan đứng dậy khép cửa sổ, cửa chính lại nhưng cũng chỉ giảm được đôi chút.


Lòng tôi trào dâng những cơn phẫn nộ về thái độ xấc xược của viên công an hỏi cung phòng bên. Điện thoại của tôi cứ chốc chốc lại nổ chuông trên tay viên thiếu uý nữ công an, làm gián đoạn cuộc thẩm vấn.

- Xem ai gọi? Viên sĩ quan hỏi cung lại hỏi.

- Số này ở nước ngoài chú ạ.

Tắt đi!

Hơn một tiếng trôi qua, thiếu uý nữ công an đã hoàn thành nhiệm vụ ghi chép các cuộc gọi, nhắn tin đi, đến trong máy điện thoại của tôi, cả thảy họ chép được đến vài trang giấy, những cuộc điện thoại cách đây đến hơn tháng họ cũng ghi đầy đủ nội dung không thiếu một chi tiết dù là rất nhỏ.

- Đây, có rất nhiều cuộc anh gọi đi, người ta gọi đến. Và đây có mấy tin nhắn quan trọng. Đây là số máy của Nguyễn Tiến Nam nhắn cho anh: “Hàng đã tập kết, chú ạ”. Anh giải thích thế nào về nội dung tin nhắn này?

- Tôi không biết. Chắc ai đó nhầm máy.

- Anh nói như trẻ con, rõ ràng là số máy Tiến Nam, gửi vào máy anh. Nó gọi anh bằng chú đúng không? Thế mà anh còn cãi với tôi!

Tôi nói cho anh biết, tôi chỉ chịu trách nhiệm về những những thông tin tôi phát ra, còn những thông tin gửi đến, tôi không chịu trách nhiệm. Anh xem tôi có xử lý thông tin này không? Hoàn toàn không! Vậy làm sao tôi phải chịu trách nhiệm về thông tin này? Anh là người nắm pháp luật, anh phải hiểu điều này!

Đồng hồ đã chỉ sang 11h30. Viên sĩ quan tỏ ra thất vọng về cuộc thẩm vấn sáng nay.

Cơ quan điều tra sẽ còn làm việc với anh nhiều, anh không thể chối phăng như thế này mãi được đâu! Tôi hy vọng anh tiếp tục suy nghĩ để hợp tác với chúng tôi, và đó cũng là lối thoát cho anh để được nhẹ tội, tôi nói thật đấy. Nói rồi anh ta hoàn tất hồ sơ đưa cho tôi đọc lại rồi ký. Kết thúc buổi sáng, người tôi đã thấm mệt vì suốt đêm qua không ngủ, sáng nay lo toan nhiều vấn đề, lại phải đấu trí với một điều tra viên có khá bề dày kinh nghiệm ở trung tâm thủ đô Hà Nội.

Mấy anh em, chú cháu chúng tôi lại tập trung tại phòng trực ban. Họ bố trí cho chúng tôi mỗi người một suất cơm hộp, vừa ăn vừa kháo chuỵện xua tan những mệt mỏi, bực dọc trong người sau một buổi đối mặt đầy những cam go.

14h. Chúng tôi phải thực hiên việc gắn số trên ngực để chụp hình, lăn toàn bộ vân tay ở các ngón và bàn tay để làm hồ sơ như chuẩn bị đưa vào trại giam. Mỗi người lập thành bốn bộ, đóng gói trong bốn phong bì đựng hồ sơ loại to nhất, bên ngoài ghi rõ họ tên, địa chỉ của mỗi người. Công an ở các tỉnh bắt đầu đến. Phó giám đốc công an tỉnh Yên Bái dẫn đầu tốp công an địa phương đến đầu tiên. Tiếp đến là công an Hải Phòng, công an Bắc Giang, Hà Tây, và sau cùng là công an Lạng Sơn do trưởng phòng PA38 Hoàng Anh dẫn đầu đã có mặt tại đồn công an phường Đồng Xuân, Hà Nội.

16h, cuộc hỏi cung lại tiếp tục. Mọi người lại trở về phòng hỏi cung của mình như ban sáng.

- Nguyễn Tiến Nam, Vũ Hùng và kể cả ông Nghĩa nữa đã khai báo anh là người tham gia bàn bạc, tổ chức, đạo diễn cuộc biểu tình. Bây giờ một lần nữa tôi nghe anh nói đây!

- Tôi chẳng có gì để nói, ngoài những gì tôi đã trình bày với anh sáng nay.

- Đến giờ mà anh vẫn ngoan cố! Tôi cho đối chất, anh thấy thế nào?

- Tôi sẵn sàng!

Anh Hồi quan hệ với Nguyễn Khắc Toàn thế nào?

- Tôi chưa có dịp gặp Nguyễn Khắc Toàn. Tháng Hai vừa rồi anh Toàn mời tôi xuống nhà nhân dịp anh khánh thành tầng ba nhà ở của anh. Đến nơi, anh Toàn ra đón tôi liền bị công an ngăn lại. Tôi chỉ nói chuyện với anh Toàn được vài câu đã bị giải tán.

- Hôm nay Nguyễn Khắc Toàn ra chỗ diễn ra biểu tình, anh có thấy không?

- Không. Tôi không thấy và cũng không thấy ai nói có anh Toàn ra đó.

- Nguyễn Khắc Toàn là một trong những người cùng bọn các anh chỉ huy cuộc biểu tình này.

- Tôi không được biết điều đó.

- Anh không nói thì người khác nói, mà họ đã nói hết rồi. Vấn đề là: tôi, một lần nữa, hỏi anh xem anh có hợp tác với chúng tôi không thôi!

- Vậy anh đi mà hỏi những người biết, những người thấy. Còn tôi, tôi không biết và cũng không nhìn thấy anh Toàn ra đó.

- Anh dám cam đoan lời khai của anh?

- Đương nhiên là tôi chịu trách nhiệm về mọi lời khai của mình.

Rồi. Anh ký biên bản.

Kết thúc cuộc thẩm vấn, chúng tôi lại tập trung với nhau tại phòng trực ban.

Trời đã tối, chẳng thấy họ mời cơm cháo gì. Chúng tôi nhờ người đi mua bánh mì về ăn tạm. Các đoàn công an của các tỉnh kéo nhau đi ăn cơm, mãi đến 8h30 tối mới kéo nhau về. Những khuôn mặt đỏ văng, no nê bước xuỳnh xuỵch đi qua chúng tôi như chẳng hề quen biết. Đúng 9h đêm, họ gọi chúng tôi vào làm việc. Họ bắt chúng tôi ký nhiều loại giấy tờ mà đến nay tôi không nhớ nổi là loại giấy tờ gì. Họ bắt từng người cầm những thứ được gọi là “tang vật” để họ quay camera, chụp hình. Tôi chỉ có chiếc điện thoại di động và một đồng hồ đeo tay của tôi.

- Đây là tang vật đấy à? Tôi hỏi bâng quơ với người quay camera dí sát mặt tôi.

Lại viên sĩ quan lấc ca lấc cấc sáng nay đang ngồi xem ở vòng ngoài nói leo xen vào.

- Biết làm sao được! Ăn cắp thì phải chịu đòn, gắng mà chịu thôi!

- Xin lỗi ông! Ông biết gì mà chõ vào đây!

Mọi người nhìn tôi, lại nhìn viên công an lấc cấc kia cười ồ lên. Viên công an này cũng chẳng biết tự ái, tự trọng gì, còn tỏ vẻ đắc chí cười theo mọi người. Xong việc, công an Lạng Sơn áp giải tôi lên xe đi về.

Đường phố Hà Nội xe chật như nêm, chốc chốc xe lại phải dừng lại bởi đèn đỏ chặn lại.

- Tôi không hiểu anh là người gì nữa! Đang yên đang lành, bạn bè đông đúc, gặp nhau tay bắt, mặt mừng, mời nhau chén chú, chén anh, đi công tác xe đưa, xe đón, bỗng chốc tự dưng lại đi đàn đúm với bọn trẻ con gây rối ở Hà Nội. Ở nhà thì đi viết mấy cái bài vớ va vớ vẩn, vớ vớ vẩn vẩn, bịa đặt, xuyên tạc, vu khống chế độ. Để rồi xem anh làm được gì! Tôi nói cho anh biết đợt này anh sẽ biết thế nào là lễ độ! Trưởng phòng PA38 Hoàng Anh tuôn ra một thôi, một hồi với tôi.

Tôi phì cười vì thấy anh ta lúc nào cũng có câu cửa miệng “vớ va vớ vẩn, vớ vớ vẩn vẩn”, nhất là lúc anh ta bí từ.

- Tôi có tội, tôi chịu tội. Tôi không có tội, tôi chẳng làm gì phải sợ ai! Tôi cũng sẵn sàng đón chờ xem anh cho tôi biết lễ độ thế nào! Tôi coi thường cái kiểu “tay bắt, mặt mừng, chén chú, chén anh”. Anh cho đó là thú vui, là niềm tự hào; còn tôi, tôi rất coi thường, nếu như không muốn nói đó là vết dơ.

Bầu không khí trong xe có vẻ trở nên căng thẳng. Vừa lúc đó có điện thoại gọi đến. Anh ta “vâng vâng, dạ dạ” liên hồi. Từ đó suốt trên chặng đường dài gần 80km, mọi người không ai nói với ai. Tôi ngả lưng ra phía sau để nghỉ cho đỡ mệt. Hơn 11h đêm, xe về đến đồn công an huyện. Họ đưa tôi vào phòng họp của cơ quan. Nơi này tôi đã quá quen thuộc, vì đây là địa điểm cho các cuộc gọi hỏi, thẩm vấn đối với tôi, chắc không dưới hai chục lần tôi có mặt ở đây để làm việc với công an các cấp. Sau cuộc hội ý chớp nhoáng, trưởng phòng Hoàng Anh đến thông báo với tôi:

- Bây giờ chúng tôi đưa anh về nghỉ, sáng mai làm việc. Tôi thông báo là đêm nay chúng tôi bố trí lực lượng canh giữ anh suốt đêm, nếu anh ra khỏi nhà, chúng tôi sẽ sử dụng biện pháp mạnh đối với anh.

- Đó là việc của anh. Tôi đáp.

Xe đưa tôi đến nhà thì đã thấy một xe 16 chỗ ngồi chặn ngang lối vào nhà tôi. Một tốp công an 5 người túc trực suốt đêm canh gác.

Sáng hôm sau, 6h xe công an cùng ba sĩ quan đến áp giải tôi lên đồn làm việc. Vẫn viên sĩ quan trưởng phòng PA38 Hoàng Anh và đội trưởng Lê Duy Thực tiến hành hỏi cung. Cuộc thẩm vấn lại được tiến hành từ những thủ tục ban đầu. Tôi lại lần lượt trả lời những câu hỏi y hệt như hôm qua ở phường Đồng Xuân, Hà Nội. Thỉnh thoảng lại có điện thoại gọi đến. Trưởng phòng Hoàng Anh lại đi ra ngoài trao đổi. Tôi hiểu đó là các cuộc điện từ trên tỉnh, trên cục an ninh, các cuộc đàm đạo với công an ở các tỉnh Bắc Giang, Hải Phòng, Hà Tây, Hà Nội, Yên Bái, thông tin cho nhau về kết quả, về diễn tiến trong quá trình hỏi cung, về quan điểm chỉ đạo và mục tiêu cần đạt được của từng đối tượng.

- Đã có người khai anh là người viết lời kêu gọi được Ngô Quỳnh đọc trước nhóm người tụ tập biểu tình tại chợ Đồng Xuân!

- Tôi khẳng định các ông đã bịa đặt, vu khống tôi!

- Anh không thừa nhận là anh viết, vậy ai viết?

- Tôi đã nói tôi không có mặt trong nhóm người đó, tôi không biết.



- Anh lý giải thế nào về các cuộc gọi đến, gọi đi và nội dung một số tin nhắn của Nguyễn Tiến Nam, Ngô Quỳnh, Vũ Hùng và có cả Nguyễn Xuân Nghĩa nữa mà chúng tôi đã ghi được?

- Anh đưa nội dung cụ thể của từng cuộc gọi, từng tin nhắn mà anh cho là có liên quan đến việc tổ chức biểu tình ở chợ Đồng Xuân!

- Đây, rõ nhất là có mấy tin nhắn đến có nội dung: “Hàng đã tập kết chú ạ. Bà con ở Thanh Hoá đã ra đến đây rồi, bây giờ tính sao đây? Số dân oan ở Mai Xuân Thưởng họ yêu cầu được tham gia, họ đề nghị giúp đỡ họ…”

- Anh có thấy tôi trả lời họ không? Hôm qua tôi đã nói với công an Hà Nội, hôm nay tôi nói lại với anh rằng: Tôi chỉ chịu trách nhiệm với những thông tin tôi phát ra. Tôi không chịu trách nhiệm mọi thông tin gửi đến. Ngay bây giờ tôi có thể nhắn hàng loạt tin vào máy anh, với nhiều nội dung xấu, anh có chịu trách nhiệm về những thông tin đó không?

- Được rồi, tôi sẽ tìm ra mọi chứng cứ để anh phải cúi đầu nhận tội!

Một buổi sáng trôi qua, chẳng khám phá ra đượctình tiết nào mới, cuộc thẩm vấn đi vào bế tắc. Họ giữ tôi ở lại tại phòng làm việc, đưa cho suất cơm hộp và bố trí hai chiến sĩ canh gác cẩn mật. Tôi tranh thủ ăn cơm rồi kéo mấy chiếc ghế ba lan xếp lại, cố chợp mắt lấy sức để tiếp tục đương đầu với những thách thức mới.

14h, thay vì việc tiếp tục cuộc thẩm vấn, một sĩ quan trẻ cũng ở phòng PA38 đến đưa tôi hai tờ báo An Ninh Thế Giới rồi pha nước mời tôi.

- Anh Hồi uống nước rồi xem báo, nghỉ ngơi. Các sếp chiều nay bân tý, cuối giờ mới làm việc với anh được.

- Rồi, không sao, cảm ơn.

Trên tầng hai của nhà làm việc công an huyện nhìn xuống, xe của công an huyện, xe của phòng PA38 công an tỉnh lao lên, lao xuống nhiều lần. Tôi hiểu là họ đang có cuộc họp, cuộc hội ý quan trọng về tôi. Rất có thể họ sẽ tiến hành khám xét nhà tôi.

16h trưởng phòng PA38 vào thông báo cho tôi:

- Bây giờ chúng tôi tiến hành kiểm tra hành chính tại nhà anh! Trưởng phòng nhìn thẳng vào mặt tôi để theo dõi sắc mặt tôi biến đổi thế nào!

- Vâng, tôi sẵn sàng. Tôi cũng nhìn thẳng vào mặt anh ta, tươi cười đáp.

(còn tiếp)

Không có nhận xét nào: