Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo Tổ Quốc 125)

Họ phân tích cho thằng cháu tôi thấy được tôi là thành phần phản động, chống Đảng, chống Nhân Dân, họ bắt phải viết cam kết từ nay không được tiếp tay cho kẻ phản động. Thằng cháu tôi vâng vâng, dạ dạ làm theo mọi yêu cầu của họ cho xong chuyện rồi về.
Đám tang cụ Chính đã qua đi, với tôi đó là kỷ niệm khắc sâu mãi mãi trọng tâm trí tôi. Đời tôi sẽ không bao giờ phai nhạt về những ký ức này, một con người trên 40 năm qua, Đảng, Nhà Nước cộng sản Việt Nam luôn rêu rao là kẻ phản dân, hại nước, một con người đã bị chế độ được mệnh danh là của dân, do dân và vì dân đem truy tố đến hai lần, với thời gian tù đày gần 10 năm, vậy mà ông ra đi hàng ngàn người dân ở khắp mọi miền đất nước đã bất chấp hiểm nguy, thách thức với chế độ vượt núi, băng ngàn đến với ông. Đây là bằng chứng sống chứng minh hùng hồn về sự ảnh hưởng của ông đối với đời sống -xã hội Việt Nam, nó là cái tát giáng vào mặt cho những kẻ luôn vỗ ngực “chỉ có ta mới là công lý, kẻ nào trái ý ta là chống lại nhân dân, kẻ đó sẽ bị nhân dân ruồng bỏ…”

Đám tang diễn ra uy nghi, hoành tráng, chắc chắn sẽ làm chạnh lòng giới cầm quyền cộng sản. Đám tang chỉ có gia đình đứng ra tổ chức, vậy mà mọi nghi thức không kém gì một tang lễ quốc gia. Ở lễ tang quốc gia, mọi người đến viếng có nhiều lý do khác nhau, hoặc là được phân công, cắt cử, hoặc đến vì mục đích vụ lợi, hoặc vì mục đích trả ơn… Mọi người đến với vẻ mặt lạnh lùng, trái tim vô cảm. Ở đám tang này, mọi người đến đây chẳng có mục đích nào khác ngoài mục đích với tấm lòng thương tiếc, kính trọng, mến mộ người đã khuất. Chắc chắn sau lễ tang này, Đảng cộng sản Việt Nam sẽ phải ngồi với nhau để đánh giá lại về phong trào dân chủ và sẽ có cái nhìn nhận khách quan hơn, sát thực hơn với tình hình thực tế, và có thể cách ứng xử sẽ tinh vi hơn, xảo quyệt hơn nhằm ứng phó với tình hình.



Với phong trào dân chủ, đây là niềm kiêu hãnh, tự hào và khích lệ lớn lao đối với các nhà dân chủ, củng cố niềm tin để tiếp bước trên con đường đã chọn. Cuộc đời cụ là tấm gương sáng mãi cho các thế hệ sau, những người yêu chuộng hoà bình, công lý, tự do dân chủ.

Tôi kính cẩn nghiêng mình trước vong linh cụ, tỏ lòng khâm phục về lòng yêu nước thiết tha của cụ. Tôi nhớ mãi trong lời điếu được đọc trong lễ truy điệu cụ có đoạn: “Cụ là con người yêu nước chân chính, chính vì yêu nước chân chính nên năm 16 tuổi, cụ đã một lòng đi theo Đảng cộng sản Việt Nam, thực hiện ước mơ tìm đường cứu nước và cũng chính vì lòng yêu nước chân chính, mà cụ đã phải ly khai Đảng cộng sản Việt Nam…

Tháng 12, 2007 có tin Trung Quốc ngang nhiên công bố hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam là đơn vị hành chính trực thuộc thành phố Tam Sa của Trung Quốc. Ngày 9 tháng 12 năm 2007, các tầng lớp trí thức, sinh viên Việt Nam rầm rộ xuống đường biểu tình phản đối chính sách bành trường của chính quyền Bắc Kinh trước đại sư quán Trung Quốc tại 46 đường Hoàng Diệu, Hà Nội. Hai ngày sau, người phát ngôn bộ ngoại giao Trung Quốc ra tuyên bố:”Trung Quốc không muốn có một hình ảnh phản đối Trung Quốc tại Việt Nam…”

Trên mạng internet tiếp tục đăng tải kêu gọi của giới sinh viên, trí thức tham gia xuống đường biểu tình trước đại sứ quán Trung Quốc vào các ngày chủ nhật 16 và 23 tháng 12 năm 2007. Mấy anh em ở Hà Nội điện cho tôi, mời tôi xuống để quan sát thực tế tình hình vừa là góp phần động viên anh em, vừa để tận mắt chứng kiến sự kiện diễn ra, góp phần tiếng nói cổ vũ cho khí thế yêu nước của giới trẻ Việt Nam khi tổ quốc đang có nguy cơ bị xâm hại.

Sáng ngày 16/12/2007, lúc 7h sáng, tôi có mặt tại vườn hoa Lê Nin trên đường Điện Biên Phủ và đường Xuân Diệu, trước đại sứ quán Trung Quốc. Tôi gặp nhà giáo Vũ Hùng, quê Hà Tây (nay là Hà Nội). Hai anh em đi đi, lại lại quan sát tình hình. Khung cảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là có đến trên 100 cán bộ, chiến sĩ công an gồm các lực lượng cảnh sát cơ động, cảnh sát hình sự, lực lượng an ninh, từng tốp đứng, ngồi, đi lại trong vườn hoa, trên đường Điện Biên Phủ, đường Xuân Diệu.

Hàng chục xe cảnh sát các loại túc trực hai bên đường, một lực lượng đông đúc mặc thường phục trà trộn với lực lượng mặc quân phục, còn phần lớn ngồi ở các quán nước, quán cà phê, quán bia xung quanh khu vực vườn hoa Lê Nin để nghe ngóng, quan sát và chỉ huy. Tôi quan sát có đến 95% trong tổng số người có mặt ở đó là lực lượng công an. Phía bên ngoài tại các điểm nút giao thông xung quanh khu vực toà nhà đại sứ quán Trung Quốc, lực lượng công an đứng chốt dày đặc; ngoài ra còn lực lượng rất lớn ẩn náu ở các nhà hàng lớn, các đồn công an ở các phường lân cận khu vực được gọi là “điểm nóng” này. Chốc chốc xe công an các loại lướt qua, lướt lại kiểm tra tình hình. Tôi đi đi, lại lại trên hành lang đường Điện Biên Phủ, không thấy bóng dáng sinh viên, trí thức nào xuất hiẹn. Anh Vũ Hùng chỉ cho tôi mấy gương mặt mà tôi đã biết tên nhưng chưa biết mặt, đó là chị Kim Thu, chị Dương Thị Xuân, cùng một số chị em dân oan đi cùng. Công an đông như kiến nên tôi cũng ngại đến làm quen.

7h15, lực lượng cảnh sát giao thông dùng dây thừng chắn con đường Hoàng Diệu cắt ngang với đường Điện Biên Phủ đi qua trước đại sứ quán Trung Quốc. Cảnh sát đứng hai bên đường làm nhốn nháo người qua lại. Một thanh niên đi xe máy đến xuống xe. Anh dựng xe bên lề đường, lấy máy ảnh chụp cảnh công an dùng dây thừng cắt ngang tuyến đường Hoàng Diệu. Lập tức đến vài chục công an các loại xông tới vây kín anh ta, xốc nách anh ta vào lề đường. Mấy công an nổ xe máy yêu cầu anh ta lên xe rồi đi đâu đó, một người yêu cầu anh ta đưa chìa khoá xe máy rồi nổ máy cùng đi.

Tầm 9h, có 4 sinh viên đi hai xe máy lai nhau, đầu xe cắm lá cờ đỏ sao vàng Việt Nam cỡ nhỏ, mặc áo phông, trên ngực và đằng sau ghi dòng chữ: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”. Xe vừa đến khu vực “cấm”, tiếng còi rít lên làm inh tai nhức óc. Bốn sinh viên hai trai, hai gái mặt tái mét, xuống xe. Tất cả lực lượng công an náo động xông tới, tạo thành vòng trong, vòng ngoài, nhốn nháo chẳng khác nào bắt được kẻ cắp giữa chợ Đồng Xuân, rồi họ đưa đi đâu không rõ. Vừa lúc đó công an tỉnh Hà Tây đến ép anh Vũ Hùng về.

Thế là còn một mình tôi ở đó quan sát. Chẳng quen biết ai, tôi vào quán bia ngay dưới cột cờ Hà Nội. Ở đó tầm quan sát bao quát được cả khu vực. Có đến chục người tôi nhìn không phải công an, họ ngồi trong tâm trạng bất an. Tôi ngồi gần đó để nghe ngóng tình hình, và tôi nhận ra ngay họ là những bậc phụ huynh của các sinh viên đến đây để “đón lõng”con em mình. Một chị thấy tôi vào liền chuyện hỏi tôi:

─ Anh ra đây đón cháu hay sao?

─ Không, tôi ra đây ngắm cảnh. Nghe nói hôm nay giới sinh viên tổ chức biểu tình chống Trung Quốc tại đây, tôi tò mò đến xem, nhưng có thấy gì đâu? Sinh viên chẳng thấy, trí thức cũng không, đến cả người dân cũng vắng, hình như người ta chẳng quan tâm đến sự kiện này!

─ Chắc anh ở xa đến đây phải không?

─ Vâng, tôi ở xa, tôi có việc về Hà Nội, nhân tiện đi chơi vào đây xem sự thể thế nào!

─ Tôi ở Hà Tây, hôm qua tôi cũng đến đây để tìm thằng con tôi. Nó đang học ở Hà Nội. Tuần này nó không về, tôi sốt ruột lắm, sợ nó đi tham gia biểu tình thì chết, nhà trường đuổi học đấy!

─ Chị nói đùa chứ ai lại đi đuổi học! Được dịp tôi tò mò gợi chuyện.

Mấy người đàn ông ngồi bàn cạnh tôi quay sang tôi tiếp chuyện.

─ Không đùa đâu anh! An ninh lùng sục vào các trường đại học để nắm bắt tình hình, lên danh sách những sinh viên hăng hái tuyên truyền vận động mọi người tham gia xuống đường biểu tình. Họ đã làm việc với nhà trường. Nhà trường nghiêm cấm sinh viên tham gia biểu tình. Trường cũng có công văn gửi các gia đình phụ huynh có biện pháp ngăn chặn bọn trẻ xuống đường tham gia biểu tình. Thằng con tôi hôm qua Thứ Bảy nó không về, điện thoại nó tắt, tôi lo lắm, hôm qua lên trường tìm nó không thấy, hôm nay tôi lại lên nó đi đâu rồi. Bây giờ tôi phải đến túc trực ở đây để tóm nó về cho nó một trận. Anh bảo không lo sao được!

─ Các bác đón ở đây làm sao mà thấy nó được! Công an họ chặn các ngả đường từ rất xa, cách đây phải đến cây số rồi, làm sao mà lọt vào đây được. Cả cái phường Điện Biên này họ quán triệt nghiêm cấm người dân không được bén mảng đến đây, gia đình nào có con em tham gia biểu tình, gia đình mất tiêu chuẩn văn hoá, là cán bộ, Đảng viên bị kiểm điểm…nên các bác thấy đấy có người dân nào đến đây đâu! Mà nghe nói, các phường lân cận xung quanh đây đều được quán triệt thế. Chị chủ quán cho biết.

─ Gìờ thì biết tìm chúng nó ở đâu bây giờ!

─ Tốt nhất là các bác về đi, chứ đón ở đây không bao giờ gặp bọn nó đâu! Chị chủ quán quả quyết.

Mọi người ngán ngẩm rồi rủ nhau ra về. Tôi cũng đứng dậy đi ra chỗ khác nghe ngóng tình hình. Có hai nữ thanh niên còn rất trẻ đi xe máy lai nhau vào gửi xe dưới cột cờ Hà Nội, người trông xe chưa kịp đưa chiếc vé cho hai nữ thanh niên thì ba công an an ninh mặc y phục ập đến.

─ Hai cô ở đâu đến, đến đây làm gì? Một công an hách dịch hỏi.

─ Chúng cháu đi chơi.

─ Chơi gì ở đây! Chơi với ai? Mở cốp xe ra kiểm tra, đưa chìa khoá đây!

─ Có gì đâu ạ!

─ Đưa chìa khoá đây! Một công an quát.

Lực lượng công an xúm vây xung quanh kín hai nữ thanh niên. Thấy vậy mọi người kéo đến xem càng đông, tạo thành đám đông nhốn nháo. Có mấy thanh niên chen lấn vào vòng trong hỏi han tình hình, trong số này tôi nhận ra anh Phạm Đức Chính. Chính nhận ra tôi liền đến gần.

─ Anh xuống lúc nào vậy?

Anh xuống sáng nay.

Một mình à!

Mình anh thôi. Vũ Hùng vừa bị công an ép về.

─ Công an chặn hết các ngả đường, sinh viên không thể tập kết được anh ạ, không thành rồi.

Một công an mở cốp xe lôi ra một lá cờ đỏ sao vàng mới được gấp cẩn thận. Viên sĩ quan công an như vớ được chứng cứ quan trọng, đặt lá cờ lên trên yên xe, tay đập xuống lá cờ quát to: “Cái gì đây?”. Hai nữ thanh niên mặt tái mét im lặng.

Một thanh niên vẻ bức xúc chen lấn mọi người lao đến chỉ tay vào mặt viên sĩ quan công an: “Ông làm gì thì làm tôi, cấm ông xúc phạm tổ quốc!”. Viên sĩ quan bị bất ngờ chưa hiểu ra điều gì lên giọng.

─ Tôi làm gì?

─ Làm gì à! Mày đập tay xuống lá cờ trước mặt mọi người, đó là hành động sỉ nhục tổ quốc! Mày giỏi cứ đập lần nữa trước mặt tao để xem tao không đập nát mặt mày ra không!

Viên sĩ quan tịt họng ngẩn tò te trước mặt mọi người. Mấy người khác lên tiếng:

─ Loại vô học, mất dạy. Thế mà đòi làm công an à!

Một viên sĩ quan khác liền lấn tới ra lệnh: “Đưa hai cô này về đồn giải quyết, không làm việc ở đây”.

─ Cháu có làm gì mà phải lên đồn!

─ Cứ đi rồi biết!

─ Cháu không làm gì nên tội, cháu không đi!

─ Có đi không? Viên sĩ quan quát.

Anh Phạm Đức Chính từ nãy quan sát ở ngoài, thấy vậy liền nhảy vào cuộc: “Các em không có tội tình gì, các ông đừng làm cho các em nó sợ! Mang theo một lá cờ của tổ quốc Việt Nam thân yêu của mình mà lại ghép là có tội là sao?

(Còn tiếp)

Không có nhận xét nào: