Nguyễn Gia Thưởng

Trước khi đánh người phải biết giữ mình

Văn Công nước Tấn đem quân sang đánh nước Vệ. Giữa đường gặp một ông lão đang bừa ruộng, cứ ngửng mặt lên trời cười khanh khách mãi. Văn Công cho người đến mời lại, hỏi:
– Ngươi cười cái gì thế?
Ông lão thưa rằng:
– Tôi cười người láng giềng của tôi. Anh ta đưa vợ đi chơi nhà bà con. Giữa đường gặp người con gái hái dâu, anh ta thích quá lén vợ, rẽ xuống ruộng dâu, nói chuyện với người con gái. Một chốc, ngoảnh lên xem vợ đi đến đâu, thì thấy một anh chàng đang vẫy vợ anh ta đi. Ấy câu chuyện chỉ có thế, tôi nghĩ mà tôi không nhịn cười được.
Văn Công nghe nói, tự nhiện tỉnh ngộ, kéo quân về. Về chưa đến nơi, thì thấy báo có giặc ngoài vào xâm phạm trên mạn Bắc trong nước (Liệt Tử - Cổ Học Tinh Hoa)

Triệt hạ bọn phản động
Câu chuyện của Văn Công trên đây giống hệt như chuyện của chính quyền Việt Nam ngày nay. Nhà nước vận dụng hàng ngũ cả trăm anh CAM (Công An Mạng) để truy lùng và tìm cách triệt hạ những trang mà họ cho là phản động, phản bội “Tổ Quốc” Xã Hội Chủ Nghĩa. Họ ra sức gài mã độc vào các máy vi tính ngõ hầu đánh cắp mật mã điện thư, mật mã trương mục (account) đê đánh cắp tên miền (domain name). Họ tìm đủ mọi mánh khoé để giết cho kỳ được những kẻ mà cho họ cho là hại nước. Họ đem quân đi đánh những “kẻ thù nguy hiểm”.
Họ cố tìm cách triệt hạ uy tín của những tổ chức, của những nhà báo, của những cá nhân hòng che đậy những bê bối, những thối tha của chế độ. Họ nghĩ rằng đánh cho chúng mày chết để chúng mày không ngóc đầu lên nổi. Họ đang làm một công việc của con dã tràng xe cát biển Đông. Họ càng đánh họ càng làm cho uy tín của những nạn nhận trở nên mạnh mẽ hơn. Những ai được Nhà nước chiếu cố thường là những người, những tổ chức dám nói lên sự thật của tình trạng đất nước.
Khát vọng nói lên sự thực bao giờ cũng mạnh hơn làn song đàn áp. Khát vọng công lý luôn luôn tiềm ẩn nơi con người. Chính quyền càng đán áp bao nhiêu thì nạn nhân càng học hỏi được bấy nhiêu. Khát vọng này được chôn vùi kỹ lưỡng chờ ngày bộc phát.
Theo thông tấn xã Tân Đường Nhân (NTD), ngày 26/5 vừa qua, tại Phúc Châu, tỉnh Giang Tây, một nông dân tên là Tiễn Minh Kì đã đặt bom và cho nổ tại cao ốc làm việc của rất nhiều cơ quan chính quyền sở tại. Con số thiệt hai nhân mạng chưa rõ, nhưng thiêt hại về vật chất rất là nặng.
Anh Tiễn Minh Kì đã đệ đơn khiếu nại từ hơn 10 năm nay về việc đền bù nhà đất mà không có kết quả gì. Anh Tiễn viết chính các quan toà là cội nguồn của tham nhũng. «Ngày nay, thường dân bị hà hiếp; ngày mai sẽ là ngày tận diệt của những kẻ phạm pháp. Cuối cùng tôi sẽ hành động để tái lập công lý».
Đây là hậu quả của sự bất công trong việc xử lý tài sản của người dân của các chế độ toàn trị như Trung Hoa và Việt Nam. Người dân đã bị dồn đến đường cùng nên không còn lựa chọn nào khác. Họ quyết định tự huỷ bản thân và lôi kéo những đối tượng đã gây nên bất công đi theo mình trên con đường tự huỷ.

“… Khát vọng nói lên sự thực bao giờ cũng mạnh hơn làn sóng đàn áp…”

Sự kiện này cho thấy những nạn nhân không còn áp dụng phương thức đơn phương tự thiêu nữa mà họ đã tiến xa hơn một bước trong hành động tuyệt vọng. Họ cùng lôi kéo những thủ phạm gây nên sự khốn cùng của họ đi theo họ vào con đường «một đi không trở về».

Biển Đông dậy sóng
Cùng ngày 26/5, tàu Bình Minh 02 của Việt Nam bị ba tàu hải giám Trung Quốc cản trở, phá hoại trên thềm lục địa Việt Nam. Sự kiện này đã gây sôi nổi trong báo giới trong và ngoài nước, và đã được bình luận sâu rộng. Nhưng đây là hậu quả tất nhiên của thái độ phiên thuộc của đảng CSVN đối với Trung Quốc.
Trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn khởi sự từ năm 1954 cho đến 1975, đảng CSVN đã hoàn toàn phụ thuộc vào sự chỉ đạo của đảng CS Trung Quốc. Ngay cả chiến thắng Điện Biên Phủ cũng là công trạng của Trung Hoa. Thảm hoạ Cải Cách Ruộng Đất cũng do cố vấn Trung Hoa chỉ đạo. Đảng CSVN áp dụng mù quáng và một cách máy móc tất cả những phương pháp « cách mạng » của Trung Hoa.
Cuộc chiến năm 1979 ở biên giới Việt Trung, tại Cao Bằng Lạng Sơn, là lời cảnh cáo đe nẹt đảng CSVN phải tuân thủ những lời hứa cắt đất nhượng biển cho Trung Quốc.
Qua Hiệp ước biên giới năm 1999, Trung Hoa đã ép đảng Cộng sản Việt Nam nhượng cho Trung Quốc 700 cây số vuông đất biên giới, trong đó có hai kỳ tích quan trọng của Việt Nam là ải Nam Quan và thác Bản Giốc.
Đây là món nợ mà đảng CSVN đã dại đột chuốc lấy trong cái công cuộc gọi là thống nhất đất nước trong bao lực với bao nhiêu hy sinh.
Ngày 7/5/2009, Trung Quốc đơn phương tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò trên Biển Đông, bao gồm các đảo, đá nằm trên toàn bộ vùng biển này. Chính quyền Việt Nam cũng chỉ phản ứng lấy lệ, không dám lên án mạnh mẽ và quyết liệt chủ quyền của mình trên những lãnh hải này.

Tương lai nước Việt đen tối
Chính quyền Việt Nam đang mải mê ra sức đàn áp những tiếng nói yêu nước và xem việc phá huỷ và đánh cướp những trang mạng là một thành tích vẻ vang. Họ cố tìm đối tượng để tạo sự hận thù để đánh lạc hướng dư luận. Họ đã « rắp tâm đè nén người ta, tham lấy của người ta, làm điều phi nghĩa… Mà còn lấy câu nói phải để tế toái đi, có khác gì lấy gấm vóc phủ ngoài cái cành khô hay tượng đất mà bảo người ta đây là thần thánh đấy » (Cổ Học Tinh Hoa).
Sự kiện tàu Bình Minh 02 bị sách nhiễu chỉ là hậu quả của chính sách quá sức thân thiện đến độ quỵ luỵ của đảng CSVN.
Tiến trình xâm thực của Trung Quốc đã được đảng CSVN vô tình âm thầm hỗ trợ. Mặc dù thâm tâm của Bộ Chính Trị đảng CSVN không ưa gì chính sách bành trướng của Trung Quốc, họ bị há miệng mắc quai. Chỉ cần nhìn vào quốc kỳ của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, thiên hạ cũng đoán ra được thân phận công hầu của đảng CSVN. Cũng một nền đỏ, cũng cái sao vang (đỉnh cao trí tuệ), chỉ cần thêm một con sao nhỏ thứ năm trên lá cờ Trung Quốc là Việt Nam bị xoá tên trên bản đồ thế giới.
Đảng CSVN đã đem nhiểu hệ luy không mấy tốt đẹp đến cho nước Việt Nam. Lòng háo hức đánh đuổi thực dân và ước vọng thống nhất đất nước đã khiến cho đảng CSVN quên đi sự toàn vẹn lãnh thổ của cha ông. Họ những tưởng đánh lừa được anh ba Trung Quốc, nhưng họ đã tự đưa đầu vào thòng lọng của anh ba.
Việc khai thác Bauxit ở Tây Nguyên đã chứng tỏ sức ép của Trung Quốc đối với chính quyền và  đảng CSVN Kinh tế của Việt Nam hầu như lệ thuộc vào Trung Quốc. Gian hàng Việt Nam tại triển lãm quốc tế Thượng Hải năm 2010 tràn ngập hàng hoá của Trung Hoa. Văn hoá và nghệ thuật của Việt Nam chỉ thu vỏn vẹn vào kiên trúc tre và mấy món thủ công nghệ. Đại lễ Thăng Long 1000 năm cũng tràn ngập văn hoá Trung Hoa. Từ đạo diễn phim ảnh cho đến lồng đèn treo trên các đường phố, tất cả đều mang bản sắc của Trung Hoa cả. Tinh thần Đinh Bộ Lĩnh rõ ràng đã “vui thú điền viên” rồi.
Quốc tế rất muốn ủng hộ Việt Nam nhưng đảng CSVN đã cầm cố tương lai của dân tộc Việt Nam. Bao lâu đảng CSVN còn tồn tại thì bấy lâu Việt Nam sẽ tiếp tục sẽ phải chịu nhục và nguy cơ tan biến vào văn hoá Đại Hán tiếp tục đè nặng lên trên đất nước và con người Việt Nam.
Nguyễn Gia Thưởng

Không có nhận xét nào: