Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo Tổ Quốc 127)
Không ai tiếp lời anh Chính. Tiếng còi rít lên, hai công an làm nhiệm vụ mở đường để đưa hai nữ thanh niên đi lên đồn. “Dẹp ra, dẹp ra để lấy đường đi nào”
Mọi người tản ra. Họ ép hai nữ thanh niên lên ngồi sau xe máy rồi đi mất hút. Mấy thanh niên chửi đổng theo sau: “Lũ khốn nạn!”

-Ta đi ăn cơm đi anh! Kết cục cũng chỉ đến thế thôi! Phạm Đức Chính thở dài.
-Đi.
Hai anh em vào quán cơm bình dân. Một tốp công an ba người bám theo rồi họ cũng ngồi sát chúng tôi gọi đồ ăn tiện thể đôi việc. Điện thoại gọi cho Chính liên tục. Anh phải trả lời hết cuộc này đến cuộc khác về kết cục cuộc biểu tình. Tốp công an ngồi cạnh quên cả ăn để theo dõi các cuộc đàm thoại của Chính. Cơm xong, tôi bắt xe buýt ra bến xe Lương Yên rồi đi xe về Lạng Sơn.

Chủ nhật tuần sau (23/12/2007), tôi lại đi Hà Nội. Đến địa điểm cũ (trước đại sứ quán Trung Quốc). Một khung cảnh diễn ra y nguyên như chủ nhật tuần trước. Vẫn công an choán ngập khu vực vườn hoa Lê Nin; vẫn đầy rẫy xe cảnh sát các loại xếp hàng dọc bên lề đường Cát Linh; vẫn vắng bóng sinh viên, chỉ khác chút là lực lượng dân chủ và dân oan tập trung khá đông. Được dịp tôi làm quen được với nhiều người. Công an Hà Nội bắt đầu hỏi thăm tôi. Một tốp công an mặc thường phục đến trước mặt tôi, một người hỏi:

- Anh Hồi xuống đây làm gì?

- Tôi đi chơi Hà Nội.

- Anh ra đây, có người gặp riêng anh!

- Ai gặp tôi thì ra đây, tôi không đi đâu hết!

Một người khác rút bao thuốc lá mời tôi:

- Anh hút với tôi điếu thuốc!

-Cảm ơn tôi vừa hút xong.

-Tôi mời anh điếu thuốc! Giọng anh ta gắt gỏng. Tôi hiểu ý anh ta muốn cà khịa tôi, nhưng tôi bình tĩnh nhã nhặn:

- Xin lỗi, anh tôi vừa hút xong.

- Anh ra đây tôi gặp riêng tý! Vừa nói anh ta vừa kéo tôi ra chỗ vắng. Tôi phản đối.

- Anh nói gì thì nói tại đây, tôi không ra đâu hết!

Tôi bắt đầu to tiếng. Mấy anh em dân chủ, dân oan kéo nhau đến gần tôi. Thấy vậy họ bắt đầu chuyển hướng.

- Thôi anh ra đây uống nước.

Rồi người kéo, người đẩy tôi ra quán nước cạnh đó. Mấy chị em dân chủ, dân oan bắt đầu lên tiéng chọc tức công an.

-Anh Hồi ơi! Cho bọn em đi cùng với! Cho bọn em uống bia với! Trời ơi khát quá mà chẳng có ma nào mời. Anh Hồi ơi sao lại có người tốt với anh thế nhỉ! Người ở đâu ra đấy? Chắc trên trời rơi xuống sao mà có tiền ép người khác uống bia. Lạ nhỉ! Anh Hồi thích thật đấy!

Tốp công an sắc mặt tối sầm lại, giả vờ câm, điếc không một ai lên tiếng. Một người đề nghị chuyển vào bên trong cho khuất mắt đám trêu chọc này.

- Anh Hồi cứ ngồi đây uống nước, tý có người đến gặp anh.

- Công an Lạng Sơn thuê các anh giữ tôi lại chứ gì!

- Anh nói thế cũng được, chẳng sao!

Lúc sau trưởng phòng PA38 công an Lạng Sơn Hoàng Anh và đội trưởng Lê Duy Thực đến. Tốp công an Hà Nội tranh thủ gọi đủ mọi thứ nào là bia, cà phê, nước ngọt, thuốc lá loại sang tới tấp, bày la liệt trên bàn.

- Anh Hồi xuống tham gia biểu tình đấy à? Trưởng phòng Hoàng Anh hỏi.

- Anh cũng định tham gia biểu tình hay sao mà xuống tận đây! Tôi cười. Mọi người nhìn tôi cũng cười.

- Anh làm anh em khổ vì anh lắm rồi đấy!

- Tôi đi Hà Nội chơi chứ làm gì đâu mà làm khổ các ông! Các ông tự nghĩ ra lắm chuyện, tự vẽ ra lắm việc!

- Thôi uống nước rồi tý về, tôi đến đón anh về đây!

- Không. Tôi đi xe ngoài, tôi cũng sắp về đây.

- Xe đã đến đây rồi, anh lên xe cùng về.

- Tôi về thẳng ngay, các anh cứ đi việc của các anh. Nói rồi tôi đứng dậy đi ra chỗ anh em dân chủ, dân oan chia tay họ, rồi đi ra bắt xe cửu ra bến xe về Lạng Sơn.

Hai công an Hà Nội chạy ra kéo tôi lại để đi xe trưởng phòng PA38 Lạng Sơn. Tôi chống lại. Thấy thái độ của tôi kiên quyết, họ để tôi về.

Sáng hôm sau, trưởng phòng công an Hoàng Anh triệu tập tôi lên làm việc tại đồn công an huyện. Chẳng có nội dung gì mới ngoài việc đọc lại cho tôi nghe bài trả lời phỏng vấn của tôi với đài Úc Châu do chị Bảo Khánh thực hiện. Rồi họ lên giọng chỉnh huấn tôi một thôi, một hồi. Tôi chẳng thèm tranh luận, cứ ngồi để họ nói cho hết thời gian rồi về.

Nhớ lại tháng 2 năm 1979, hồi đó tôi làm kế toán văn phòng huyện uỷ, tôi nhớ vào tối Thứ Bảy, ngày nghỉ, tôi về nhà trong quê. 9h30 tối, đài Tiếng Nói Việt Nam phát đi thông cáo đặc biệt: “Quân xâm lược bành trướng Trung Quốc đã tiến hành xâm chiếm nước ta trên toàn tuyến biên giới của tổ quốc”. Tôi giật mình trỗi dậy nghe toàn văn thông cáo. Cả gia đình tôi cũng đều thức giấc để nghe. Mọi người bàng hoàng trước sự kiện này. Vậy là tổ quốc một lần nữa bị giặc ngoại bang xâm lăng. Đất nước lại bước vào cuộc chiến tranh mới, với kẻ thù đã từng là anh em, đồng chí, núi liền núi, sông liền sông. Suôt cả đêm tôi thao thức không ngủ được, chỉ mong trời sáng để đi ra cơ quan ngay. Thời đó ở miền núi xa xôi như quê tôi chưa có thông tin liên lạc. Tôi sốt ruột lắm định đi ra đêm nhưng bố mẹ tôi ngăn không cho đi vì đêm tối, xe đạp không có đèn. Với lại bố tôi bảo: “Ăn khôn nói dại”, sợ quân xâm lược đã tràn đến đây, chúng lùng sục bắt giết. Đài Tiếng Nói Việt Nam phát đi phát lại thông cáo đặc biệt, rồi lại phát đi lệnh tổng động viên của chủ tịch nước, và kết thúc bằng bài hát mà đến nay tôi không nhớ rõ tác giả nữa vì quá lâu bài hát đã đi vào dĩ vãng, nhưng lời bài hát thì có lẽ đã chôn chặt với cuộc đời tôi.

“Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới,

gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới.

quân xâm lược bành trướng dã man,

đã dày xéo mảnh đất tiền phương!

lửa đã cháy và máu đã đổ trên đất dải biên cương!

Đất nước của ngàn chiến công,

đang sục sôi khí thế hào hùng,

những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa

đang gọi tiếp, tiếp những bản hùng ca.

Việt Nam! Ôi đất Việt yêu thương,

Lịch sử đã trao cho người một sứ mạng thiêng liêng,

Mang trên mình còn lắm vết thương,

Người vẫn hiên ngang ra chiến trường

Vì một lẽ sống cao đẹp của mọi người, độc lập-tự do”.

(Còn tiếp)
Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: