Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo Tổ Quốc 129)
Đe doạ đuổi học như họ đã làm thì đã ít người dám xuống đường biểu tình. Cùng lắm bố trí một lực lượng chặn hai đầu đường đi qua đại sứ quán Trung Quốc là mọi việc đã yên tâm, thậm chí không cần đến lực lượng công an ra tay, mà chỉ cần đội cờ đỏ của thanh niên phường Điện Biên đứng ra dẹp đã là xong.


Đây chính là hình ảnh của Việt Nam chứng minh với thiên triều rằng: Việt Nam sẵn sàng hành động để đáp lời cảnh báo của Trung Quốc vừa ra tuyên bố trước đó: “Trung Quốc không muốn thấy hình ảnh chống Trung Quốc tại Việt Nam”. Hành động trấn áp này chứng tỏ sự tuân thủ của Việt Nam với Trung Quốc, vì lợi ích của Trung Quốc, Việt Nam sẵn sàng làm bất cứ điều gì để Trung Quốc hài lòng. Đấy là minh chứng sống để xoá tan mọi ngờ vực về lòng trung thành của Việt Nam đối với Trung Quốc. Đấy là hành động thiết thực, góp phần củng cố sự câu kết ngày càng bền chặt vì lợi ích hai Đảng cùng mang bản chất độc tài.
“… Anh quát ai? Tôi yêu cầu anh bỏ ngay thái độ hống hách đó đi, nếu không tôi tuyên bố sẽ không làm việc, không hợp tác với anh ngay, anh muốn làm gì tôi thì làm! …”
Ngày 29 tháng 4 năm 2008, ngọn đuốc thế vận hội Bắc Kinh 2008 sẽ được rước vào thành phố Hồ Chí Minh, qua hai quần đảo Hoàng Sa,Trường Sa của Việt Nam, rồi vào đảo Hải Nam, lãnh thổ Trung Quốc để tiến về Bắc Kinh. Thế giới đã có nhiều phản ứng về sự kiện này, nhiều nước lên tiếng tẩy chay thế vận hội, cho rằng trong thời đại ngày nay, Trung Quốc không xứng đáng để tổ chức đăng cai sự kiện thể thao lớn nhất trên hành tinh; bởi Trung Quốc là một trong những nước vi phạm trắng trợn về dân chủ và nhân quyền, thêm nữa, môi trường Bắc Kinh bị ô nhiễm không đảm bảo tiêu chuẩn cho việc tổ chức thế vận hội.
Tại Việt Nam, từ cuối năm 2007, các tầng lớp nhân dân lao động, nhất là giới sinh viên, trí thức đã rầm rộ tổ chức các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình được tổ chức ôn hoà, trật tự, biểu lộ mối quan tâm sâu sắc đến hiện tình đất nước. Sự kiện thế vận hội Bắc Kinh, một lần nữa lại dấy lên phong trào lên tiếng ủng hộ việc tẩy chay thế vận hội, phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc chiếm quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, khẳng định hai quần đảo trên thuộc chủ quyền ViệtNam, phản đối thái độ bạc nhược của nhà cầm quyền Việt Nam trong tình hình đất nước đang nguy biến. Phong trào dân chủ, các tầng lớp trí thức, sinh viên, những người lao động yêu nước một lần nữa lên tiếng kêu gọi xuống đường biểu tình tại hai thành phố lớn là thành phố Hồ Chí Minh và thành phố Hà Nội.
Là một công dân, tôi tự thấy mình không thể không quan tâm đến tình hình của đất nước đang bị ngoại bang gặm nhấm từng ngày đến sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Tôi chủ động điện thoại cho mấy anh em dân chủ ở Hà Nội, và được biết lần này tại Hà Nội phong trào dân chủ đứng ra tổ chức, thu hút mọi tầng lớp nhân dân tham gia tổ chức biểu tình vào lúc 8h ngày 29 tháng 4 năm 2008, đúng vào thời điểm ngọn đuốc thế vận hội Bắc Kinh được rước vào lãnh thổ Việt Nam. Chiều 28 tôi tìm cách thoát khỏi tốp công an canh gác để đi Hà Nội, mãi đến 17h tôi mới lên được xe.
Đến Hà Nội, tôi điện cho mấy anh em dân chủ hỏi han tình hình nhưng không ai trả lời. Mãi sau có số máy lạ điện cho tôi, đó là Nguyễn Tiến Nam. Thì ra là Tiến Nam thay SIM mới để gọi tôi tránh sự nghe lén của công an.
- Anh em đã tập kết đông đủ, chú cứ tìm chỗ nghỉ rồi sáng sớm mai sẽ có người thông tin. Tối nay chú tắt máy đi, kẻo bọn cớm nó phát hiện. Mọi việc đã bố trí rồi, chú yên tâm đi. Mai sẽ có người thông báo địa điểm. Anh em thống nhất chú không cần trực tiếp tham gia đâu, vì chú là người đã có tuổi, chỉ cần chú có mặt để động viên anh em và làm những việc sau khi anh em bị bắt. Đó là nhiệm vụ của chú.
- OK.
Tôi đáp xe buýt quay về bến xe Gia Lâm tìm chỗ nghỉ, vì ở đó vừa tiện xe đi các tuyến, giá phòng nghỉ lại rẻ. Vừa cập bến, Nguyễn Bá Đăng quê Hải Dương điện cho tôi.
- Anh đang ở đâu?
- Đang ở Hà Nội.
- Anh sang chỗ em nghỉ đi, em mua phòng rồi, hai anh em cùng nghỉ cho vui!
Tôi lại đi xe cửu sang chỗ Nguyễn Bá Đăng cách đó chừng hai cây số, một địa điểm rất an toàn. Suốt cả đêm hai anh em không sao ngủ được, một mặt vì nước chè, cà phê làm mất ngủ, mặt khác canh cánh bên mình về sự kiện ngày mai sẽ ra sao,kết quả thế nào... Đúng là “thức khuya mới biết đêm dài”.
Đúng 6h, Nguyễn Tiến Nam, “phát ngôn nhân” của ban tổ chức điện cho tôi (lại một số điện thoại mới), giao nhiệm vụ:
- Địa điểm tại chợ Đồng Xuân, thời gian không có gì thay đổi. Nhiệm vụ của chú là trực tiếp quan sát và thông tin ra ngoài về diễn biến cuộc biểu tình, theo dõi sát họ bắt bớ thế nào, đưa đi đâu, và tìm cách liên lạc với mọi người để tiếp tế, thăm nuôi.
- OK. OK.
- Ta đi sớm để còn xem tình hình thế nào anh ạ. Nguyễn Bá Đăng đề xuất.
Hai anh em đi xe máy của Đăng vào trong nội thành tìm quán vắng khuất, ăn sáng cho yên tâm. Gần 7h, tôi đến chợ Đồng Xuân. Tình hình yên ắng, không có bóng dáng công an lảng vảng khu chợ. Lòng bảo dạ: “Chắc mọi việc suôn sẻ”.
Nguyễn Bá Đăng đi gửi xe, tôi vào trong chợ quan sát.
Chợ bắt đầu đông. Các sạp hàng đã được bày ra, sẵn sàng cho một phiên giao dịch, trao đổi, mua bán của một thị trường sầm uất bậc nhất của thủ đô. Bỗng ở trước cửa chính của chợ có tiếng loa: “Kính thưa đồng bào!”, lập tức tứ phía nhốn nháo, tôi cố nghe tiếp nhưng không nghe được vì tếng ồn ào, náo nhiệt của hàng trăm người trong nhà chợ. Mọi người đổ xô, chen chúc nhau về phía có tiếng loa. Tôi cũng vội chen qua nhiều người để đi ra sân cổng chính của chợ.
Một đội quân đông đến trên dưới ba chục người mặc trang phục bảo vệ chợ Đồng Xuân đang hành hung mấy anh em dân chủ. Đi trước là anh Nguyễn Xuân Nghĩa, có hai người lực lưỡng áp tải hai bên sườn, mặt đỏ văng đang đẩy anh đi về phía nhà bảo vệ chợ Đồng Xuân. Tiếp theo là anh Vũ Hùng. Anh cố tình chống cự lại. Anh ngồi phệt xuống đất. Họ vừa lôi anh đi vừa đấm, đá vào mặt, vào bụng anh, thấy anh không cử động gì, họ lôi anh đi như một xác chết. Còn Nguyễn Tiến Nam, Ngô Quỳnh, mỗi người có một tên ra tay bóp cổ để cho khỏi kêu, hai tên khác mỗi người giữ một tay vừa kéo, vừa đẩy đi vào trạm bảo vệ chợ.
Thành ra là lực lượng công an đã cải trang, trá hình toàn bộ thành những nhân viên bảo về chợ Đồng Xuân để phục kích đàn áp cuộc biểu tình. Tôi vẫn đang theo sát diễn biến sự kiện diễn ra. Bỗng có ba người đến áp sát tôi, một người lên tiếng:
- Mời anh Hồi đi theo tôi!
- Các ông là ai?
- Tôi mời anh đi làm việc, đề nghị anh tuân thủ! Vừa nói ba người xúm vào tôi, đẩy tôi đi.
- Tôi mời anh hẳn hoi đấy nhé! Anh chống lại, tôi sẽ có biện pháp rắn đối với anh, mời anh đi cho!
- Anh bỏ tôi ra, để tôi đi.
Thấy tôi vào, mấy anh em ngạc nhiên. Tiến Nam nhanh nhẩu:
- Chú cũng bị bắt là sao?
- Hỏi công an, hỏi gì chú!
Mấy anh em nhìn tôi cười. Nhìn nét mặt, nhìn người ai cũng đang bị đau nhưng rất lạc quan. Anh Nghĩa trêu chọc: “Vào đây cho vui!”. Lúc này tôi mới có dịp quan sát kỹ mọi người. Người bị đánh đau nhất chắc là anh Vũ Hùng, quê Hà Tây vì trông mặt, cổ anh đầy những vết tím bầm. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa ở Hải Phòng vẫn đang trong trạng thái đau tức nghẽn từ trong lồng ngực. Nguyễn Tiến Nam, quê Yên Bái, lộ rõ nhất là vết hằn ở cổ bị chúng bóp, giần, cào cấu. Đó là những vết tích lộ rõ bên ngoài, còn bên trong thì chắc là còn đau hơn nhiều. Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Nhất quê Bắc Giang và cậu sinh viên Nguyễn Văn Sơn quê Hải Phòng bị chúng đánh vào chỗ hiểm nên đang gắng mình để vật lộn với những cơn đau. Chỉ có tôi và Nguyễn Thị Kim Thu là không bị đánh vì hai chúng tôi ở vòng ngoài.
Tám anh em chúng tôi được họ bố trí ngồi hai ghế băng, tất cả hành lý, tư trang cá nhân đều bị công an lột cho bằng sạch, họ kiểm tra từng người, túi áo, túi quần được lộn ra cho bằng hết. Trong người tôi chẳng có gì ngoài chiếc điện thoại và chiếc đông hồ đeo tay loại rẻ tiền. Một bàn to chất đầy những “tang vật” gồm có áo Đông Xuân in đậm chữ “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”, một chiếc loa cầm tay, vài biểu ngữ, mấy tờ giấy lộn và trang giấy viết tay lời hiệu triệu cùng các đồ vật cá nhân của tám anh em chúng tôi.
(Còn tiếp)
Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: