Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo TQ số 130)

       Chúng tôi bắt đầu hỏi chuyện nhau.
- Bị lộ phải không anh? Tôi hỏi anh Nguyễn Xuân Nghĩa.
- Phải, bị lộ. Tiếc quá. Anh em chưa kịp tập kết đã bị chúng đàn áp, gải tán. Xác định đằng nào cũng bị bắt nhưng nó diễn ra nhanh quá, ta chưa làm được gì! Chỉ cần 10 phút nữa là anh em tập kết đến hàng trăm người
rồi, lúc đó chúng nó khó mà đối phó. Lực lượng của ta đã nấp xung quanh đó rất đông. Riêng khối dân oan đã có đến gần trăm người. Đồng bào ở Thanh Hoá ra hơn hai chục, lực lượng sinh viên cũng có vài chục, tất cả đã sẵn sàng. Nhưng ta đã bị phục kích, vừa trương được biểu ngữ, tiếng loa vừa cất lên chúng đã bủa vây chặt. Các lực lượng của ta chưa kịp kết nối đã bị phong toả. Đúng là ta chưa có kinh nghiệm, chưa lường hết được các tình huống bất ngờ. Nhưng thôi, thế cũng được rồi.

Lực lượng công an mặc quân phục bắt đầu kéo đến. Một người trung niên, tầm tuổi tôi, mặc thường phục. Vừa bước vào quan sát thấy tôi, ông ta đến chào tôi, bắt tay tôi.

- Ông Hồi hả? Ông xuống Hà Nội làm gì đấy?

- Hà Nội vui lắm, thỉnh thoảng tôi vẫn xuống đây chia vui!

Ông ta cười rồi bỏ đi. Kim Thu đến bên tôi thông báo:

- Trưởng công an quân Hoàn Kiếm đấy, anh biết không?

- Không. Anh làm sao biết được.

- Thế mà họ biết anh nhỉ!

- Anh em mình nổi tiếng thế ai chẳng biết!

Kim Thu phá lên cười. Một tiếng quát cắt ngang.

- Này! Đây không phải chỗ cười đùa nhé!

Không khí trong căn phòng lắng xuống. Một người đi ra chỗ bàn chất đồ đạc thông báo: “Bây giờ từng người một ra nhận những tang vật của mình để chụp ảnh đưa vào hồ sơ”. Máy ảnh, camera bắt đầu quay toàn cảnh của căn phòng rồi quay, chụp từng người cùng với những đồ đạc, tư trang và “những tang vật” liên quan. Xong việc, họ áp giải chúng tôi ra xe đón sẵn trước cửa để đi về đồn công an phường Đồng Xuân. Mấy chiếc máy quay phim, nhiếp ảnh luôn chĩa vào chúng tôi để ghi những khoảnh khắc quan trọng này, một thành tích của công an Hà Nội lập công dâng lên cấp trên, trước sự chứng kiến của đông đảo quần chúng nhân dân.

Chúng tôi ngồi chen chúc nhau trong phòng chờ của đồn công an. Một viên sĩ quan đi đi, lại lại trông dáng vẻ lấc cấc. Anh ta đếm đi, đếm lại chúng tôi rồi anh ta lẩm bẩm: “Tám người, tám người, tất cả tám người”. Chúng tôi nhìn anh ta phì cười. Anh ta nổi cáu, quát to: “Vào đây mà còn cười được à! Cùm chân lại hết bây giờ!”.

Được thể mấy anh em nháy nhau chọc tức anh ta. Kim Thu lên tiếng:

- Người ở đâu mà ra oai thế? Thích cùm thì về mà cùm chó nhà, cùm chó thiên hạ người ta đánh cho toè mỏ đấy.

Mọi người lại cười nhạo báng anh ta. Tức quá anh ta chuồn vào bên trong.

Điện thoại bàn của trực ban nổ chuông. Cậu trực ban nhấc máy. Cậu ta nghe một lúc rồi nói:

- Vâng, chúng tôi là công an Hà Nội đây! Chị là đài Á Châu Tự Do à? Có việc gì không chị? Ở đây không bắt giữ ai cả. Chị hỏi chỗ khác nhé.

Kim Thu nhanh nhẩu nói to xen ngay vào:

- Họ nói rối đấy! Chúng tôi đang bị bắt giữ tại công an phường Đồng Xuân, Hà Nội.

Anh Nghĩa ra hiệu cho Kim Thu:

- Bọn họ lừa ta đấy!

Kim Thu hiểu ra thôi luôn. Cậu công an cười đắc chí vì đã trả đũa được cho anh bạn đồng nghiệp của mình.

- Vũ Hùng đâu? Một người từ bên trong đồn đi ra hỏi.

- Tôi, Vũ Hùng đây!

- Đi theo tôi làm việc. Nói rồi anh ta kéo Vũ Hùng ra ngoài, đẩy lên xe ô tô rồi đưa đi đâu không ai biết. Lát sau viên công an “lấc cấc” lại đi ra. Anh ta quan sát kỹ lưỡng rồi lại đếm, thấy thiếu người, anh ta quát to.

- Một người nữa đâu?

Không ai trả lời. Cậu công an trực máy ngồi đó cũng không nói gì. Anh ta vào nhà vệ sinh tìm xem có đấy không. Lúc quay ra anh ta hoảng hốt, quát trống không.

- Tại sao lại còn có bảy người? Một người nữa đi đâu?

- Anh là người quản lý còn không biết thì ai biết. Cậu công an trực máy trả lời.

Hoảng quá, anh ta lao ra hè quan sát. Không thấy gì, anh ta lại vào hỏi chúng tôi.

- Một người nữa đi đâu rồi?

      - Chúng tôi chỉ có bằng này, lấy đâu ra người nữa!

Anh ta lấy tờ giấy ghi danh sách trong túi quần ra đối chiếu. Quả là thiếu một người. Anh ta thốc tháo đi vào trong, chắc là để hỏi người có chức trách. Lát sau anh ta đi ra vẻ mặt hết lo âu, tiếp tục dáng bộ ra oai quát bọn tôi:

- Ngồi tách nhau ra. Co cụm vào để làm náo loạn, mất trật tự. Nói không nghe tôi xích chân vào đấy.

Mọi người nhìn nhau cười, sự ồn ào được tạm lắng xuống.

- Anh Nghĩa đâu?

- Có cái thân tôi!

- Anh theo tôi. Một người từ bên trong ra dẫn anh Nghĩa đi vào.

- Anh Hồi đâu, theo tôi. Một người khác dẫn tôi đi.

Họ đưa tôi vào một phòng vừa ở, vừa làm việc của cán bộ công an phường. Tiếp tôi là một sĩ quan điều tra viên của công an quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Anh ta giới thiệu tên, chức vụ với tôi theo nghi thức quy định. Đến giờ tôi cũng chẳng nhớ nổi tên anh ta nữa.

Mở đầu cuộc thẩm vấn, anh ta yêu cầu tôi bỏ tất cả những gì trong người tôi ra. Tôi lục ra hết những gì trong túi tôi có đặt lên bàn cho anh ta kiểm tra. Chẳng có gì ngoài hơn trăm nghìn tiền lẻ.

- Được rồi, anh cất đi. Chứng minh thư của anh đâu?

- Tôi đánh mất, chưa kịp làm.

Một nữ công an đeo quân hàm thiếu uý đi vào đưa cho viên sĩ quan đang hỏi cung tôi chiếc điện thoại.

- Anh xem có phải điện thoại của anh không? Viên sĩ quan đưa cho tôi, hỏi. Tôi cầm bấm xem danh bạ.

- Đúng, của tôi.

- Cháu kê toàn bộ các cuộc gọi, tin nhắn đi và đến cho chú. Viên sĩ quan giao nhiệm vụ cho nữ thiếu uý.

Bắt đầu cuộc thẩm vấn, viên sĩ quan lên giọng chỉnh huấn:

- Anh là kẻ phạm tội. Trước cơ quan điều tra, yêu cầu anh thành khẩn khai báo, chúng tôi sẽ căn cứ vào sự thành khẩn của anh để có chính sách khoan hồng đối với anh. Anh rõ chưa? Anh ta quát.

- Anh quát ai? Tôi yêu cầu anh bỏ ngay thái độ hống hách đó đi, nếu không tôi tuyên bố sẽ không làm việc, không hợp tác với anh ngay, anh muốn làm gì tôi thì làm!

Nét mặt anh ta biến sắc. Để cố giữ thái độ bình tĩnh, anh ta cặm cụi ghi tiêu đề biên bản lấy lời khai: ”Cộng Hoà Xã Hội…”. Lúc sau giọng anh ta trấn tĩnh lại.

- Anh cho biết họ, tên tuổi, chỗ ở, nghề nghiệp…của anh. Anh xuống Hà Nội từ khi nào? Gặp ai, bàn những gì?... Chúng tôi có được những căn cứ anh và Nguyễn Xuân Nghĩa là người tổ chức, Vũ Hùng là người nhận tiền từ nước ngoài gửi về để chi phí cho cuộc biểu tình này!

- Nếu anh đã có chứng cứ như vậy thì còn hỏi tôi làm gì?

- Tôi xem thái độ thành khẩn của anh đến đâu!

- Thái độ thành khẩn của tôi là: tôi không liên quan đến vụ này!

- Không anh thì ai? Ai tổ chức? Không lẽ mấy thằng ranh con như Nguyễn Tiến Nam, Ngô Quỳnh đó là người tổ chức?

- Đó là việc của các anh, các anh có trách nhiệm làm rõ, tôi không biết.

- Nguyễn Xuân Nghĩa và Vũ Hùng là người trực tiếp đạo diễn. Anh là người gián tiếp, và đứng đằng sau anh còn vài người nữa chỉ huy, liên lạc với bên ngoài, tôi không lạ gì!

- Người khác tôi không biết, còn tôi, tôi chỉ là người thích tò mò đi xem.

- Ai thông báo cho anh?

- Tôi đọc trên mạng, đầy rẫy thông tin.

- Ai thông báo cho anh về địa điểm?

- Có người nhắn tin vào máy tôi, tôi không biết người đó là ai, số máy lạ hoắc!

- Được rồi, tôi sẽ xem ngay trong máy của anh về nội dung các tin nhắn.

- Tôi đã xoá, làm sao anh thấy được.

- Đây, có những tin nhắn từ tháng trước anh vẫn chưa xoá, tin mới đây mà anh nói là xoá, anh có thấy vô lý không? Viên sĩ quan cầm lấy bảng kê trước mặt nữ thiếu úy vặn lại tôi.

- Những tin nhạy cảm, tôi không bao giờ tôi lưu trong máy.

Phòng bên cạnh tiếng đập bàn, có tiếng quát tháo:

- Mày là thằng nào? Mày là cái thá gì mà đòi là yêu nước! Loại mày thì biết gì mà nói đến Hoàng Sa, Trường Sa! Ai cho phép mày động đến công việc của Đảng, nhà nước?

(Còn tiếp)
Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: