Thư tòa soạn

        Tổ-Quốc
Số 109. 15/4-/2011

Từ độc tài đảng trị đến độc tài cá nhân

Tổng Thống Tunisia
Bất chấp những tiếng nói bênh vực từ xã hội dân sự, trong đó có nhiều tiếng nói của những trí thức tên tuổi, những vị lão thành cách mạng, những người có công lao và đã từng giữ những chức vụ cao trong đảng và nhà nước, Cù Huy Hà Vũ đã bị xử 7 năm tù và 3 năm quản chế. Bẩy năm là thời gian giam giữ trung bình, sau những đợt ân xá và giảm án, đối với một người bị án tù chung thân –hay án tử hình ân xá thành chung thân- vì tội cố ý giết người tại các nước văn minh.

Nguyễn Gia Kiểng

Làn sóng dân chủ thứ tư và những chế độ độc tài không ảo tưởng

Sau khi các chế độ độc tài Tunisia và Ai Cập bị lật đổ tình hình đã không sáng sủa như nhiều người chờ đợi. Tại hai nước này quân đội vẫn còn cầm quyền, một chính quyền dân chủ vẫn chưa thành lập được, phẫn nộ và biều tình tiếp tục. Đúng là các biến động đã tràn sang mọi nước trong vùng, nhưng các chế độ Gaddafi tại Libya, Al-Assad tại Syria và Saleh tại Yemen đã chống trả mạnh mẽ và tỏ ra đủ sức dẹp tan các cuộc nổi dậy, như tại Bahrain, nếu không có can thiệp từ bên ngoài.

Nguyễn Thanh Giang

Nguyễn Trường Tộ với những tiền đề dân chủ hóa Việt Nam


Nguyễn Trường Tộ - một người công giáo hết lòng vì đất nước - sinh năm 1830 tại làng Bùi Chu (nay thuộc xã Hưng Trung, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An) và mất ngày 22 tháng 11 năm 1871 tại Xã Đoài (nay thuộc xã Nghi Diên, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An). Nhất thất túc, thành thiên cổ hận
Ông giã biệt cuôc đời ngắn ngủi, 41 năm, trong ngậm ngùi ân hận:
Tái hồi đầu, thị bách niên cơ... ”
(Một kiếp sa chân, muôn kiếp hận
Ngoảnh đầu cơ nghiệp ấy trăm năm...)

Nghiêm Văn Thạch

Xin can quí vị - nhạt nhẽo quá !


Có lẽ ít ai biết hoặc còn nhớ đến bản "Tuyên ngôn của người Việt trong và ngoài nước nhân Cách Mạng Hoa Lài ở Bắc Phi và Trung Đông" do 37 tổ chức và 23 cá nhân ký tên? Bản tuyên ngôn được tung ra cách đây một tháng, ngày 09/03/2011, hoàn toàn không thu hút được sự hưởng ứng nào, và không gây ra phản ứng gì dù là thuận hay chống. Trong khối lượng trao đổi về thời cuộc, không ai nhắc tới nó. Rất ít báo giấy, báo mạng Việt ngữ có số lượng người đọc đông đảo đăng tải tuyên ngôn này.
Người viết đã chờ qua một tháng mới bình luận sự kiện vì hai lý do. Một là để không bị chụp mũ phá hoại, góp phần làm thất bại một hành động đấu tranh cho dân chủ. Hai là vì nghĩ không vội chi phải lên tiếng khi đã đánh giá là bản tuyên ngôn không thể có tác dụng gì trong dư luận.

Nguyễn Thượng Long

Những câu chuyện ghi được trước cổng phiên toà xử Cù Huy Hà Vũ


 Cù Huy Hà Vũ hiên ngang trước cái gọi là “Tòa Án” ngày 4-4-2011
Sáng 04/04/2011 tôi trở dậy sớm hơn mọi ngày, đảo qua vài băng sóng trên chiếc radio cũ rích để nắm bắt tin tức, chưa kịp tắt đài thì đã có người gọi cửa. Vợ tôi ra mở cửa và trở vào cho tôi biết có người muốn gặp tôi. Tôi bảo: Bà ra mời người ta vào, chắc lại chuyện về phiên toà xử Cù Huy Hà Vũ rồi đây.
Đúng như tôi phỏng đoán, khách là một nhân viên an ninh trẻ, người đã tham gia bắt giữ tôi ngày nào tại cửa hàng photocopy trên đường Quang Trung của Quận Hà

Bùi Tín

Một phiên tòa lập nhiều kỷ lục đen

Phiên tòa xét xử luật sư Cù Huy Hà Vũ về tội «Tuyên truyền chống nước Cộng hòa XHCN Việt Nam» đã được tiến hành ngày 4-4-2011 tại Hà Nội, với một bản án 7 năm tù giam và 3 năm quản thúc cho bị cáo.
Phiên tòa chỉ diễn ra trong có hơn 3 tiếng đồng hồ - 3 giờ buổi sáng, nửa giờ buổi chiều, sau khi nghỉ trưa.

Trần Mạnh Hảo

Thơ

Huy Cận ru con



Đặt tên con Hà Vũ
Bố mong ước đời con
Sẽ bay vào vũ trụ
Thăm sao sáng trăng tròn
( Thơ Huy Cận )

Bố ru từ cõi hư vô
À ơi Hà Vũ cơ hồ lãng du
Tự do nào hóa ngục tù
Làm người lương thiện cho dù oan khiên
Hồn xưa tìm khóa vô biên
Ngậm ngùi địa ngục đảo điên thiên đường
Thiện căn còn nợ tai ương
Làm người dù có tan xương cũng làm
Đau lòng quýt nhận lời cam
Thân lươn thế cuộc còn ham lấm đầu
Ngủ mơ con nhé ngục sâu
Anh hùng đâu, tiểu nhân đâu, hỡi người?

Trần Mạnh Hảo
Sài Gòn 23-3-2011

Ngô Bảo Châu

Về sự sợ hãi


 
Giáo sư Ngô Bảo Châu đã được vinh danh với giải toán học Fields

Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt. Nhưng với những gì xảy ra gần đây, ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình. Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này.

Việt Hoàng

Cù Huy Hà Vũ, Vi Đức Hồi và con đường dang dở của Phan Châu Trinh

1.Từ Cù Huy Hà Vũ…
Cuối cùng thì bản án của chính quyền Việt Nam dành cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ cũng đã được tuyên, với tội danh "tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa", ông Cù Huy Hà Vũ phải nhận một bản án rất nặng là 7 năm tù và 3 năm quản chế. Với những người còn tin và yêu chế độ thì đây là một gáo nước lạnh dành cho họ.

Ls. Trần Lâm

Thư gửi Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao và Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam


Hà Nội ngày 5 tháng 4 năm 2011
Kính gửi : Ông Chánh án Toà án Nhân dân Tối cao, Ông  Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam
Tôi là Trân Lâm , 87 tuổi, Nguyên Thẩm phán Toà án Nhân dân Tối cao, hiện là luật sư Đoàn Luật sư Hải phòng , xin gửi kiến nghị lên hai ông với nội dung sau , trong vụ án Cù Huy Hà Vũ mà Toà án nhân dân Thành phố Hà Nội vừa xử hôm qua (04/4/2011).

Phạm Toàn & Dương Hà

Chuyện ô nhục và chuyện cao cả

(Trò chuyện giữa luật sư Dương Hà và nhà giáo Phạm Toàn)


Phạm Toàn – Chào Dương Hà. Đừng buồn. Đời còn nhiều người buồn hơn mình. Phải tự ra lệnh: cấm buồn!… Nào, bây giờ nói chuyện bình tĩnh.
Thật nực cười. Mỗi lần tôi gọi điện cho Dương Hà, đều thấy nhạc hiệu “Mời anh hãy đến quê hương chúng tôi”. Đó là một giai điệu đẹp chứa đựng những tình cảm đẹp của cả một dân tộc khi vẫn còn hăm hở đi theo tiếng gọi xây dựng chủ nghĩa xã hội. Hôm nay, liệu Dương Hà còn nghĩ là mình sẽ hăm hở như thế không?


Dương Hà – Em hơi mệt. Lát nữa em và anh trò chuyện dài dài. Bây giờ, em rất muốn anh kể cho nghe hôm nay tình hình ở bên ngoài Tòa án ra sao? Anh kể cho vui vào. Kể những điều tích cực ấy. Em nghe loáng thoáng có cả bà cụ hơn tám mươi tuổi cũng đến để ủng hộ tinh thần cho nhà em…
Phạm Toàn – Có chuyện đó. Nhưng tôi đứng hơi xa. Đứng gần thì có khi thiệt mạng. Tôi thấy Công an áo đen xô đẩy dân. Mình không thích đụng độ. Nhưng nhìn cảnh xô xát, thấy buồn vì hai bên cứ như kẻ thù của nhau. Ai đã làm cho khẩu hiệu “Công an là bạn dân” mất ý nghĩa? Ai? …
Có một ông khiếm thị cũng lần mò tới. Công an áo đen định đánh ông ta. Nhưng lật nón, thấy con mắt lòi trắng ra, họ cũng chùn tay… Họ hỏi “ai chở ông đến đây?” Ông ấy nói “Tôi đi xe buýt”...
Tôi hỏi một bà cụ hơn tám mươi “cụ đến đây làm gì?” Bà cụ nói “ông Luật sư ông ấy vì dân thì tôi là dân tôi cũng vì ông ấy chứ?”.
Dương Hà – Ôi thế cũng bất ngờ chứ nhỉ?
Phạm Toàn – Có cái bất ngờ rất đẹp, và cũng có cái không bất ngờ cũng rất đẹp… Chẳng hạn người đi đến Tòa để định bụng ủng hộ chú Vũ thì có vẻ nghèo, quần áo không đẹp. Quần áo không đẹp, nhưng tấm lòng lại rất đẹp. Và những con số thống kê tưởng như rất đẹp thì lại chẳng có mấy ý nghĩa. Còn lực lượng Công an thì ăn mặc đẹp, trang bị đẹp, cái khiên cũng đẹp, cái dùi cui cũng đẹp, cái còng số 8 cũng bóng lộn rất đẹp…
Lẽ ra, sứ mệnh các bạn đó là phải đi tìm kẻ địch. Lâu lắm chẳng có mục “Đọc truyện đêm khuya” với “Câu chuyện cảnh giác” nữa… Cũng chẳng có vụ án gián điệp nào cả. Chẳng nhẽ thời nay không sót lại thằng con trai họ Triệu nào nữa hay sao?
Dương Hà – Họ Triệu nào kía, anh?
Phạm Toàn – Triệu Đà … Triệu Đô … ấy!
Dương Hà – Anh làm em muốn bật cười rồi đó. Bây giờ em kể chuyện bên trong. Vòng ngoài như vậy là để bảo vệ cái ngớ ngẩn, dối trá, ở bên trong… Em thấy thương anh Vũ chồng em quá. Những người ngồi ghế chủ tọa thật thảm hại. Họ tìm cách bắt nạt và hạ nhục chồng em. Nước không có mà uống. Chồng em đề nghị cho uống nước, họ nói rõ to “Bị cáo đề nghị chính đáng, cho phép bị cáo uống nước”. Nói to như thế quả là tiểu nhân! Và cái tiểu nhân càng lộ rõ khi Luật sư Trần Vũ Hải yêu cầu Tòa cho coi bằng chứng. Họ không biết làm gì nữa, họ đuổi LS Hải ra.
Phạm Toàn – Cái ông Hải cũng quá quắt! Hai cái bằng chứng hôi hám hôm ở Sài Gòn họ có thu thập đâu? Còn bằng chứng những ý kiến về dân chủ hóa đất nước, về bảo vệ Tổ quốc chống bọn “nước lạ” xâm lược dần dần từng bước, thì những bằng chứng ấy đều đã nằm trong đầu óc nhân dân… Có ông Hoa Đà thì cũng chẳng làm cách gì bổ đầu dân ra mà trưng bằng chứng ra.
Dương Hà – Thôi anh, không giễu họ nữa, thế là đủ rồi. Bây giờ em muốn anh trong tư cách nhà giáo dục, anh phân tích em nghe: vì sao nên nông nỗi này?
Phạm Toàn – Dễ như bỡn. Bản chất của chế độ xã hội không còn đúng như lý tưởng Hồ Chí Minh nữa. Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Người ta thay đổi rồi, và người ta co cụm lại để chống lại một số người vẫn còn ngây thơ đòi hỏi “của dân, do dân, vì dân”… Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Với cụ Hồ Chí Minh, mọi việc thật đơn giản: "Chính phủ mà không làm trọn nhiệm vụ của mình, và không thỏa mãn yêu cầu của người dân, thì người dân có quyền lật đổ chính phủ đó". Bây giờ người ta lật đổ xong nhân dân rồi. Nhân dân bị buộc phải từ chức hết rồi. Thế đó!
Dương Hà – Làm tất cả vì quyền lợi của họ?
Phạm Toàn – Phải! Vì quyền lợi phe nhóm! Và cả vì sĩ diện hão của phe nhóm nữa. Chẳng nhẽ “mình” to thế này, “mình” oai thế này, “mình” trí tuệ thời đại thế này, mà lại phải chịu đối thoại đồng thuận với bọn thư sinh?
Dương Hà – Bây giờ, em nên làm gì?
Phạm Toàn – Tôi nghĩ là em có hai việc. Việc của người vợ yêu chồng, và việc của người công dân yêu nước.
Dương Hà – Người vợ yêu chồng phải làm gì?
Phạm Toàn – Phải lo cho chú ấy không bị bọn đầu gấu quấy rầy khi chịu án. Một chế độ rất hà khắc sẽ được tung ra để hãm hại chú ấy. Họ lại xử phúc thẩm như sơ thẩm: không cho tranh cãi gì hết, không cho phóng viên Tây Ta tham gia, không cho Nhân quyền Nhân bản chi chi hết được tham gia theo dõi… Hôm nay, tôi gặp cậu phóng viên AFP, cái anh có lông mày rậm ấy. Thấy nó đang cười, lông mày rung bần bật. Hỏi nó có chuyện gì mà cười? Nó bảo “Mình vừa bị người ta đuổi, vì lý do ở đây đang bận xử án”…
Dương Hà – Chồng em bị đau tim. Hôm nay khi đang cãi ở Tòa, lúc 10g10 anh ấy kêu tôi hơi bị đau tim cho tôi nghỉ một chút nhưng ông Chủ tọa phiên tòa cứ hối thúc: nói đi, nói đi. Rõ ràng chồng em có hiện tượng không bình thường. Mọi khi thường là hay bị cơn đau vào ban đêm. Hôm nay chắc chắn là mệt lắm. Ôi, em thấy lo lắng lắm…
Phạm Toàn – Sẽ còn phải lo nhiều. Vì ngoài bổn phận với người chồng yêu nước, em còn có bổn phận công dân và là công dân có học, một người trí thức.
Dương Hà – Vâng, em lắng nghe …
Phạm Toàn – Hà còn phải nghĩ đến sứ mệnh công dân và là công dân có học, có ý thức với cộng đồng. Suy đến cùng, đất nước còn lạc hậu vật vã tham nhũng thế này là do tầng lớp trí thức chưa chịu nhúc nhắc.
Toàn thể bộ máy này ít học quá, ít hiểu biết việc đời quá. Thế là được chút ít quyền lợi đã sướng âm ỉ. Từng người đều ngoi lên thi nhau hơn kẻ khác một cái đầu, trong khi cả cộng đồng đang cùng nằm dưới đáy giếng nhân loại. Toàn thế chúng ta chỉ cần tuần tự thực hiện đúng công việc xây dựng nhà nước pháp quyền. Năm nay chưa xây xong, thì sang năm xây tiếp. Roma không hoàn thành công việc xây dựng nó chỉ trong một đêm.
Dương Hà – Thế còn chồng em?
Phạm Toàn – Thời nào cũng cần có người hy sinh vì nghĩa lớn. Lịch sử thì dài, đời cá nhân con người thì ngắn. Đừng nghĩ đến thắng lợi nhỡn tiền thì mọi việc rất đơn giản. Nhà văn Pháp Louis Roubaud từng viết cuốn sách Việt Nam (in năm 1931) mô tả 13 đồng chí Việt Nam lên máy chém. Tất cả lần lượt xếp hàng. Nguyễn Thái Học xếp hàng cuối cùng.
Bọn thực dân Pháp định làm thế để khủng bố tinh thần ông giáo Học. Nhưng ông vẫn bình tĩnh đợi đến lượt, không chen ngang, không chạy chọt để được cơ cấu sớm… May mà năm in cuốn truyện đó, người Pháp không bắt ông nhà văn kia và khép tội “tuyên truyền chống nhà nước…”
Dương Hà à, anh Toàn không mong chú Vũ phải hy sinh. Anh cũng không mong chú ấy thành anh hùng. Anh chỉ chúc mừng Dương Hà đã có riêng cho mình một người chồng cao cả. Hôm nay, nói thật lòng với Dương Hà nhé: Trong vụ xử án, điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ.
Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả. Nếu ngày mai anh chết, nếu anh không chờ được bảy năm nữa để bắt tay chú Vũ, em nhớ nhắn lại cho nó rằng anh rất yêu nó.

04-04-2011
Phạm Toàn ghi lại
Dương Hà xem lại

Dương Hà: “Vòng ngoài như vậy là để bảo vệ cái ngớ ngẩn, dối trá, ở bên trong… ”

Trần Nhơn

Thơ
Cù Huy Hà Vũ bỗng hóa Anh Hùng ?

Cù Huy Hà Vũ hóa anh hùng (?),
Triệu trái tim hồng đâp nhịp chung.
Đất nước bốn ngàn năm hội tụ,
Giang sơn tám sáu triệu tương đồng.
Thuộc cấp giúi xe vào ngõ cụt,
Bề trên hạ mã thế cờ thông.
Vũ chỉ muốn làm người tử tế,
Nước cờ sai bỗng hóa anh hùng?

Ts. Trần Nhơn
31/3/2011

Hoàng Thanh Trúc

Thơ
Tám khúc đoạn trường

 ( Kính tặng anh chị Dương Hà - Hà Vũ )
Chúng ngồi đó, chủ phiên tòa huyễn hoặc
Mặt trơ ra như “robot” hình người
Miệng trâng tráo thứ âm thanh cài sẵn,
Chỉ u u ươn ưởi thói lưu manh.

Chúng là người, nhưng sao nhìn giống ngợm
Lũ đười ươi xa lạ giữa chốn người
Không nghĩa nhân, không chút tình dân tộc
Chỉ biết cong lưng làm phận tôi đòi.

Chúng ngồi đó, khoác xiêm y công lý
Mặt ngây ngô như những kẻ sắm tuồng,
Vào vai quan viên thân phàm ác quỷ
Miệng lưỡi ca ngôn ngữ lũ ma vương.

Chúng là người, cũng cha sinh mẹ đẻ
Cũng đói – ăn, cũng khát – uống, như người
Nhưng khác người, chúng không còn liêm sĩ
Khúm núm – dạ – vâng… theo đóm ăn tàn.

Chúng là người, giả danh làm “đầy tớ”
Xử “chủ nhân” bằng mọi rợ luật rừng
Vú lấp miệng em, một mình một chợ
Vỗ ngực xưng tên “Tòa án Nhân Dân”!?

Chúng ngồi đó, hệt như bầy chó
Miệng nhe răng, tập tễnh tiếng gầm gừ
Đe dọa nhân dân, tù đày bắt bớ
Luật là Ta, Ta là Luật… biết không?

Chúng ngồi đó, dấu trong tay liềm búa
Miệng ê a… công lý với công bằng
Phía dưới kia mắt nạn nhân máu ứa
Uất hận trào dâng, tim nát đoạn trường.

Chúng là người, tất biết, vay phải trả
HÀ – VŨ ơi! Kiên định, với toàn dân
Triệu trái tim, triệu tấm lòng chia sẻ
Cho ngày mai sẽ đòi nợ cùng anh!

Hoàng Thanh Trúc

Vi Đức Hồi

Đối Mặt
(Tiếp theo Tổ Quốc 108)

Hôm nay là ngày thứ năm đối mặt với bộ máy Công an Cộng sản, cũng là ngày cuối tuần. Có lẽ mọi việc đã khép lại ở đây, bởi vì nhìn Trưởng Phòng Công an với cậu Thư ký làm việc với tôi thấy hiện rõ tâm trạng mệt mỏi và chiếu lệ. Vẫn động tác lật qua lật lại quyển sổ ghi chép cá nhân rồi đánh dấu những câu hỏi để chất vấn tôi, anh ta lại bắt đầu vào nội dung bài viết của tôi: “Thần tượng Hồ Chí Minh có thể cứu Đảng Cộng sản Việt Nam?”. Anh ta bắt đầu với giọng điệu rời rạc vì biết chắc là tôi bỏ ngoài tai, nhưng do lịch đã duyệt, buộc anh ta phải làm, bởi vì không lẽ cho tôi nghỉ sáng nay thì chắc hẳn cấp trên không chịu.

Lê Duy Nhân

Dân trí xứ Phù Tang 

Các tỉnh ở Tây Bắc Nhật Bản đối diện với các tai họa dồn dập và khủng khiếp vừa động đất, vừa sóng thần (tsunami) lại thêm hiểm họa phóng xạ từ các nhà máy điện nguyên tử Fukushima Daiichi. Số tử vong có thể lên tới hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn người bỗng thành vô gia cư, hàng triệu gia cư không có điện nước, trong thời tiết khắc nghiệt, nhiệt độ có đêm xuống dưới không độ. Một số ngôi làng bị sóng thần xóa trắng, toàn bộ gần 10 ngàn cư dân biến mất.

Bùi Tín


Quyết định lịch sử của Liên Hiệp Quốc

 Nghị quyết số 1973 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc chiều ngày 17/03/2011 là một nghị quyết lịch sử.
Có thể nói trong lịch sử 69 năm của Liên Hiệp Quốc (1942 – 2011), Nghị quyết 1973 là một trong những nghị quyết có ý nghĩa chính trị và tư tưởng quan trọng nhất, cao quý nhất về tôn trọng quyền sống của đồng loại trên trái đất, về bảo vệ quyền tự do của một dân tộc đang bị nguy cơ tàn sát bởi một chính quyền cực kỳ hung bạo đang lên cơn điên.

Nguyễn Văn Hiệp

Vi Đức Hồi, một tấm lòng với tổ quốc Việt Nam
           
Viết về anh Hồi điều tôi muốn làm, ngay từ ngày anh bị bắt, nhưng cứ ngần ngại. Sự ngần ngại cũng đã từng những do vẻ chính đáng, nhưng rồi tôi đã thực sự thấy rằng mình vừa sai vừa ấu trĩ khi sự ngần ngại lại vin vào những do tưởng chừng chính đáng ấy. Trước hết sự liên lụy thể xảy đến cho anh, thí dụ như anh có thể bị cáo buộc là có quan hệ với một "phần tử phản động ở nước ngoài" chẳng hạn, nhưng như thế thì thật quá khiếp nhược. 
sao mối quan hệ giữa những người Việt Nam với nhau cùng chia sẻ quan tâm trước các vấn đề đất nước lại thể một tội? Ngay cả nếu đó những nguyện vọng muốn thay đổi chế độ đi nữa, không thể một tội trái lại phải được xem một điều hết sức bình thường. các nước bình thường với những chính quyền bình thường thì mọi ý chí muốn thay đổi chính quyền một cách hòa bình một quyền công dân phải được tôn trọng, ngay cả nếu chính quyền đang có là một chính quyền lành mạnh. Ở Việt Nam thì chính quyền liên tiếp phạm sai lầm, và thực ra không thể không sai phạm vì sự hoại loạn đã nằm ngay từ trong cái gốc, tức là ngay trong chế độ chính trị. Cũng cần khẳng định một lần nữa những liên hệ giữa những người Việt Nam trong ngoài nước với nhau hoàn toàn không thể một điều cấm kỵ. Đất nước Việt Nam tài sản, là tình cảm chung, là một dự án tương lai chung. Và mọi người bất cứ nơi đâu trên thế giới, dù đang mang quốc tịch nào nếu thực sự còn quan tâm tới vận mệnh, sự tồn vong của đất nước dân tộc thì vẫn những người Việt Nam đích thực, họ đầy đủ quyền trách nhiệm; cần thẳng thắn bác bỏ cái lập luận cho rằng ngườinước ngoài không tính chính danh để quan tâm tới các vấn đề của đất nước Việt Nam. Ngược lại một người đang sinh sống trên đất nước Việt Nam nhưng lại thờ ơ với cái trở thành của cộng đồng quốc gia, chưa kể nếu hành động ngược lại lợi ích chung, gieo mầm di hại cho tương lai của đất nước thì cũng không cách làm một người Việt Nam.

Lương Dân

Xử Cù Huy Nà Vũ làm ÁM HIỆU ư ?

Sử sách thường chép những chuyện rằng khi hai nước đánh nhau, mỗi bên đều tìm cách cài người vào dinh luỹ đối phương làm nội công. Khi giáp trận, nếu thấy “nội công” phát ÁM HIỆU thì biết đấy là thời cơ, tấn công vào sẽ thắng.
Hiện nay kẻ thù phía Bắc muốn tấn công xứ Nam Việt này cũng phải chờ thời cơ. Tinh thần yêu nước của người Việt đã được đánh thức, bất cứ người

Trần Nhơn

Thơ : Chúng ta là Cù Huy Hà Vũ !
Vũ dấn thân cho nhân quyền, dân chủ,
 Giam giữ anh là giam giữ tương lai.
                                                   (LS Trần Đình Triển)
Trần Nhơn

Chúng ta là Cù Huy Hà Vũ,
Vì công bằng, dân chủ dấn thân;
Đảng là đầy tớ nhân dân,
Thượng tôn pháp luật, nhân văn, nhân quyền.
Lột mặt nạ những tên cơ hội,
Chuyên dối lừa, đổ lỗi, tranh công.
Cù Huy Hà Vũ anh hùng,
Trái tim rực cháy lửa hồng Đan – cô.
Ai sẽ thắng? – Côn đồ đảng trị,
Hay cán cân công lý nhân quyền?
Cả nhân loại đang vùng lên
Chôn vùi di sản Lê – nin lỗi thời!
Ai sẽ thắng? – Loài người tiến bộ,
Hay tập đoàn cơ hội mạo danh
Bịt miệng trí thức, công thần,
Say quyền, yêu ghế nồng nàn thiết tha?
Ai sẽ thắng? – Độc tài, dân chủ?
Hà Vũ là phép thử hôm nay!
Trát lịch sử đã trao tay,
Thảm kịch toàn trị đến ngày cáo chung!
20/3/2011
Ts. Trần Nhơn

Nguyễn Thanh Giang

Phạm Thanh Nghiên Uất ức cùng biển quê tôi

Trong hương thơm hoa nhài thoảng đưa từ Bắc Phi và Trung Đông, nghe âm vang lời kêu gọi dù lẻ loi nhưng rất dũng cảm của bác sỹ Nguyễn Đan Quế, bỗng nhớ đến cô gái Hải Phòng từng gửi đơn lên nhà nước Việt Nam xin biểu tình. Và, chính cô đã từng đi từ Hải Phòng lên Hà Nội, xuống đường biểu tình.

Hà Văn Thịnh

Nhục và đau

Sắp đến ngày xử Ts. Cù Huy Hà Vũ (Ts. CHHV). Chắc chắn đó là ngày mà cả hai phía (không, phải là nhiều phía mới đúng) lề phải - lề trái (đó là người có quyền nói; chứ theo tôi, rất nhiều những điều lề trái đúng cả trăm trăm còn lề phải thì sai toè loe) cùng những kẻ lừng chừng, vô số ông ba phải, không ít kẻ nửa vời (kể cả người viết bài này đôi khi sợ quá cũng phải ỡm ờ) quan tâm, theo dõi.

Trần Nhơn


Thơ :
Giã từ đảng trị
Đảng trị - Trị Đảng, trị dân,
Bịt miệng công thần, nối giáo quan tham.
Thảm kịch chín mươi tư năm
Nỗi đau đảng trị hại trăm triệu người.
Nước mắt hòa trộn máu tươi,
Chuyên chính vô học xây đời dân nô.
Lãnh tụ hay là tội đồ
Đảng trị nuốt chửng tự do, dân quyền.
Ruồng bỏ trí thức, người hiền,
Tiểu nhân đắc dụng, kim tiền lên ngôi.
Từ ngày tan vỡ Nga Xô,
Thông tin giải mã tội đồ Lê nin.
Vỡ òa ánh sáng văn minh,
Thiên đường ảo mộng tan thành khói mây.
Nhìn thẳng sự thật hôm nay,
Một thế giới phẳng Đông Tây chan hòa.
Những người cộng sản tinh hoa,
Giã từ đảng trị vượt qua chính mình.
Theo con đường Hồ Chí Minh:
Đảng là đầy tớ trung thành của dân.
Tháng 3/2011
Ts. Trần Nhơn