Vi Đức Hồi

Đối mắt
(Tiếp theo Tổ Quốc 118)
Từ trước đến giờ, các ông đã giúp được gì cho dân, cán bộ mà ai cũng giúp được dân như thế thì dân đã đỡ khổ. Anh ấy là làng xóm, anh giúp chúng tôi chút ít, các ông lại kèn cựa, vu cho người ta là thân Mỹ, lấy tiền của Mỹ để giúp dân…Tôi thì tôi chẳng quan tâm
tiền của ai. Ai giúp tôi, tôi nhận. Bây giờ các ông giúp tôi đi, tôi nhận ngay và cảm ơn nhiều. Các ông bắt tôi trả, tôi lấy tiền đâu mà trả, chả nhẽ khiêng lợn đi trả? Các ông, bà có khiêng được thì khiêng đi mà trả, còn tôi thì tôi chịu.
Khoảng tuần sau, tôi về quê, mấy người thấy tôi về liền tìm đến tôi, khẩn khoản thông báo:

- Phụ nữ xã mời bọn em lên nói là Nhà nước cho vay không lấy lãi, họ bắt bọn em lấy tiền để trả anh, bây giờ làm thế nào?

- Tốt quá chứ sao! Em cứ nhận đi rồi đem trả anh, để anh lại cho người khác vay. Nếu họ lại cho vay thì lại trả anh để chuyển cho người khác. Hay! Quá hay!

- Vốn ưu đãi rót xuống toàn đi đâu hết, bọn em có được vay đồng nào đâu! Thấy anh làm thế này mới động đến bọn nó, tự nhiên lại mời lên cho vay không lấy lãi, bọn em thấy lạ quá, mà nó biết nếu tính lãi thì bọn em cũng không nhận, nên buộc nó phải làm vậy.

Hai hôm sau, Chủ tịch Phụ nữ xã dẫn chị, em các gia đình được tôi giúp đỡ đến nhà tôi.

- Chị đưa mấy chị em đến để trả tiền chú. Chú thông cảm, Ngân hàng chính sách nó cho vay để trả lại chú.

- Tốt quá rồi, tự nhiên Nhà nước mình lại tốt thế!

- Cũng nhờ chú cả đấy! Từ trước tới giờ có ai được vay ưu ái như thế này đâu! Họ không tính lãi chú ạ.

- Họ cho vay bao nhiêu, vay mấy năm?

- Nhà nhiều người thì 5 triệu, ít người thì 3 triệu, thời hạn 5 năm chú ạ.

- Hay quá nhỉ! Được rồi, trả lại đây rồi em lại cho người khác vay. Nhà nước lại cho vay, cứ thế dân mình chắc sẽ nhanh chóng hết khó khăn thôi.

- Thật đấy nhỉ! Mọi người đồng thanh nói.

Hôm sau tôi gặp cậu làm ở Ngân hàng chính sách xã hội huyện, là chỗ thân quen, hay thường xuyên đánh cầu lông với nhau. Vừa gặp tôi, cậu ta phàn nàn:

- Chú làm bọn cháu khổ lây!

- Sao vậy?

- Lãnh đạo huyện uỷ chỉ thị cho bọn cháu phải cho mấy hộ dân ở quê chú vay không lãi để trả tiền cho chú.

- Có chế độ vay không lãi?

- Tỉnh phân cho ít để dành cho những hộ đặc biệt khó khăn, đợt này đổ vào quê chú sắp hết rồi còn đâu!

- Mấy hôm nữa tớ lại cho mấy hộ vay, liệu còn có cơ chế này cho dân vay để trả tớ không?

- Lấy đâu ra? Chú cứ xoay vòng kiểu này, Nhà nước lấy đâu ra cho dân vay mãi thế! Mà ai lại đi chạy theo cái kiểu ấy!

- Họ nghĩ thế nào mà làm như vậy nhỉ?

- Nghĩ đơn giản là giải quyết tình thế! Nhưng lại không nghĩ được xa hơn, làm lãnh đạo mà ngu đến thế thì làm sao đất nước khá lên được!

Từ đó đến nay, người dân quê tôi đi đâu cũng kháo nhau, vẻ “tự hào” bởi được trên tỉnh, huyện gắn cho cái mác “điểm nóng”, bởi vậy nhiều đoàn cán bộ tỉnh, huyện thường xuyên đến”thăm và làm việc”. Quê tôi được lọt vào tầm mắt xanh của các vị lãnh đạo cấp trên và thực tế đã có được những quan tâm hơn trước, dân quê tôi phấn khởi cực!

Tôi lại dùng số tiền đó đặt mua được bảy con lợn nái giống, cho bảy hộ nuôi, theo cách lợn nái là của tôi, người nuôi được hưởng toàn bộ số lợn con đẻ ra, cứ đẻ được hai lứa, tôi lại chuyển cho hộ khác. Điểm nóng lại nổi lên, Huyện uỷ lại tiếp tục ra tay, lần này gay gắt hơn lần trước. Một cuộc họp các ban ngành của xã lại được tổ chức gấp, địa phương như sắp có chiến sự xảy ra. Các xóm lại họp dân quán triệt chặn đứng ngay mọi hành vi tiếp tay cho địch, ai đã nhận phải trả ngay, nếu ông Hồi không nhận thì thả ra đường, tổ chức mọi người đuổi lợn ra khỏi địa phương mình. Nhà nước sẽ có chính sách cho dân vay ưu đãi để làm ăn, kiên quyết không tiếp nhận sự viện trợ bất hợp pháp này. Cùng với việc quán triệt trong dân, khác với lần trước, lần này huyện thành lập một đoàn công tác do Chủ tịch Hội cựu chiến binh huyện làm trưởng đoàn, tham gia đoàn có một số đoàn thể của huyện như: Hội nông dân, Mặt trận, Phụ nữ cùng với các tổ chức đoàn thể Nhân dân ở xã trực tiếp đến từng gia đình nhận nuôi lợn tôi giúp để vận động, hăm doạ bắt đem trả.

- Đây là việc làm tiếp tay cho kẻ địch, hòng lôi kéo quần chúng nhân dân đi theo địch, gây mất ổn định chính trị cho đất nước, yêu cầu phải đem trả ngay. Một người trong đoàn quán triệt cho một hộ gia đình.

- Bây giờ đã bắt về rồi thì trả thế nào?

- Thông báo cho ông Hồi đến lấy đi đâu thì lấy. Nếu ông không lấy thì thả ra đường, đuổi ra khỏi xóm mình rồi nó đi đâu thì đi, mất không chịu trách nhiệm.

- Làm thế sao được, có phải ông ấy tự đem đến thả vào chuồng mình đâu? Mình xin ông ấy chứ!

- Tôi hẹn trong vòng ba ngày anh phải đưa con lợn này ra khỏi cái làng này. Nếu không chúng tôi sẽ có biện pháp cứng.

- Vâng. Gia đình em sẽ gặp ông Hồi để bàn và hứa sẽ thực hiện.

- Các anh không nghe Đảng, Chính quyền thì đến lúc các anh cần đến chính quyền, các anh sẽ thấy! Ai xác nhận cho con các anh đi học, đi thoát ly, đi làm; ai chứng nhận lý lịch cho các anh; ai cắt khẩu cho các anh; ai chứng nhận vùng sâu, vùng xa, là dân tộc thiểu số để có được ưu tiên? Ngay cả khi ốm đau nếu không có chính quyền can thiệp cho các anh thì việc vào bệnh viện chữa trị còn khó nữa là các việc khác. Các anh hiểu chưa? Mình sống dưới chế độ nào, mình phải yêu chế độ đó, “ăn cây nào, rào cây ấy”. Tự nhiên lại đi nghe mấy thằng bất mãn, phản động, làm tay sai cho địch để chống lại Đảng, nhân dân là sao? Các anh đã đi lạc đường rồi đó, tỉnh lại ngay đi, từ nay đoạn tuyệt không quan hệ với ông Hồi nữa. Tôi với anh Hồi trước đây chắc chắn còn thân hơn các anh nhiều, lúc nào cũng chén chú, chén anh với nhau, nhưng bây giờ thì khác rồi, mỗi người ở trận tuyến đối lập nhau. Từ khi ông Hồi phản chống Đảng, tôi cắt đứt quan hệ luôn.

- Vâng. Bọn em sẽ trả lại ngay.

Thế rồi mọi người tìm gặp tôi thông báo tình hình với tâm trạng lo âu, khắc khoải.

- Bọn em có con đang tuổi đi học, em định hết năm học này cho cháu đi học trường dân tộc nội trú. Tình hình này xã nó không cho đi thì chết, em lo lắm.

Mấy cậu khác chia sẻ: bọn em thì không sợ, nhưng cánh đàn bà nó hoảng anh ạ. Suốt ngày cán bộ phụ nữ xã, thôn hết họp hành nhắc nhở, lại đến tận nhà vận động, răn đe, bây giờ không biết nên làm thế nào!

- Thôi được. Nếu các chú sợ thì đưa về nhà tôi (nhà trong quê) để tôi xử lý. Có điều anh nói với các chú rằng: họ đe doạ các chú đấy thôi, không đời nào người ta không cho con em các chú đi học, cũng không đời nào chính quyền từ chối thực hiện nhiệm vụ của mình đối với công dân. Có cho kẹo họ cúng không dám, vì đó là nhiệm vụ của họ. Nhưng thôi, việc đó rồi các chú sẽ hiểu.

- Vâng. Có gì bác thông cảm cho bọn em.

Có người thì tìm gặp riêng tôi nói nhỏ:

-Em đem lợn đi gửi khoảng một, hai tuần để che mắt bọn chúng, em nói là bán rồi, bọn nó không biết đâu. Em làm thế có được không?

- Tuỳ chú. Tôi thế nào cũng được.

- Vâng. Thế nhé, anh đừng tiết lộ cho ai biết đấy!

Biết mọi người trả lợn giống cho tôi, nhiều người khác lại tìm đến tôi đặt vấn đề.

- Mấy tay kia nó dính dáng đến gia đình cán bộ, đảng viên, nó sợ, bọn em là dân đen, em chẳng sợ thằng nào! Anh chuyển cho bọn em nuôi, xem chúng nó làm gì! Bọn em vẫn có lợn nuôi nhưng thấy nó quấy anh khiếp quá. Thực sự bọn em muốn giúp anh, bênh vực anh.

Thế là mấy con lợn tội nghiệp kia lại được chuyển cho mấy gia đình khác. Xóm, xã, đều biết nhưng chẳng thấy đến sách nhiễu, mà chỉ bắn tin: nếu không đem trả lợn, Công an sẽ đến bắt. Có người thẳng thừng trả lời:

- Giỏi xuống mà bắt! Đang muốn đi tù cho đỡ khổ đây!

Có anh bạn thân của tôi, thấy tôi bị phong toả, bao vây cô lập, định làm bẽ mặt tôi, họ tức tốc tìm tôi và đặt vấn đề:

- Nếu không có ai nhận nuôi, tôi nhận hết để xem chúng nó làm được gi! Tôi nghe nói mà tức thay ông. Lúc này cũng là lúc bạn bè phải có nhau, giúp nhau ông ạ.

- Có mấy người đến nhận rồi, để xem đã, nếu còn thì ông nhận.

- Ông yên tâm đi, chỉ cần tôi hô một câu mấy thằng bạn của mình nó đến nhận hết số lợn của ông ngay.

Ngay chiều tối hôm đó anh ta lại xuống nhà tôi. Thấy còn một con chưa ai bắt, anh ta đưa về luôn. Tin này đến tai lãnh đạo xã, xã chạnh lòng, cho rằng nói như vậy là thách thức Chính quyền. Ngay sau đó, Phó bí thư Thường trực huyện uỷ đến dự hội nghị của xã, nghe báo cáo tình hình, Phó bí thư “nổi đình đám”, chỉnh đốn xã vì không thực thi đầy đủ ý kiến chỉ đạo của huyện uỷ. Là người có họ hàng với nhau, cơm trưa xong, Phó bí thư huyện uỷ trực tiếp đánh xe đến nhà anh bạn tôi.

- Người ta đang tránh không được, anh lại còn rây vào là thế nào? Anh khó khăn quá sao? Em còn đang công tác, lúc nào, ở đâu em cũng phải nói về anh Hồi! Không biết sắp tới đây anh còn làm những gì nữa! Anh làm thế ảnh hưởng đến em, anh biết không? Anh bán ngay con lợn đó đi, thiếu bao nhiêu tiền em bù cho anh.

- Thôi. Tôi nể chú xuống tận nhà, chú nói thế thì tôi sẽ làm theo ý chú.

Thế rồi anh ta đổi lấy con khác về nuôi và thông báo rằng đã bán con lợn của tôi. Dân làng đều biết, xóm, xã biết nhưng cũng lờ đi vì thấy mệt mỏi vào những chuyện chẳng đâu vào đâu, trong khi những việc lớn thì làm không xuể.

Sau khi đã trả lợn cho tôi, những hộ này bắt đầu chất vấn cán bộ các cấp ở các cuộc họp xóm, hội cựu chiến binh, hội phụ nữ, và nhất là khi gặp cán bộ có chức sắc ở bất cứ đâu.

- Tại sao các hộ trước lấy lợn ông Hồi được nhà nước cho vay tiền (không tính lãi) để trả, đến bọn tôi thì không?

- Việc này phải đi hỏi huyện chứ bọn xã, thôn như chúng tôi không biết, chúng tôi không moi đâu ra tiền cho các anh vay.

- Các ông phải có trách nhiệm hỏi huyện và yêu cầu huyện phải trả lời chúng tôi.

Và một Phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân huyện đã xuống xã để trấn an dân.

-Nhà nước ta còn nghèo, việc cho các hộ vay không lãi vừa rồi là việc giải quyết mang tính tình thế, không thể chạy theo mãi được. Bà con yên tâm, tới này Nhà nước sẽ cho dân vay thoải mái với lãi suất ưu ái. Mỗi hộ vay tối đa được 3 chục triệu, hộ nào có dự án kinh doanh, sản xuất sẽ được vay đến trăm triệu. Bà con phải đoàn kết, giúp đỡ nhau làm ăn, đừng nghe bọn xấu xui bẩy, lôi kéo. Cảnh giác với mọi âm mưu kẻ địch chống phá đồng bào ta. Từ nay không nhận sự giúp đỡ của ông Hồi hay của bất cứ ai có ý định giúp đỡ bà con. Nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân và vì dân nên lúc nào cũng chăm lo cho nhân dân… Dân mủi lòng và hy vọng nhiều ở Đảng, Nhà nước. Nhưng thời gian mới là minh chứng cho việc chăm lo cho dân của Đảng, Nhà nước ta. Từ ngày đó đến giờ đã hơn một năm trôi qua, lời hứa của ông Phó chủ tịch huyện vẫn là trong hy vọng. Mấy tay bạo mồm, bạo phổi chửi đổng:

- Trò lừa dân, mị dân, tôi nghe mãi rồi. “mồm quan-trôn trẻ”, các cụ nói quả không sai!

(Còn tiếp)
Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: