Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo Tổ Quốc 128)
Ngay tối hôm đó, tôi đã thuộc bài hát. Tôi vừa hát theo đài, nước mắt tôi trào ra, vì bài hát là thông điệp gửi đến đồng bào cả nước: tổ quốc đã bị dày xéo, đất nước đã bị xâm lăng, máu của đồng bào, chiến sĩ ta đã đổ, thức tỉnh toàn dân tộc ta tiếp tục bước vào cuộc chiến đấu mới.
Sáng hôm sau tôi đi ra huyện sớm. Bố tôi tiễn tôi đi một chặng đường dài cốt để nghe ngóng, thám thính tình hình xem bọn giặc Tàu đã đánh chiếm nước ta đến đâu. Thấy an toàn vì nó chưa đánh đến cái huyện phía sau của tỉnh Lạng Sơn này, bố tôi mới yên tâm quay về. Bắt đầu đến thị trấn huyện lỵ, từng đoàn người ở tuyến trên di tản xuống, huyện tôi bỗng chốc trở thành huyện hậu cứ của tỉnh, có trách nhiệm bố trí nơi ăn, chốn ở cho người dân sơ tán. Từng tốp xe tải chở những người lính bị thương ngồi, nằm vật vã trên thùng xe về tuyến dưới, đi qua thị trấn huyện lỵ tôi. Họ vẫy chào đồng bào với vẻ mặt tự tin như muốn gửi thông điệp tới mọi người về niềm tin tất thắng. Người dân người đứng, người ngồi ở hai bên đường vẫy chào họ không cầm nổi nước mắt. Họ tung lên xe những tấm mía, chiếc bánh, gói kẹo và có cả những đồng tiền cho thương binh. Nhiều chị đứng xem trong tay chẳng có gì, chút chiếc khăn trên đầu, trên cổ tung lên xe cho họ với hy vọng làm vợi cơn đau, cái rét của tiết trời đầu xuân của vùng núi xứ Lạng.
Cơ quan huyện uỷ, ngày nghỉ nhưng không ai bảo ai, mọi người đều có mặt đông đủ. Tôi bắt tay vào việc ngay theo sự phân công của thủ trưởng cơ quan, quét dọn, sắp xếp chỗ nghỉ cho các gia đình của các vị lãnh đạo của tỉnh uỷ vừa sơ tán xuống. Tối hôm đó chi đoàn chúng tôi họp đột xuất, lãnh đạo của huyện đoàn đến dự. Nội dung sinh hoạt là thông báo toàn bộ thông cáo đặc biệt của Đảng, nhà nước, lệnh tổng động viên của chủ tịch nước, phát động toàn thể đoàn viên, thanh niên trong độ tuổi đăng ký tình nguyện lên đường bảo vệ tổ quốc. Một trăm phần trăm đoàn viên trong chi đoàn chúng tôi ký tên tình nguyện nhập ngũ. Có điều kỳ lạ, khi sinh hoạt xong, chi đoàn tổ chức học bài hát mà tối qua đài Tiếng Nói Việt Nam vừa truyền đi, TW đoàn điện cho các cấp bộ đoàn toàn quốc phải tổ chức học thuộc bài hát này. Cán bộ huyện đoàn trực tiếp hướng dẫn, không ngờ hầu hết các đoàn viên trong chi đoàn tôi đã thuộc lòng bài hát. Tất cả chúng tôi hát đi, hát lại, hầu hết mọi người vừa hát vừa khóc vì bài hát đã thay lời cho cả một dân tộc nói lên lòng căm phẫn đối với kẻ thù phương bắc dày xéo tổ quốc ta, thôi thúc thế hệ thanh niên muôn người như một lên đường chống ngoại xâm, bảo vệ tổ quốc. Mấy ngày sau, chúng tôi cũng được học tập nghị quyết của Đảng, xác định kẻ thù của nhân dân ta, theo đó đế quốc Mỹ là kẻ thù lâu dài, Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp, kẻ thù nguy hiểm, kẻ thù trực tiếp. Liên tiếp huyện tôi tổ chức các cuộc nói chuyện thời sự để đón những anh hùng, dũng sĩ trong cuộc chiến chống tàu là con em của địa phương đến kể chuyện về hành động dã man của kẻ thù, sự chống trả quyết liệt của quân và dân ta trong cuộc chiến không cân sức. Những người như chúng tôi được Đảng giáo dục thấm vào xương, vào thịt, không những căm ghét người Trung Quốc mà còn ghét bỏ cả những hàng hoá do Trung Quốc làm ra.
Sau một tháng chiếm đóng trên toàn tuyến biên giới phía bắc nước ta, bị thế giới lên án, cô lập, bài xích… bị lực lượng quân và dân ta chống trả quyết liệt, gây thiệt hại to lớn cho quân xâm lược, buộc nhà cầm quyền Trung Quốc phải tuyên bố rút quân vô điều kiện về nước. Ngay lập tức tôi lên thị xã Lạng Sơn, được chứng kiến sự tàn khốc của cuộc chiến tranh, toàn thị xã trở thành đống đổ nát. Khu nhà làm việc của tỉnh uỷ được xây dựng từ thời kỳ pháp thuộc đẹp là thế nay ngổn ngang đống gạch, vữa vụn chồng chất lên nhau. Chiếc cầu bắc qua sông kỳ cùng ngày nào còn là niềm kiêu hãnh tự hào của người dân xứ Lạng, nay bị gãy từng khúc, hai đầu cắm xuống dòng sông, đoạn giữa vắt qua trụ cầu dáng vẻ bám trụ đến cùng. Toàn bộ khu nhà uỷ ban tỉnh, các sở, ban ngành tỉnh, thị xã tan hoang. Từng gốc cây dạ hương, cây xồi cổ thụ sơ sác, nham nhở do những loạt đạn bắn. Thị xã chưa hết mùi hôi tanh do những thây xác quân thù lẫn của đồng bào, chiến sĩ ta bị vùi sâu trong đống đổ nát, bị vướng kẹt dưới dòng chảy của con sông kỳ cùng và máu của họ thấm sâu trong lòng đất chưa kịp phân huỷ. Thị xã vắng tanh, thỉnh thoảng gặp những tốp người đi tìm người thân do chạy giặc bị thất lạc đến giờ còn chưa biết sống chết ra sao! Cũng có người vẫn bần thần đi tìm thi thể người thân của mình với nét mặt ngơ ngác kinh hoàng.
Thế rồi cùng với thời gian năm tháng trôi đi, cuộc sống đời thường tất bật những lo toan, rồi lòng căm thù cũng dần dần nguôi vợi. Đảng cũng ít nhắc đến sự kiện đau thương này. Quan hệ hai Đảng, hai Nhà Nước được bình thường hoá trở lại. Người dân tin vào sự chèo lái của Đảng, gác lại sự hận thù để có cơ hội tìm kế mưu sinh.
Với tôi một mặt do công việc đời thường cuốn hút, cộng với việc tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, luôn cho Đảng là anh minh, sáng suốt, và tự thấy mình không có bổn phận nghĩ đến tầm chiến lược, tầm vĩ mô của đất nước, bởi vậy tôi cũng chẳng quan tâm để ý đến tiến trình trong quan hệ song phương giữa hai Đảng, hai nước Việt-Trung.
Vào những năm 90 của thế kỷ trước, khi mà Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu sụp đổ, tôi bắt đầu quan tâm và có thái độ nghiêm túc nhìn nhận lại cuộc chiến biên giới Việt Trung tháng 2 năm 1979. Tôi bắt đầu nhận ra rằng đã từ lâu Đảng, Nhà Nước ta đã không nhắc đến cuộc chiến tranh biên giới đầy đau thương này. Tôi có mấy anh bạn là thương binh chống Tàu năm 1979, mấy lần gặp nhau, có lần tôi giới thiệu với kách lạ: “Anh là thương binh chống Tàu”. Mấy anh bạn tôi phản bác lại: “Bây giờ người ta gọi là thương binh trong cuộc chiến tranh biên giới phía bắc, không ai gọi là chống Tàu nữa đâu”. Tôi ngớ người và thấy mình lạc hậu với thời cuộc thật! Thế rồi hai bên tiến hành cắm mốc biên giới Việt- Trung. Dư luận trong và ngoài nước có nhiều bất bình vì cho rằng Việt Nam có nhiều nhượng bộ, thoả hiệp cho Trung Quốc lấn sang đất ta nhiều cây số vuông tại mốc giới Mục Nam Quan Lạng Sơn, thác Bản Dốc Cao Bằng…Nhưng phía ta thì khẳng định đó là luận điệu của các “thế lực thù địch” chống phá cách mạng nước ta.
Bản thân tôi không có điều kiện để đến nơi xem xét, dù có đến thì cũng không dễ gì được vào tận nơi địa điểm mốc giới vì bộ đội biên phòng canh giữ cẩn mật. Cho đến mới đây vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa được phanh phui ra ánh sáng. Không riêng gì tôi mà rất nhiều người thấy hẫng hụt về việc chăm lo, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ tổ quốc của Đảng, Nhà Nước. Năm 2007, tôi mới biết được sự kiện năm 1958, chính phủ Việt Nam ra công hàm công nhận một phần lãnh hải của Việt Nam thuộc lãnh thổ Trung Quốc, thông qua một số anh em, bạn bè chiến hữu ở nước ngoài thông tin cho tôi. Không tin được điều đó là sự thật, tôi hỏi nhiều người trong nước. Không ai biết, kể cả những người đã từng là cán bộ cấp cao trong đảng cộng sản cũng cho là luận điệu vu khống, bôi nhọ Đảng, chính phủ Việt Nam. Họ cũng ngớ người ra khi thấy chính phủ Việt Nam chính thức đưa ra lời biện minh, giải thích dư luận về công hàm 1958 này!
Tháng hai năm nay, năm 2009, tròn 30 năm cuộc chiến tranh xâm lược của chính quyền Bắc Kinh tiến hành trên toàn tuyến biên giới phía bắc nước ta. Không một tờ báo hoặc đài nào nhắc đến sự kiện này.
Trong khi đó cuộc chiến tranh “giải phóng Miền Nam” được tổ chức long trọng trên khắp mọi miền đất nước. Tôi gặp một người bạn thương binh chống Tàu, hỏi:
- Năm nay tròn 30 năm cuộc kháng chiến chống bành trướng, sao không thấy Đảng, Nhà nước tổ chức kỷ niệm?
-Tôi van ông! Ông nhắc đến làm gì! Mỗi lần nhắc đến “lòng đau như thắt, nước mắt tuôn trào”, bây giờ đã là: “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” (mười sáu chữ vàng), và còn hơn thế nữa “Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, và đối tác tốt” (bốn tốt) rồi. Tôi mà giơ cái tay cụt của tôi ra bây giờ còn mắc tội là đằng khác!
- Đùa vậy thôi chứ tôi hiểu nên mới đến chia sẻ với ông!
- Ông thấy, bao nhiêu người ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất, vậy mà bây giờ để nó ngang nhiên lấn biển, lấn đất, thậm chí còn kêu gọi nó vào khai khoáng tài nguyên, bán rẻ như cho không. Vận nước hết rồi ông ạ.
Gặp lại người bạn, anh từng là dũng sĩ diệt giặc Tàu, hồi đó anh được mời đi nói chuyện đánh Tàu khắp mọi nơi, tổ chức bố trí cho anh đi sang Liên Xô tập huấn, kết hợp tuyên truyền để tranh thủ sự giúp đỡ của bạn bè quốc tế. Anh từ chối kiên quyết không đi. Anh tuyên bố dõng dạc: “Tôi là chiến sĩ, sứ mệnh của tôi là bảo vệ biên cương của tổ quốc, chừng nào tổ quốc chưa yên, tôi không thể rời khỏi mảnh đất biên cương này”. Tôi gợi chuyện về cuộc chiến cách đây ba mươi năm mà anh là một trong những thần tượng trong thời điểm lịch sử đó, anh ta phản ứng làm tôi giật mình: 
- Tôi biết có thể sau này tôi trở thành kẻ phạm tội vì diệt quá nhiêu giặc Tàu. Rồi tới con cháu tôi nó không dám kê khai trong lý lịch về bố nó, ông nó có công trong kháng chiến chống bành trướng là chắc. Tôi mà biết thời cuộc thế này thì tôi chạy đầu tiên khi bọn giặc Tàu tràn đến. Cũng may mà còn giữ được cái gáo về. Thời cuộc sớm nắng, chiều mưa, trưa áp thấp. Hôm nay đúng, mai sai, hôm nay là người có công, mai thành kẻ có tội, chẳng biết đâu mà lần. Vừa hôm trước là kẻ thù, mà là kẻ thù nguy hiểm, kẻ thù trực tiếp, vừa hôm trước chính Đảng ta tuyên bố: đất của họ dù là tấc đất tấc vàng ta cũng không bao giờ động đến, đất của ta dù là một tấc đá vôi nhưng kiên quyết không cho bất kỳ kẻ nào động đến, đó là nguyên tắc bất di, bất dịch, đó là vấn đề toàn vẹn lãnh thổ, đó là vấn đề thiêng liêng bất khả xâm phạm. Tôi chẳng biết chiến lược của các bố TW thế nào nhưng là người dân, người chiến sĩ đã từng rơi vãi xương máu của của mình ở chiến trường, nghe chuyện ta phải nhượng bộ, phải quỵ luỵ bọn chúng thấy ô nhục lắm. Ngày xưa ông cha ta chẳng cần gắn bất kỳ loại chữ nào kể cả bằng đất sét trong quan hệ với bọn Tàu nhưng vẫn giữ được toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Vậy mà bây giờ nào là “chữ vàng”, nào là “hợp tác toàn diện”… nhưng đất vẫn mất, biển vẫn mất. Thử hỏi còn đâu là “ Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc” ở cái đất nước này!
Chia tay anh ra về, người tôi như mất thăng bằng, bởi cuộc đàm luận với anh mở ra cho tôi tầm nhìn sâu hơn, rộng hơn và thực tế hơn về hiện trạng đất nước. Tôi lại nghĩ đến bauxite Tây Nguyên, người Trung Quốc đã vươn ra Biển Đông và đã gặt hái được những thành công quan trọng, trong tương lai sẽ thu lượm được nhiều hơn. Trong đất liền, Trung Quốc đã tạo được sự ảnh hưởng to lớn của mình bằng những hàng hoá tràn ngập vào thị trường Việt Nam, bằng các chính sách mậu dịch thu hút, điều chỉnh lúc khan hiếm, lúc tắc nghẽn, dư thừa; bằng một lực lượng đông đảo người Hoa nắm trong tay một lượng tài sản kếch xù, có thể chi phối, thao túng nền kinh tế Việt Nam khi cần.
Nền văn hoá Trung Hoa đến nay đã phổ cập trong toàn bộ đời sống xã hội Việt Nam. Ở Tây Nguyên thì khác, sự ảnh hưởng của người Trung Hoa trên mọi lĩnh vực ở dải đất này chưa hầu như chưa có, Trung Quốc phải nhằm tới địa điểm này một mặt tổ chức khai thác bauxite, nguồn lợi đáng kể cho họ, mặt khác chiếm được vị trí chiến lược về quân sự trên toàn cõi Đông Dương, chủ chương đồng hoá dân tộc Tây Nguyên, với âm mưu biến Tây Nguyên thành đặc khu trực thuộc Trung Quốc. Không phải ngẫu nhiên Trung Quốc đi thuê đất ở hai nước láng giềng ta liền kề với Tây Nguyên với diên tích rộng lớn, với thời hạn dài đến trăm năm. Về phía Việt Nam một mặt muốn đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng kinh tế, nhất là vùng Tây Nguyên vốn đã nghèo để củng cố niềm tin chế độ, mà cách dễ dàng nhất là bán tài nguyên thiên nhiên, nguồn dự trữ cuối cùng của đất nước là bauxite, và cũng thông qua đó có lợi ích của các bên trực tiếp quản lý, điều hành dự án. Mặt khác là sự đánh đổi lấy sự ổn định trên các điểm đang có tranh chấp, như tuyên bố của Việt Nam “Việt Nam mong muốn có sự ổn định hiện trạng, không làm tình hình phức tạp thêm”, là việc làm mang tính thế chấp, tín chấp để đảm bảo cho sự che chở của của một “cường quốc” trong tình hình hiện nay.
Cuộc cách mạng dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam chắc chắn sẽ thành công sớm hơn so với Trung Quốc vì phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam phát triển mạnh, rộng khắp hơn, mặt khác Việt Nam là thành viên các nước ASEAN, không lâu nữa khối này sẽ có Nghị Viện chung, đồng tiền chung, biên giới của mỗi quốc gia sẽ không còn là nơi khoanh vùng để cho các nhà độc tài thả sức hành xử thần dân của mình, vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng tự nó sẽ mất. Lúc đó Tây Nguyên sẽ là nơi ẩn náu, là an toàn khu, là nơi nương thân thích hợp cho những nhà độc tài co cụm lại núp dưới sự bảo trợ của thiên triều, bởi lúc đó Tây Nguyên đã là đất của Trung Quốc, để rồi có chỗ dừng chân, có thời gian tính kế hoặc là tìm cách chống phá hoặc là tìm đường tị nạn. Theo tôi đó là lời giải đáp tại sao Đảng cộng sản Việt Nam bất chấp dư luận, bằng mọi giá thực hiện bằng được dự án khai thác bauxite Tây Nguyên.
Trở lại sự kiện sinh viên kêu gọi tổ chức biểu tình phản đối Trung Quốc dùng luật hoá chiếm quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam. Tôi khẳng định rằng việc huy động lực lượng hùng hậu với các phương tiện tối tân tập trung trước toà nhà đại sứ quán Trung Quốc đó không chỉ với mục tiêu để trấn áp sinh viên. Vì nếu chỉ đơn thuần trấn áp sinh viên thì không cần huy động đến một lực lượng lớn như vậy, chỉ cần thông báo đến nhà trường, đến các gia đình phụ huynh.
(Còn tiếp)
Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: