Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo Tổ Quốc 113)

Việc thứ hai anh ta xúc tiến là: tìm tất cả các số điện thoại của những bạn bè, thân thích của tôi để liên lạc. Nhiều anh bạn thắc mắc tại sao tự nhiên Công An hỏi số máy bàn, số di động của mình! Tôi liền giải thích cho mọi người. Quả là như vậy. Tôi đi đến đâu anh ta gọi điện hỏi thăm đến đó, không có điện thì gọi cho Công An khu vực, Công An Xã sục sạo đến nơi. 
Đây là một cuộc đối thoại giữa Phó ông An Huyện Đỗ Thái Hòa với một gia đình:
- Ông Hồi đang ở đó phải không?
- Vâng. Gia đình trả lời 
- Ai đấy! Có việc gì không?
- Chúng tôi hỏi có ông Hồi đấy không thôi. 
- Có cần gặp anh Hồi không?
Không, chỉ hỏi vậy thôi. 
Có những lần tôi với người bạn đi chơi về, vừa về đến nhà anh, vợ anh ta bức xúc:
- Các anh đi đâu mà để Công An suốt ngày bám đít thế?
- Làm sao, Công An đến đây à? Anh bạn tôi gặng hỏi vợ. 
- Hai anh vừa đi khỏi thì ông Hòa Công An gọi điện hỏi “chú có ở nhà không?”. Em bảo: “Nhà em đi vắng”. “Đi với ông Hồi phải không?”. “Vâng. Có việc gì không anh?”. “Không. Cô nên khuyên bảo chú là cắt bỏ việc chơi bời, quan hệ với ông Hồi đi. Ông đang là đối tượng chính trị, bọn tôi đang theo dõi, rây vào đó là ảnh hưởng đến bản thân, gia đình đấy!”. “Đi ăn cỗ chứ có làm gì đâu mà chính tri, chính anh ở đây!”. “Tôi nói thôi là thôi. Tôi là Hòa Công An đây!”. “Vâng, em biết rồi!”. 
- Thôi kệ nó, việc nó, nó làm, mình có làm gì sai trái đâu mà sợ. Anh bạn tôi trấn an vợ. 
- Nhưng bực lắm cơ, cứ như người ta đi ăn trộm, ăn cướp không bằng!
Có mấy anh bạn tôi ở mấy xã thuộc vùng sâu, vùng xa, có dịp ra thị trấn, được tin tôi “gặp nạn”, đến thăm tôi, ở lại ăn cơm, hôm sau Công An khu vực đến tận nhà hạch sách; có người khiếp đảm, có người thách đố lại. Những ai là đảng viên, là cán bộ từ đó “cạch”, không dám đến; những người “vô sừng, vô sẹo” tỏ vẻ ra thích thú, càng đến nhiều như muốn khiêu khích. Có anh là sĩ quan Công An vừa nghỉ hưu, một hôm đến thăm tôi ở lại ăn cơm cùng gia đình, hôm sau bị Phó Công An Huyện Đỗ Thái Hòa gọi, sạc cho một trận. Tức quá nhưng không làm gì được, biết là đã nghỉ hưu nhưng không dám cãi lại vì sợ bị liên lụy. Nhiều lần rượu vào không kìm được chửi đổng sau lưng thậm tệ. Có mấy lần tôi cùng người bạn đi ra khỏi địa phương, Công An sục sạo khắp mọi nơi, điện thoại các nơi tìm kiếm. Hai ngày sau, Trưởng Công An Xã đến gặp anh bạn tôi, hạch sách:

- Hôm vừa rồi anh với ông Hồi đi đâu?

- Chú hỏi tôi với tư cách gì? Anh em hay tư cách Trưởng Công An?

- Anh em, tình cảm thôi. 

- Nếu thế thì tôi nói với chú rằng tôi với ông Hồi đi ăn cưới. Có gì không?

- Em hỏi vậy thôi vì Công An Huyện yêu cầu em hỏi cho rõ. 

- Nói như thế là rõ rồi đúng không? Tôi nói cho chú biết nếu hôm nay chú hỏi tôi với tư cách là Công An thì xin lỗi, tôi không có trách nhiệm phải trả lời. Tôi với Hồi chơi bạn với nhau từ lâu lắm rồi, lúc nó đang quyền chức tôi cũng chơi với nó, bây giờ tôi cũng chơi với nó. Nếu nó sai thì sai với Pháp Luật chứ nó không sai với tôi. Chúng tôi vẫn là bạn của nhau, không ai có quyền ngăn cản, nói rõ cho chú biết thế. 

Từ đó Công An các cấp không hề đếm xỉa gì đến anh bạn tôi, mặc dù chúng tôi vẫn chơi với nhau thân thiết. 
Việc thứ ba anh ta làm mà có lẽ tôi không thể nào quên được, đó là: có hai lần, Phó Công An Huyện dẫn một tốp Công An quân phục có, thường phục có, đến trường Tiểu Học Kai Kinh gặp riêng vợ tôi với mục đích làm công tác tư tưởng. Tốp công an này đi bằng xe cảnh sát lao thẳng vào trường. Thầy, Cô giáo cùng các cháu học sinh ngơ ngác, hoảng sợ vì thấy Công An ập đến, tưởng sẽ bắt ai! Lần thứ nhất họ nói mềm dẻo, đề nghị vợ tôi cùng hợp tác vận động tôi từ bỏ con đường đấu tranh dân chủ... Về nhà vợ tôi bức xúc, định lên tiếng phản đối nhưng rồi nghĩ chắc chỉ lần này thôi nên cố nén chịu. Không ngờ khoảng tháng sau tốp Công An lại đến, với số lượng đông hơn. Họ mời vợ tôi ra gặp riêng rồi chỉ trích rằng là đảng viên để chồng đi phản dân, hại nước , không có sự hợp tác với Công An để răn đe, giáo dục... Vợ tôi tức lắm nhưng ở nhà trường không dám cãi lại. 
Về đến nhà vợ tôi gọi điện cho Đỗ Thái Hòa đề nghị gặp riêng ở bất cứ đâu để nói chuyện. Tối hôm đó anh ta sang nhà tôi. Vợ tôi nói gay gắt vào mặt anh ta: “Nếu anh muốn gặp riêng, có thể mời thẳng lên đồn Công An, em sẵn sàng đi ngay, rồi anh muốn hỏi gì, nói gì cũng được. Đằng này anh hùng hùng, hổ hổ, dùng xe cảnh sát, lực lượng Công An đến nhà trường mục đích chỉ là gặp riêng em, em phản đối. Em nói trước, nếu còn lần sau nữa em chửi vào mặt anh đấy! Anh làm như vậy để làm gì? Để em sợ chắc? Anh làm cho nhà trường người ta coi em thế nào? Các cháu học sinh hoảng loạn anh thấy thích lắm sao? Em không ngờ anh lại tầm thường đến như vậy...”.
- Không, anh chỉ nghĩ đơn giản là lên đó tiện hơn gặp chỗ khác. Thôi được rồi, rút kinh nghiệm, anh sẽ điều chỉnh lại. 
Suốt từ đó đến nay tự nhiên biệt tăm hơi không thấy anh ta đến nhà tôi, không gọi điện cho tôi, cũng không gọi điện cho những bạn bè tôi để tìm kiếm tôi. 
Tôi hiểu anh ta đã biết mình là ai, và tự ý thức được mình hãy làm đúng bổn phận được giao, sốt sắng quá không những không được việc mà còn bị thiên hạ coi thường, lộ tẩy chân tướng của một kẻ tầm thường. 
Cứ tưởng những dự đoán của tôi về thời cơ cuối cùng của ông bạn Phó Công An Huyện là chính xác. Nhưng tôi đã nhận định sai, bởi cùng lúc đó, trên Tỉnh đã điều động người khác đến làm Trưởng Huyện thay thế Trưởng Huyện trước lên làm Phó Giám Đốc Công An Tỉnh. 

Được tin tôi bị Đảng Cộng Sản Việt Nam khai trừ ra khỏi Đảng, cách chức các chức vụ tôi đang đảm nhiệm và buộc thôi việc, Đài Á Châu Tự Do; Đài Chân Trời Mới, Đài VN Sydney, các Diễn Đàn về dân chủ cùng nhiều bạn bè thân hữu điện thăm hỏi, chia sẻ với tôi. Tôi bắt đầu công khai phát biểu mạnh mẽ, thẳng thắn về quan điểm của mình mà không một chút do dự, bởi mọi cái cần rũ bỏ đến nay đã rũ bỏ được, tâm trạng thanh thản, thoải mái và tự thấy mình đã tiến lên một nấc thang mới trên con đường đã lựa chọn, sẵn sàng tư thế chủ động đối mặt với những thế lực đầy mưu mô, xảo quyệt trên chặng đường tiếp theo. Tôi cũng bắt đầu bắt tay vào viết một số bài lấy các bút danh khác nhau, cổ vũ cho phong trào dân oan đang rầm rộ tổ chức biểu tình tại Sài Gòn và Hà Nội phản đối chính quyền Cộng Sản xâm phạm quyền lợi của người dân. 
Những hoạt động của tôi được Cộng Sản cho là “điên cuồng chống phá cách mạng Việt Nam”, đã làm cho họ tức tối và lập tức họ đáp trả ngay bằng những hành động “điên cuồng”. Một giấy triệu tập do Trưởng Công an Huyện ký đã được chính quyền cơ sở (chính quyền thị trấn Hữu Lũng) trực tiếp đưa cho tôi và tôi có mặt đúng thời gian theo giấy triệu tập. “Tiếp tôi” tại trụ sở Công an Huyện, ngoài Trưởng Công an Huyện mặc quân phục còn có hai người mặc thường phục. Trưởng Công an Huyện làm thủ tục, nghi thức ban đầu:
- Giới thiệu với anh Hồi đây là Hoàng Anh, Trưởng phòng PA38 và đây là Lê Duy Thực, Đội trưởng của phòng PA38 Công an Tỉnh Lạng Sơn, hai anh sẽ trực tiếp làm việc với anh. Nói rồi Trưởng Công an Huyện đi ra ngoài.

Hồi còn nhỏ, thỉnh thoảng tôi đi theo bố tôi mua trâu, mục đích mua về bán lại kiếm ít chênh lệch, người ta thường gọi là “lái trâu”. Tôi học được khá nhiều kinh nghiệm chọn trâu. Đến bây giờ tôi vẫn rất thành thạo trong việc chọn con trâu để làm giống, để cày, kéo. Đối với người nông dân thời ấy, “con trâu là đầu cơ nghiệp”; đời người có ba việc lớn:”lấy vợ, làm nhà, tậu trâu”. Con trâu đẹp, khoáy phải tròn, đóng ở hai bên bả vai và hông phải cân; hai bên khoáy lệch nhau là loại trâu bướng, khi cày, kéo nặng hoặc lúc mệt lập tức phá bĩnh, không chịu đi, quay lại sinh sự với chủ. Chân chạm khoẻ, móng đè lên nhau là loại trâu yếu, có bệnh tật. Mắt đen là trâu lành, tốt, mắt đỏ là loại trâu hung hãn, có thể húc cả chủ khi bị chủ bắt làm quá sức. Răng đều, mõm ngắn, hai bên bạnh ra là loại trâu chịu khó gặm cỏ; mõm dài thẳng tuột, răng nhấp nhô là loại chăn dắt khó, là loại “khách không mời cũng xông đến” với ruộng lúa, bãi ngô, vườn mầu của bất cứ nhà ai. Đuôi dài, gốc đuôi mập, ngọn đuôi búp măng là trâu lành, có phúc lộc cho chủ; ngọn đuôi nứt được gọi là “mang sà” là loại trâu sát chủ; lông đuôi phải đen, lông đuôi có vệt trắng là chủ nuôi nó sẽ có tang lớn. Lưỡi trâu có mầu hồng là tốt nhất, còn không thì có màu trắng nhạt cũng được; lưỡi có màu đen, hoặc chấm đen gia chủ dễ bị người khác đặt điều, đơm chuyện, vợ chồng gia chủ nghi kỵ, dễ bị tan vỡ hạnh phúc. Đôi sừng lệch nhau, gia chủ vợ chồng, con cái khó bảo nhau, gia đình lục đục, hay cãi cọ.Tai to, cân xứng thì tốt lành; ngược lại tai nhỏ, hoặc bên to, bên nhỏ, gia chủ gia chủ bị hãm tài, dễ bị người ngoài coi thường hoặc khinh rẻ. Căn cứ vào độ dài của con trâu, vòng ngực, vòng bụng và chiều cao của con trâu, người ta có thể đoán được trọng lượng của nó với độ chính xác tới gần 100%. Tôi học được bởi được đi theo mấy tay chuyên săn trâu thịt. 
Đối với con người cũng vậy, nhìn tướng mạo, khuôn mặt, dáng đi… cũng có thể nhận biết được người lành, người dữ, người quân tử, kẻ tiểu nhân. Nhưng con người không phải cái gì và lúc nào cũng thể hiện ra bên ngoài về bản chất bên trong, bởi con người là động vật cấp cao. Trong một chừng mực nào đó, ý thức có thể điều chỉnh được bản chất, vì vậy làm người dễ lầm tưởng, nhưng không phải lúc nào ý thức cũng điều chỉnh được bản chất. Vào một thời điểm nào đó khi các yếu tố bên ngoài tác động mạnh mẽ trực tiếp vào bên trong (bản chất con người), lúc này ý thức hoàn toàn bất lực, nhường chỗ cho bản chất lộ nguyên hình ra bên ngoài. Cho nên để nhận biết về bản chất con người cần phải có quá trình và đặc biệt là có hoàn cảnh, điều kiện để bản chất có dịp phơi bày. 
Tôi đã có dịp đọc khá kỹ về Kinh Dịch và các loại sách nói về tướng, số con người, và khi đem đối chiếu với thực tế thì cảm thấy rất thú vị và nhiều khi say mê nó, bởi có nhiều cái rất đúng.Vì vậy tôi không thể bỏ qua cơ hội này để nhìn nhận tướng mạo viên sĩ quan Trưởng phòng PA38, Công an Tỉnh Lạng Sơn với mục đích để chủ động đối phó, mặt khác cũng là dịp để so sánh với những gì mình thu lượm được qua sách vở và những kinh nghiệm thực tế. Tôi bắt đầu để ý kỹ anh ta từ khi tôi bước vào phòng làm việc mà anh ta đã ngồi chờ tôi sẵn. Điều đập vào mắt tôi đầu tiên là anh ta có khuôn mặt khắc khổ, lúc nào cũng cười gượng, trong điều kiện thoải mái nhất thì anh ta cũng không bao giờ có được một điệu cười hồn nhiên, vô tư, sảng khoái. Khuôn mặt này luôn phù hợp với mọi lễ nghi trang nghiêm, hoặc cảnh “chia ly, tan đàn xẻ nghé”; một khuôn mặt “bất hậu”, bởi khuôn mặt anh ta gãy khúc, cằm nhọn. Anh ta có kiểu dáng vóc nhìn nghiêng ra một người, nhìn thẳng ra một người khác, đó là con người “tiền hậu bất nhất”. Có chút mưu mô, xảo quyệt nhưng không thâm hiểm, là con người “đoản mưu” nên việc “mưu lược” anh ta rất hạn chế. Là con người trở giọng như bàn tay, nên cần thận trọng trong kết bạn, nhất là trong làm ăn. Hung hăng, hiếu thắng là tính nổi trội của anh ta, anh ta có thể làm bất cứ điều gì để chứng tỏ khả năng của mình, mặc cho “lợi bất cập hại” hoặc hậu quả ra sao. Là con người dễ mắc sai lầm, thất bại trong mưu lược, nhưng lại gặt hái được thành công trong những công việc cụ thể, sự vụ. Là con người dễ nản chí khi gặp trắc trở hoặc thất bại.

- Anh Hồi có biết tôi? Trưởng phòng Hoàng Anh hỏi.

- Tôi biết. Tôi đã gặp anh ở Huyện Lộc Bình, hồi đó anh là Trưởng Công an Huyện Lộc Bình.

- Vâng, anh rất nhớ.

- Anh em chúng tôi được cấp trên giao làm việc với anh thời gian cũng dài dài, vì có nhiều vấn đề cần làm rõ với anh. Tôi rất mong anh có thái độ nghiêm túc hợp tác với chúng tôi để kết thúc càng sớm càng tốt. Điều đó sẽ có lợi cho cả anh và kể cả chúng tôi, anh Hồi thấy thế nào?

- Tôi thì có rất nhiều thời gian, tôi có thể làm việc với anh cả tuần, thậm chí cả tháng cũng chẳng sao, vì tôi đã được Đảng, Nhà nước cho thôi việc, hiện nay tôi chẳng có việc gì để làm.

- Thời gian vừa qua anh làm những gì?

- Anh có thể nói rõ hơn!

- Thời gian qua anh liên lạc với những ai? Ai liên lạc với anh? Anh nói những gì? Viết những gì?

- Có rất nhiều người liên lạc với tôi, họ hỏi thăm sức khoẻ tôi, hỏi tình hình của tôi hiện nay ra sao, và họ chia sẻ cùng tôi.

- Họ là những ai? Ở đâu? Họ nói những gì?
- Tôi không thể nhớ hết được, nhiều lắm. Nhưng làm sao tôi phải báo cáo anh mọi quan hệ, mọi vấn đề sinh hoạt của cá nhân tôi ở đây!

- Anh không biết anh đang làm việc với ai? Giọng trưởng phòng bắt đầu gay gắt.

- Tôi biết, tôi đang làm việc với Công an Tỉnh, nhưng tôi không hiểu nội dung làm việc của anh. Nói đúng hơn, tôi không có trách nhiệm phải trả lời hết những nội dung câu hỏi của anh. Tôi đề nghị anh đi vào những nội dung cụ thể, liên quan đến nhiệm vụ của cấp trên giao cho anh, tôi sẵn sàng.

(Còn tiếp)
Vi Đức Hồi

Không có nhận xét nào: